Trên Bậc Son

Chương 13





“Cô nương tự tiện vào cung, chiếm tiểu trù nhà người khác, chiếm chính điện người khác, còn dám trước mặt Quý phi và Công chúa luận giáo dưỡng. Vậy gọi là gì?”



“Ngươi!”



Nước mắt nàng lại trào ra, quay sang Nguyên Hành Giản đang phê tấu.



“Nguyên Hành Giản! Chàng cứ để nàng bắt nạt ta. Nàng là Quý phi, quan lớn. Ta là gì? Ta chẳng là gì cả.”



Nguyên Hành Giản bị nàng lắc tay áo, b.út son vạch lệch một đường.



Hắn đặt tấu xuống, ngẩng lên nhìn ta:



“Niệm Kha lớn rồi, nên có quy củ. Hôm nay chỉ là trừng phạt nhỏ, quỳ một chút, cũng có lợi cho nó.”



“Nàng là mẫu phi, cũng nên dạy dỗ cho tốt. Không cần việc gì cũng che chở.”



Vị tanh ngọt trào lên cổ họng bị ta ép xuống.



Ta nhìn mặt hắn, nhẹ giọng:



“Vâng, thần thiếp ghi nhớ.”



Cửa không đóng kín, gió lùa qua khe, mang theo tiếng nức nở của Lãng Hoa và lời dỗ dành của Nguyên Hành Giản.



“Trẫm vì nàng, ngay cả Quý phi và con gái ruột cũng đã trách phạt. Nàng nên vừa lòng rồi chứ.”



Sau lưng là tiếng hừ nũng nịu, vừa kiêu vừa làm nũng.



Vải áo xào xạc, ngọc bội leng keng, tiếng rên rỉ đứt quãng khiến người buồn nôn.







An Ninh cung.



Niệm Kha ngồi bên cửa sổ, cầm b.út lông ngay ngắn.



Nghe tiếng chân, con bé ngẩng lên, mặt sạch sẽ.



“Mẫu phi, người xem chữ ‘đoạt’ Niệm Kha viết này. Phu t.ử nói nét phẩy này khó nhất, Niệm Kha viết nhiều lần mới được.”



Mực trên giấy còn chưa khô, nét phẩy run nhẹ, như chim non lần đầu đập cánh.



Ta nói:



“Niệm Kha viết rất tốt.”



Con bé vui lắm, chấm mực, từng nét từng nét viết tiếp.



Yên lặng, không nhắc gì chuyện khi chiều.



Đêm xuống, con bé cuộn mình trong chăn, khịt mũi.



Ta vỗ lưng:



“Niệm Kha nhớ phụ hoàng không sai. Là nương không tốt, để con chịu ủy khuất.”



Giọng con bé từ trong chăn vọng ra:



“Không phải người không tốt.”



“Là phụ hoàng quên Niệm Kha rồi. Niệm Kha biết phụ hoàng là thiên t.ử. Người muốn bảo vệ ai thì bảo vệ.”



Con bé xoay người lại. Ánh trăng chiếu lên mặt, không lệ cũng không oán.



Trong như nước suối tan tuyết đầu nguồn.



“Mẫu phi, Niệm Kha sẽ chăm học. Lớn lên bảo vệ người. Không ai được bắt người quỳ, Niệm Kha cũng không quỳ.”



Tay con bé nắm c.h.ặ.t ngón tay ta, dần ngủ say.



Sau lưng, ta che miệng, nước mắt lặng lẽ ướt đẫm.







Dạo này Đức phi đến An Ninh cung thường xuyên hơn.



Khi mang đĩa thịt bò khô Tây Bắc, khi cầm bình sữa chua, khi tay không. Ngồi bên cửa sổ một buổi chiều.



Niệm Kha luyện chữ, nàng ngồi xem, thỉnh thoảng chỉnh cổ tay cho con bé.



Bàn tay quen quất roi, cầm b.út lông lại vững vàng.



“Bệ hạ hôm trước đưa nàng ta xuất cung. Đi ngự liễn, cả phố dân chúng đều thấy.”



“Trên đầu đội cả mũ phượng bằng trân châu.”



“Đông châu đính đầy mũ, nàng chê nặng, tháo xuống ôm trong lòng như ôm bắp cải.”



Mũ phượng là quy chế Hoàng hậu, Nguyên Hành Giản cũng thật chịu chi.



Đức phi đặt chén trà xuống, cười nhạt:



“Thôn nữ vẫn là thôn nữ. Đội phượng quan cũng không thành phượng hoàng thật, mà bệ hạ lại chiều nàng ta.”



Ta lặng nghe, mắt hơi cay:



“Còn gì nữa?”



