Đưa con đến trường xong, Quý Vi quay về đi làm. Lúc này chú Tần cũng vừa gõ cửa nhà Cố Trí Viễn. Cố Trí Viễn cầm cuốn sổ tiết kiệm Quý Vi đưa, đứng dậy ra mở cửa: "Chú Tần, mình đi làm thủ tục luôn bây giờ chú nhé?"
"Được được, đi sớm cho xong việc." Chú Tần mừng ra mặt.
Nhớ lời dặn của vợ, Cố Trí Viễn nhờ chú Tần dắt xe đạp ra đèo mình đi. Chú Tần vỗ trán: "Ch.ết thật, chú quên mất chân cậu đang đau. À mà vợ cậu không đi cùng à?"
"Cô ấy chiều nay có tiết dạy rồi chú ạ." Cố Trí Viễn giải thích.
"Cái con bé Quý Vi ấy nhìn là biết người tháo vát, chú thấy thằng bé Thần An cũng quấn nó lắm. Cậu khéo chọn vợ đấy." Chú Tần tấm tắc khen.
"Cưới được cô ấy là may mắn của cháu ạ." Cố Trí Viễn nhớ lại ngày đi xem mắt, ban đầu anh thấy rõ sự do dự trong mắt Quý Vi. Chính những lời ngây thơ của Cố Thần An đã giúp cô đi đến quyết định cuối cùng. Khoảnh khắc ấy anh đã biết, cô chắc chắn là một người phụ nữ nhân hậu.
Thủ tục sang tên không quá phức tạp, nhưng phải đợi đến mai mới lấy được sổ đỏ mới. Dương Lâm nhiệt tình bảo: "Anh Cố, mai có sổ em mang qua nhà cho anh luôn, tiện đường em đi làm về. Chân anh đỡ hơn chưa?"
"Đỡ nhiều rồi." Cố Trí Viễn gật đầu. Trừ mấy ngày đầu đau nhức, giờ anh chỉ cần đợi xương liền lại rồi tháo bột là xong.
Làm xong thủ tục, chú Tần thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Cố Trí Viễn: "Đi, chú đưa cậu về. Tí nữa chú ra ga mua vé tàu luôn. À, đồ đạc trong nhà chú tặng hết cho vợ chồng cậu đấy."
"Chú không lấy gì ạ?" Cố Trí Viễn nhớ hôm qua Quý Vi còn dùng mấy món đồ đó để mặc cả.
"Thanh lý mấy thứ đó cũng mất thời gian, chú tặng luôn cho hai đứa. Vợ chồng cậu sống sởi lởi, chú tặng cũng thấy vui." Chú Tần cười xòa.
"Vậy cháu cảm ơn chú nhiều ạ." Với Cố Trí Viễn, đây đúng là niềm vui bất ngờ.
Quý Vi đi đổi thưởng kín tiếng đến mức chẳng ai hay biết. Mọi người xôn xao bàn tán xem ai là người may mắn trúng giải độc đắc, nhưng không một ai đoán ra được. Ngũ An gần ngay thành phố, chiều tan học, Quý Vi nghe loáng thoáng người đi đường kháo nhau về tin bến xe thành phố bán ra hai tờ vé số trúng giải nhất. Giọng người nói đầy vẻ ghen tị, người nghe cũng hùa theo: "Đấy, mua vé số phải kiên trì, biết đâu người trúng tiếp theo là mình."
"Mẹ ơi, họ đang nói mẹ à?" Nghe thấy hai chữ "lãnh thưởng", Cố Thần An thì thầm hỏi mẹ.
"Con quên lời hứa với mẹ rồi à?" Quý Vi chợt hối hận vì đã cho tụi nhỏ biết chuyện. Thế giới của trẻ con đơn giản lắm, chúng chưa hiểu hết được tại sao phải giữ bí mật.
"A, con suýt quên mất. Từ giờ con sẽ không nhắc nữa đâu ạ." Cố Thần An lập tức cảnh giác cao độ.
"Nhớ nhé, từ giờ chúng ta quên chuyện này đi." Quý Vi quyết định sẽ không nhắc lại chuyện trúng số trước mặt con nữa. Trẻ con hay quên, chắc vài hôm là chúng quên ngay thôi. Giống như Lộ Lộ lúc này, tâm trí chỉ dính vào mấy tấm hình dán dạ quang trên tay. Quý Vi nhìn tấm poster trên tay Cố Thần An: "Sao bảo mua nhiều lắm mà, có mỗi một tấm thế con?"
