Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế

Chương 46: Giấy nợ (1)



Editor: Yang Hy

Nhìn ra sự thắc mắc của Quý Vi, trong mắt Cố Trí Viễn hiện ý cười: "Nếu không có em, căn nhà này vẫn là của chú Tần, viết tên em chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

Thấy được sự nghiêm túc giấu sau nụ cười của anh, Quý Vi không tranh luận với anh nữa, gật đầu: "Cũng được, vậy cái này em cất đi nhé?"

"Ừ, do em bảo quản." Cố Trí Viễn gật đầu, trong lòng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Hai đời người lần đầu tiên có được căn nhà thuộc về mình, trong lòng Quý Vi vô cùng kích động, tuy cô cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không nhịn được bàn bạc với người bên cạnh: "Hay là tối nay mình ăn mừng chút đi anh?"

"Ăn mừng cái gì ạ?" Vẻ mặt Cố Thần An đầy thắc mắc, ngược lại Lộ Lộ thì vẻ mặt vui mừng hớn hở, cô bé biết ăn mừng là được ăn ngon, nên cô bé là người đầu tiên vỗ tay đồng ý.

Không để ý đến hai đứa nhỏ, Quý Vi chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Trí Viễn, nụ cười trên mặt đối phương rất ôn hòa: "Em muốn ăn mừng thế nào?"

Ăn mừng thế nào ư? Quý Vi nghĩ, cô chỉ ước có thể ngửa mặt lên trời hét lớn, nói với tất cả mọi người là cô có nhà thật sự rồi, nhưng rõ ràng làm thế không hợp. Thế là cô ướm lời: "Vậy em uống với anh một ly nhé?" Nói xong cô lại hối hận: "Không được, bây giờ anh không được uống rượu."

"Nhấp môi một ly nhỏ cũng không sao." Cố Trí Viễn nhìn ra sự hưng phấn trong mắt cô, đây là lần đầu tiên sau khi hai người quen biết anh thấy cô để lộ vẻ mặt như vậy, anh không muốn làm mất hứng ngày hôm nay.

Uống rượu là cách giải tỏa cảm xúc Quý Vi hình thành từ kiếp trước. Dù buồn hay vui, cô chẳng có ai để chia sẻ, thứ có thể chia sẻ với cô chỉ còn lại rượu, sau này cô cũng thích cách này. Cô lén liếc nhìn lớp thạch cao trên chân Cố Trí Viễn, không nhịn được nghĩ, một ly nhỏ chắc không sao đâu nhỉ.

"Một ly nhỏ thật sự không ảnh hưởng gì đâu, hai đứa nhỏ thì cho uống nước ngọt nhé?" Cố Trí Viễn vừa dứt lời, hai đứa nhỏ liền nhìn Quý Vi với ánh mắt sáng rực như sao: "Mẹ ơi, được không ạ?",

"Tất nhiên là được." Quý Vi nghĩ, ngày vui thế này thì cứ buông thả một lần đi, thế là cô dắt hai đứa nhỏ cùng ra ngoài mua nước ngọt và đồ nhắm. Trong sân chỉ còn lại một mình Cố Trí Viễn, anh nhìn theo bóng họ rời đi, trên mặt là nụ cười mà chính anh cũng không nhận ra.

Với hai đứa nhỏ mà nói, ăn mừng cái gì đã không còn quan trọng nữa, chúng không chỉ có nước ngọt uống mà còn được ăn thịt kho, Lộ Lộ kéo tay Quý Vi reo lên: "Nếu mà có thêm bánh kem thì càng tốt."

Đứa trẻ ba tuổi nói ra lời "bà cụ non" như vậy khiến người ta thấy buồn cười, Quý Vi ấn nhẹ vào trán cô bé: "Hôm qua chẳng phải con vừa ăn rồi sao?"

"Hôm nay con cũng muốn ăn ạ." Lộ Lộ vừa nói vừa sờ cái túi nhỏ trên quần mình, bên trong có tiền tiêu vặt một đồng hôm nay, cô bé đang do dự, có nên mua bánh kem không nhỉ?

"Ăn bánh kem rồi thì không ăn nổi thịt ngon nữa đâu, lát nữa đến nước ngọt cũng uống không hết." Quý Vi vừa nói vừa vỗ vỗ cái bụng tròn vo như quả bí ngô của cô bé, nhắc nhở bụng cô bé chỉ chứa được có thế thôi.

Lộ Lộ đang suy nghĩ nghiêm túc thì đột nhiên nghe thấy tiếng Quý Thông bên cạnh: "Bà nội, cháu cũng muốn uống nước ngọt."

