Anh ta đột nhiên cao giọng gọi tên tôi làm tôi giật nảy mình. Đúng lúc đi ngang qua góc rẽ hành lang, tôi không cẩn thận đ.â.m sầm vào một người.
"Á…” Cơ n.g.ự.c này cứng thật đấy.
Mũi tôi cay xè, thắt lưng không cẩn thận đập vào tay vịn, đau đến mức nước mắt suýt trào ra. Chưa đợi Thẩm Dực kịp phản ứng, người bị tôi đ.â.m trúng đã vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy tôi.
"Xin lỗi, xin lỗi..."
Giọng nói vô cùng quen thuộc. Tôi chớp chớp đôi mắt đẫm lệ nhìn lên. Quả nhiên đúng là Triệu Hành.
Chỉ thấy anh đã thay đổi hoàn toàn, diện một bộ vest sẫm màu, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng để lộ vầng trán cao, trông bớt đi vài phần ngây ngô, thêm vài phần lạnh lùng sắc sảo.
Chỉ có điều vừa mở miệng là đã "lộ nguyên hình".
"Xán Xán, em không sao chứ? Có đau lắm không?"
"Sao anh lại ở đây?"
Tôi ôm mũi, kinh ngạc nhìn Triệu Hành, cũng chẳng buồn để ý đến cái lưng đang đau nữa.
Triệu Hành chớp mắt: "Vì muốn gặp em nên anh đến thôi."
Nói xong, anh ngồi xổm xuống xem cổ chân tôi: "Xán Xán, chân em còn đau không?"
Trợ lý đi theo sau Triệu Hành thấy cảnh này thì trợn tròn mắt.
Cuối cùng, Thẩm Dực cũng phản ứng lại.
"Anh là ai?"
"Anh có quan hệ gì với Lê Xán?"
Triệu Hành coi như không nghe thấy, chỉ chăm chú kiểm tra chân cho tôi.
Trợ lý vội vàng tiến lên đưa danh thiếp và thiệp mời.
Thẩm Dực sau khi biết thân phận của Triệu Hành, sắc mặt càng thêm khó coi.
Còn Triệu Hành cuối cùng cũng xác nhận chân tôi không sao, anh đứng dậy, lại bắt đầu lo lắng cho cái lưng của tôi.
Tôi nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Cho nên, lúc đó anh định nói, ngọn núi đó là của nhà anh à?"
"Đúng vậy."
"..."
Đúng là cái đồ nhà giàu đáng ghét.
"Ừm... lần đầu thấy anh mặc vest, trông cũng đẹp trai phết."
Triệu Hành mỉm cười bẽn lẽn: "Cảm ơn em."
*
Khi quay lại sảnh tiệc, sau lưng tôi có thêm một cái đuôi nhỏ. Trợ lý đã bị Triệu Hành cho đi hoạt động tự do. Thẩm Dực vẫn nhìn chằm chằm vào bàn tay Triệu Hành đang đỡ tôi. Lúc nãy anh ta cũng muốn đỡ nhưng tôi không cho.
Đám người trong nhóm chat đang đợi Thẩm Dực đến, thấy anh ta chẳng khác nào thấy được chỗ dựa tinh thần. Sau đó, họ nhìn thấy Triệu Hành đang dìu tôi, còn tôi thì vẫn đang lầm bầm mắng mỏ.
"Đã bảo bao nhiêu lần là nhẹ tay thôi mà anh không nghe, phạt anh một tuần không được vào phòng em!"
Xoa cái lưng thôi mà tay khỏe như thế, coi lưng tôi là cục bột chắc!
Triệu Hành cúi người xuống bên tai tôi, khẽ khàng dỗ dành.
"Xin lỗi, là lỗi của anh, Xán Xán đừng giận nữa, anh mua trang sức cao cấp cho em nhé."
Vẫn còn nhớ tôi thích đá quý loại lớn, cũng khá đấy.
Sắc mặt tôi dịu đi đôi chút. Dù sao thì anh cũng thực sự mua nổi.
Nào ngờ lời vừa dứt, đám người kia không biết lại tự suy diễn thêm điều gì mà ánh mắt nhìn Thẩm Dực bỗng chốc tràn đầy sự đồng cảm.
Thẩm Dực: "..."
"Haiz, anh Thẩm, haiz..."
"Bỏ đi anh Thẩm, phụ nữ đều như vậy cả mà..."
"Dù sao cũng là Lê Xán mà, có thể hiểu được, anh ráng nhịn chút đi..."
Lần này mặt Thẩm Dực đỏ bừng lên vì tức thật sự.
"Cút hết đi!"
"Hai người bọn tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi!"
"Là Lê Xán vừa nãy không cẩn thận va phải eo thôi!"
Nghe vậy, trong mắt đám người kia lập tức hiện rõ dòng chữ: "Lừa anh em chút thì được, chứ đừng tự lừa chính mình".
"Mà này, vị này là ai thế?" Đám người tò mò nhìn về phía Triệu Hành.
Triệu Hành mỉm cười tự giới thiệu.
Khi nghe thấy anh chính là cậu ấm nhà họ Triệu được nuôi dưỡng ở nông thôn, ánh mắt đám người nhìn Thẩm Dực lại càng thêm phần thương cảm.
"Haiz, anh Thẩm..."
"Câm miệng! Tất cả câm miệng hết cho tôi!"
Khi Lê Tư Ngôn và cha mẹ nhà họ Thẩm tìm đến, Thẩm Dực đã hoàn thành việc bắt cả đám im miệng.
Thấy tôi ra ngoài một lát, lúc quay về lại có một người quen đi cùng, Lê Tư Ngôn nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi đành chủ động giải thích: "Anh trai, Triệu Hành chính là người nhà họ Triệu."
Sắc mặt Lê Tư Ngôn hơi biến đổi, nhưng vẫn quay sang mỉm cười chào hỏi Triệu Hành một tiếng.
Triệu Hành lịch sự gật đầu.
Bố mẹ Thẩm sau khi biết thân phận của Triệu Hành đứng sau lưng tôi cũng biến sắc. Ban đầu họ còn định nhân cơ hội này nhắc lại chuyện đổi người đính hôn, kết quả Thẩm Dực đã lên tiếng cắt ngang.
"Bố, mẹ, đừng nói nữa!"
Lúc này, Lê Nguyệt đến đang bưng một đĩa bánh ngọt nhỏ, hào hứng vẫy tay với tôi.
"Lê Xán, Lê Xán, cái bánh phô mai này ngon cực kỳ luôn..."
"Ơ, anh Triệu Hành! Anh cũng lên thành phố rồi à?"
Tôi thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn nữa.
Trước khi bữa tiệc kết thúc, Triệu Hành do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn tiến lại gần xin lỗi tôi một lần nữa.
"Không sao đâu mà, là em không cẩn thận va phải thôi."
"Không phải chuyện đó."
Triệu Hành lắc đầu.
"Lúc đi dạo trước đó, em hỏi anh liệu có thấy em tham lam vô độ hay không."
"Lúc đó anh đã không kịp trả lời, khiến em tức giận."
Đến lúc này tôi mới nhớ ra chuyện đó.
Vốn định nói lúc ấy tôi cũng chỉ là nhất thời nổi nóng, giờ đã hết giận rồi. Không ngờ Triệu Hành lại vẫn luôn ghi nhớ.