"Con tính mỗi tuần mua một tấm thôi ạ." Tiền còn lại cậu để dành mua cầu lông.
"Con biết tính toán thế là tốt." Quý Vi gật đầu, mục đích dạy con quản lý tài chính bước đầu đã thành công rồi.
"Bố ơi, tụi con về rồi! Hôm nay con mua poster, còn mua cả hình dán cho em Lộ Lộ nữa ạ." Dạo này Cố Thần An đã hình thành thói quen cứ về đến nhà là kể chuyện trường lớp cho bố nghe, Lộ Lộ cũng sà vào hóng chuyện.
Thấy Quý Vi định vào bếp, Cố Trí Viễn vội gọi lại, đưa cuốn sổ tiết kiệm cho cô: "Xong xuôi hết rồi em, mai là có sổ đỏ mới."
"Nhanh thế ạ?" Quý Vi ngạc nhiên.
"Chiều nay vắng người nên làm thủ tục nhanh lắm."
Quý Vi nhìn số dư hai ngàn trong sổ, hỏi: "Chú Tần có bảo bao giờ đến chuyển đồ đi không anh?"
"Chú ấy bảo tặng hết cho mình rồi."
"Thật ạ?" Quý Vi mắt tròn mắt dẹt. Tuy đồ đạc lặt vặt nhưng bán đi cũng được khối tiền, thế mà ông ấy không lấy sao?
"Chắc chú ấy muốn đi sớm, làm xong thủ tục là ra ga mua vé luôn. Thế cũng tốt, mình đỡ tốn một khoản sắm sửa." Cố Trí Viễn thì rất vui vẻ nhận "món quà" này.
"Vâng, thế anh xem cần sửa sang chỗ nào thì tính dần đi. Lúc nào rảnh em vẽ mấy bản thiết kế, nhờ thợ mộc đóng cho hai đứa hai cái bàn học." Quý Vi dự tính hai năm nữa mới chuyển lên thành phố, nên bàn học này ít nhất cũng dùng được hai năm.
"Mai anh hỏi Dương Lâm xem có quen thợ mộc nào không." Cố Trí Viễn gật đầu, rồi sực nhớ ra phòng cô chỉ có mỗi cái giường và cái tủ cũ, anh hỏi: "Có cần đóng thêm bàn trang điểm cho em không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh nhắc em mới nhớ, phòng em thiếu cái gương thật." Thật ra cô thì sao cũng được, nhưng Lộ Lộ bắt đầu biết điệu đà rồi, con bé cần gương soi.
"Tạm thời thế đã nhé?" Cố Trí Viễn cài nắp b.út máy, cất vào túi áo sơ mi.
"Vâng, trước mắt cứ thế đã." Quý Vi định đóng thêm vài cái bàn nữa nhưng sợ tốn kém, cô tính cuối tuần lên thành phố lượn lờ mấy vựa phế liệu xem có trường học nào thanh lý bàn ghế cũ không.
"Ừ, mai anh hỏi giúp cho."
"Thế em đi nấu cơm đây, anh trông chừng hai đứa nhỏ học bài nhé."
Nói là trông chừng nhưng Cố Thần An rất tự giác học tập. Còn Lộ Lộ, mẫu giáo chưa có bài tập về nhà nên con bé ngồi cạnh anh trai vẽ vời linh tinh. Quý Vi không cấm cản, cô nhớ chuyên gia từng nói trẻ con học vẽ nên để chúng tự do phát huy trí tưởng tượng, gò ép quá sẽ làm thui chột khả năng sáng tạo. Cô thường gom tranh của Lộ Lộ lại, cuối tuần mang lên trường nhờ cô Lý dạy mỹ thuật xem qua và góp ý, hiệu quả cũng khá tốt.
Hôm nay là sinh nhật ba tuổi của Lộ Lộ. Ngoài bánh kem buổi trưa, tối nay Quý Vi đặc biệt làm món mì trường thọ cho con gái. Sợi mì dài ơi là dài khiến Cố Thần An thèm thuồng: "Mẹ ơi, sinh nhật con có được ăn mì thế này không ạ?"