Giọng Quý Thông không nhỏ, Quý Vi cũng chú ý đến hai bà cháu bên cạnh sạp thịt kho, lúc này Chu Tú Trân đang nhìn cô và chai nước ngọt trên tay hai đứa trẻ với vẻ mặt không mấy thiện cảm.

Thấy Chu Tú Trân không nói gì, Quý Thông tức giận: "Cháu muốn uống nước ngọt, bà có nghe thấy không? Tại sao tụi nó được uống mà cháu không được uống?"

Quý Vi lờ đi ánh mắt của Chu Tú Trân, nói thẳng nhu cầu của mình với chủ sạp, đây là quán đồ kho làm ăn tốt nhất trấn, ngoài hai nhà bọn họ ra còn có người khác đang đợi, ông chủ bận rộn đến mức chỉ nghe thấy tiếng thái thịt.

"Quý Vi, cô có biết hôm nay là ngày gì không?" Thấy cô không có ý định mở miệng, Chu Tú Trân rốt cuộc không nhịn được lên tiếng hỏi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hôm nay chẳng phải thứ tư sao ạ?" Quý Vi không cần suy nghĩ đã đáp liền, nói xong cô mới nhận ra điều Chu Tú Trân muốn nói là gì.

"Hôm nay là sinh nhật Thắng Chu, đến sinh nhật em trai mình mà cô cũng không nhớ nữa à?" Giọng Chu Tú Trân đầy vẻ trách móc.

"Con gái gả đi như bát nước đổ đi, câu này chẳng phải nhà mình nói sao? Con đã là bát nước hắt đi của nhà mình rồi, không nhớ sinh nhật nó thì có gì lạ đâu." Quý Vi chợt nhớ lại, kiếp trước khi chưa đoạn tuyệt với họ, năm nào sinh nhật người trong nhà cũng là cô ở trong bếp lo liệu một bàn đầy thức ăn, năm nay không có cô lao động miễn phí nên họ cảm thấy không quen à?

"Con ranh này lòng dạ thật độc ác, có nhà mới là không cần nhà mẹ đẻ nữa sao?" Từ hôm đó đến nay, họ cứ đợi Quý Vi chủ động về làm hòa, nhưng lâu như vậy trôi qua, họ ngay cả bóng dáng cô cũng chẳng thấy, nên Chu Tú Trân có chút đứng ngồi không yên.

"Mẹ, mẹ đừng có chụp mũ lung tung cho con, Quý Thắng Chu trước đây đã làm những gì trong lòng mẹ không rõ sao? Nó suýt chút nữa hủy hoại con, bây giờ con không muốn qua lại với nó chẳng phải rất bình thường à? Mẹ yên tâm, nó là nó, bố mẹ là bố mẹ, mẹ và bố thật sự có chuyện gì con sẽ không bỏ mặc đâu." Tất nhiên, thật sự đến lúc đó, cô sẽ chỉ bỏ ra phần của mình thôi.

"Thím Chu, cái này là thím không đúng rồi, chỉ dựa vào chuyện thằng Thắng Chu làm, cô giáo Quý không muốn qua lại với nó là quá bình thường, thím không thể vì thiên vị con trai mà cứ muốn làm khổ cô giáo Quý chứ?" Bên cạnh có người không chịu nổi đã lên tiếng, xung quanh lục tục có người hùa theo, trọng nam khinh nữ ở thời này là chuyện thường, nhưng vì thân phận giáo viên của Quý Vi, mọi người có ý muốn lấy lòng cô, nên chủ động bất bình thay cô.

"Tôi không có ý đó, tôi chỉ muốn nói nhân thời gian này mọi người cùng ngồi lại giải quyết hiểu lầm, tụi nó dù sao cũng là chị em ruột, đ.á.n.h gãy xương còn dính gân mà, đợi tôi và ông Quý đi rồi, tụi nó chính là người thân thiết nhất trên đời này." Chu Tú Trân không ngờ sẽ có người nói đỡ cho Quý Vi, lúng túng bào chữa cho mình.

"Không cần, con và nó không có khả năng làm hòa đâu, mẹ nhìn xem con còn đứng ở đây, Quý Thông đã nhìn Lộ Lộ như thế kia, lúc con không có mặt, còn không biết nó bắt nạt Lộ Lộ thế nào đâu." Quý Vi vừa nói vừa hất cằm về phía Quý Thông. Trẻ con không biết che giấu cảm xúc của mình, Quý Thông căm hận nhìn chằm chằm chai nước ngọt trong tay Lộ Lộ, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Lộ Lộ.