Đức phi nói hăng hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Nàng bảo buồn, bệ hạ đưa về Lam Điền du ngoạn. Loan nghi vệ mở đường, quan huyện quỳ đầy đất.”



“Nàng vén rèm, chỉ vào một bà lão trong đám đông.”



“Bà ấy năm xưa cho nàng một bát cháo loãng. Nàng sai người mang bát cơm thiu ra, nói khi xưa bà cho ta thứ này, nay ta trả lại, ép bà ta ăn hết.”



“Ăn xong lại mang ra bát nữa, nói đó là lãi.”



“Còn một thầy đồ, năm xưa nàng trèo cửa sổ nghe lén, bị đ.á.n.h tay. Nàng gọi ông ta đến huyện nha, bẻ thước gỗ, đưa cái bát vỡ, bảo tư thục khỏi mở nữa. Ông không hiểu nỗi khổ nhân gian, vậy thì đi làm ăn mày mà nếm thử.”



Bút của Niệm Kha dừng lại.



Trên tờ giấy là chữ “nhẫn”, nhưng chữ “đao” phía trên chữ “tâm” bị lệch hẳn, méo mó không ra hình.



Đức phi nhìn ta:



“Xử xong còn hỏi bệ hạ làm vậy có tốt không. Bệ hạ nói, nàng thích là được.”



“Nếu cứ vậy, nàng ta thật sự sẽ cưỡi lên đầu chúng ta.”



“Ta thì chẳng sao. Đức phi thất sủng, trong Bồng Lai cung cưỡi ngựa quất roi, sống qua ngày. Nhưng ngươi thì khác.”



Nàng nhìn ta, giọng dụ dỗ:



“Ngươi có Niệm Kha. Bệ hạ chỉ có một đứa con. Sau này phong Hoàng thái nữ cũng chưa biết.”



“Giờ ngày ngày lại cùng một ả tiện nhân quấn quýt. Với gương mặt ấy, mai sau mang thai, ngươi lấy gì tranh?”



Ta đặt ấm trà lại lên lò, thản nhiên:



“Tim đã c.h.ế.t, tranh không nổi thì thôi.”



Nàng bật dậy, đi đến cửa rồi dừng:



“Đến khi nàng cưỡi lên đầu ngươi mà kéo xuống, ngươi sẽ biết tim mình đã c.h.ế.t chưa.”



Đức phi đi rồi, Niệm Kha nghiêng đầu hỏi:



“Mẫu phi, Đức phi nương nương trước đây cũng như vậy sao?”



Ta nghĩ một chút:



“Gần như vậy.”



“Ồ.”



Con bé cúi xuống, từng nét viết chữ “cấp”.



“Nàng nói chuyện gấp gáp, như đang rất vội.”



Đúng vậy.



Con bé nghe ra, sao ta lại không nghe ra.



Trước đây nàng đến thăm bệnh, ôm tâm tư xem kịch, mắng ta ngu, nói chuyện không vòng vo.



Sau khi Chu gia sụp, nàng cưỡi ngựa trong hẻm cung, không hỏi chuyện triều đình, gặp ta cũng lười nói.



Giờ lại ngày ngày đến An Ninh cung, mỗi câu như dẫn dắt.







Tin Lãng Hoa m.a.n.g t.h.a.i chưa đầy một tháng đã truyền ra.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Cả cung nhìn sắc mặt bệ hạ mà sống, hận không thể nâng nàng lên trời.



Lãng Hoa muốn xem Nguyên Hành Giản thượng triều, hắn cho nàng nấp sau bình phong.



Nhìn hắn uy phong lẫm liệt, vạn người cúi lạy.



Hạ triều, nàng chu môi:



“Chàng được thượng triều nhận lạy vinh quang, ta còn chưa từng thử.”



Nguyên Hành Giản cười, lui một bước, cho hậu cung mỗi sáng chiều đến thỉnh an, để nàng cảm nhận phong thái chủ t.ử.



Khẩu dụ truyền ngay hôm đó.



Ta và Đức phi đến thỉnh an, Lãng Hoa ngồi ở thượng vị, vắt chân.



Nguyên Hành Giản ngồi bên, bưng bát mật ướp băng tô.



Múc một thìa bạc đưa tới miệng nàng.



Nàng quay đi:



“Ngọt quá, không uống.”



Hắn đặt bát xuống, lau khóe miệng nàng:



“Vậy không uống. Còn muốn ăn gì?”



“Không muốn gì. Buồn nôn.”



Ta và Đức phi quỳ dưới, giọng đều đều:



“Thỉnh an Lãng Hoa cô nương.”