"Tất nhiên là có rồi." Món này Quý Vi học được trên mạng ở kiếp sau, sợi mì dài được cô tự tay nhào nặn, thêm quả trứng ốp la lòng đào, nhìn thôi đã thấy ngon mắt.
Lần đầu tiên ăn mì kiểu này, Lộ Lộ thấy lạ lẫm vô cùng. Quý Vi dặn con cố gắng đừng c.ắ.n đứt sợi mì, thế là con bé nhét đầy mồm, hai má phồng lên như chuột hamster, ăn xong bát mì mà mỏi nhừ cả quai hàm.
"Mỏi miệng quá đi." Lộ Lộ xoa má, cảm giác mới lạ qua đi thì thấy cũng bình thường. Mắt con bé lại dán vào quả trứng ốp la trên bát, rồi quay sang Cố Thần An: "Anh hai, anh ăn hộ em quả trứng này đi."
"Ơ, sao thế? Em không thích à?" Cố Thần An đang thèm nhỏ dãi, sinh nhật cậu chưa bao giờ được ăn mì trường thọ xịn xò thế này.
"Bụng em no căng rồi." Lộ Lộ xoa cái bụng tròn vo nói dối, thật ra là để dành bụng ăn món sườn xào chua ngọt trên bàn.
"Mẹ ơi, con ăn được không ạ?" Cố Thần An tuy rất muốn ăn nhưng vẫn ngoan ngoãn xin phép mẹ.
"Nếu con không chê thì cứ ăn đi. Sau này chuyện của hai đứa thì hai đứa tự quyết định, không cần hỏi bố mẹ đâu."
Cố Thần An hiểu ý mẹ, quay sang hỏi em: "Lộ Lộ, em không ăn thật à?"
"Dạ, anh hai ăn giúp em đi." Lộ Lộ gật đầu chắc nịch.
"Thế anh ăn giúp em nhé." Cố Thần An nghĩ bụng, lần sau sinh nhật mình cũng có mì trường thọ, nên không cần ghen tị với em nữa.
Thấy anh trai ăn xong quả trứng, Lộ Lộ mới chỉ vào đĩa sườn: "Mẹ ơi, con muốn ăn thịt."
Quý Vi lườm yêu con gái, véo nhẹ mũi con: "Cái con bé này càng ngày càng láu cá rồi nha."
Lộ Lộ giả vờ ngây thơ không hiểu, lặp lại: "Mẹ, con muốn ăn thịt mà."
Lúc này Cố Thần An cũng đã hiểu ra vấn đề nhưng cậu không giận, ngược lại còn chủ động: "Để anh gắp cho em."
"Em cảm ơn anh hai." Lộ Lộ cười tít mắt.
"Không có gì." Rõ ràng Cố Thần An rất hưởng thụ cảm giác được làm anh lớn, cậu không chỉ gắp sườn mà còn liên tục hỏi em có muốn ăn món khác không.
Quý Vi cười lắc đầu. Bữa tối diễn ra trong không khí vui vẻ.
Tranh thủ lúc hai bố con tập võ, Quý Vi lôi hết sổ tiết kiệm trong nhà ra tính toán. Sáu ngàn hai Cố Trí Viễn đưa trước đó, cộng thêm tiền trúng số hôm nay sau khi trừ thuế còn mười vạn một ngàn, trừ đi một vạn tám mua nhà, còn lại tám vạn ba. Tổng cộng tài sản hiện có suýt soát chín mươi ngàn. Làm thế nào để "tiền đẻ ra tiền" từ số vốn này là bài toán Quý Vi cần suy nghĩ nghiêm túc.
Đêm hôm đó, Cố Trí Viễn vẫn ngủ trên giường xếp, cả nhà ngủ ngon lành đến sáng.
Chiều hôm sau, Quý Vi đón con đi học về thì Cố Trí Viễn đưa cho cô cuốn sổ đỏ mới tinh.
"Nhanh thế anh?" Cô ngạc nhiên.
"Quy trình bình thường mà em." Cố Trí Viễn bình thản đáp.
Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người Quý Vi được sở hữu một căn nhà của riêng mình. Cô hồi hộp mở ra xem. Nhưng khi nhìn thấy dòng tên chủ sở hữu, cô sững người, vội ngước lên nhìn anh: "Anh chỉ viết tên mỗi mình em thôi sao?"