"Trẻ con thì biết cái gì? Con là người lớn sao còn đi so đo với trẻ con hả?" Chu Tú Trân biện hộ cho Quý Thông.

"Cho nên trước đây nó bắt nạt Lộ Lộ, cướp đồ của Lộ Lộ mẹ đều cho là như thế đúng không?" Quý Vi cứ tưởng mình đã hoàn toàn thất vọng về cái gọi là người nhà, nhưng không ngờ họ luôn có thể tiếp tục làm mới cái nhìn của cô, nói xong cô cúi đầu nhìn Lộ Lộ đang ôm đùi mình, ôn tồn nói: "Lộ Lộ đừng sợ, mẹ ở đây, không ai bắt nạt được con đâu."

"Anh cũng sẽ bảo vệ em." Cố Thần An nói xong trừng mắt nhìn về phía Quý Thông, còn không quên giơ nắm đ.ấ.m của mình ra cho nó xem, Quý Thông vội vàng chạy đến bên cạnh Chu Tú Trân mách lẻo: "Bà nội, nó muốn đ.á.n.h cháu."

Quý Vi cười khẩy một tiếng, quay đầu trao cho Cố Thần An một ánh mắt khẳng định, cuối cùng khẽ nói với con gái: "Lộ Lộ, con cũng đã học võ mà, con quên rồi sao?"

Sợ hãi Quý Thông là phản xạ có điều kiện trước đây, lúc này có người bảo vệ mình, Lộ Lộ từ từ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m của mình, sau đó gật đầu với Quý Vi: "Lộ Lộ không sợ."

"Ừ, ai bắt nạt con, con cứ đ.á.n.h trả lại là được." Quý Vi vừa nói vừa xoa đầu cô bé.

Xung quanh đều là ánh mắt lên án, Chu Tú Trân chỉ ước có thể trốn khỏi đây, may mà lúc này ông chủ đưa thịt thủ lợn bà ta cần, bà ta kéo Quý Thông chạy trối ch.ết khỏi nơi này, tất nhiên bà ta không quên c.h.ử.i rủa Quý Vi trong lòng, c.h.ử.i cô gây ra tình huống ngày hôm nay.

Vì sự việc nhỏ này, tâm trạng tốt của Quý Vi giảm sút đi nhiều, sau khi về nhà, Cố Trí Viễn liếc mắt một cái là nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô, nhân lúc cô vào bếp liền nhỏ giọng hỏi Cố Thần An đã xảy ra chuyện gì.

"Bố ơi, mẹ của mẹ đáng ghét quá." Lúc này Cố Thần An mới biết, hóa ra có nhiều người giống như người phụ nữ kia không thích con mình như vậy, tuy nghĩ như thế là không đúng, nhưng cậu bé đột nhiên có một chút xíu vui vẻ nho nhỏ, hóa ra không phải chỉ có mẹ của một mình cậu là không thích cậu, nhưng ý nghĩ này chỉ kéo dài một giây, cậu cảm thấy niềm vui của mình quá không nên rồi, khoảnh khắc này, Cố Thần An cảm thấy mình là một đứa trẻ hư.

Cố Trí Viễn xoa đầu cậu bé không nói gì, chỉ là ánh mắt vẫn luôn chú ý về phía nhà bếp, anh nghĩ, có lẽ Quý Vi cũng giống như anh, đã chẳng còn mong đợi gì ở gia đình nữa.

Quý Vi cứ tưởng mình đã chai sạn, không còn bị người nhà họ Quý làm ảnh hưởng nữa. Nhưng sự xuất hiện vừa rồi của Chu Tú Trân và Quý Thông khiến cô nhận ra họ vẫn có thể tác động đến tâm trạng của mình. Nhận thức này làm cô thấy bực bội, lần đầu tiên cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về chuyện dọn lên thành phố sớm hơn dự định. Tất nhiên, việc mua lại căn nhà này không phải là quyết định bốc đồng, đây có thể coi là khoản đầu tư đầu tay của cô. Đợi khi thành phố phát triển, giá nhà ở thị trấn Ngũ An kiểu gì cũng sẽ tăng theo thôi.

"Mẹ ơi." Từ lúc ở ngoài về, Lộ Lộ cứ bám dính lấy cô. Thấy cô đang mải suy nghĩ, cô bé vừa gọi mẹ bằng giọng ngọt xớt, vừa giật giật vạt áo cô.

"Sắp được ăn cơm rồi, ngoan nào." Quý Vi cúi đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Lộ Lộ, trái tim bỗng chốc mềm nhũn.