"Lê Xán, cô cũng có ngày hôm nay, cái uy phong bắt nạt chúng tôi trước kia đâu mất rồi!"
"Đúng đấy đúng đấy, mua không nổi lễ phục mới thì cứ bảo chúng tôi một tiếng, chút tiền lẻ này không phải là không thể cho cô mượn."
"Lê Tư Ngôn không phải là cuồng em gái sao? Hóa ra trước đây đều là diễn à? Giờ em gái ruột về rồi là không thèm diễn nữa chứ gì!"
"Thôi được rồi, nếu cô thực sự không mở miệng nổi thì tiền này không cần trả cũng được. Đừng hiểu lầm, thiếu gia đây đơn giản là nhiều tiền quá không có chỗ tiêu thôi."
Tôi: "..."
Thôi bỏ đi, lười giải thích.
Tôi quay sang chỉ tay vào mấy người vừa lên tiếng nói với Lê Nguyệt: "Người này một tát, người kia hai tát, còn cái kẻ mắng Lê Tư Ngôn kia thì dùng sức mạnh vào."
Lê Nguyệt lập tức vung tay, hăm hở chuẩn bị: "Chị cứ yên tâm giao cho em!"
Dứt lời, mấy người từng bị tát trước đó theo phản xạ có điều kiện mà bịt c.h.ặ.t lấy mặt. Cả đám nhìn nhau ngơ ngác, đến lúc này họ mới nhận ra tôi và Lê Nguyệt hóa ra là cùng một phe.
Đợi đến khi tôi cùng Lê Nguyệt tiếp xong đợt khách đầu tiên và mở lại nhóm chat, trong đó quả nhiên lại bị spam tin nhắn.
[Mẹ kiếp, tôi đã bảo thủ đoạn của Lê Nguyệt nhìn quen lắm mà!]
[Tôi đã nói gì nào? Loại phụ nữ xấu xa như Lê Xán căn bản không thể bị bắt nạt được!]
[Cứ tưởng là có một thiên kim thật về để trấn áp cô ta, không ngờ là Lê Xán có thêm một tay sai đắc lực.]
[Thế giờ chúng ta phải làm sao?]
Có người @ Thẩm Dực. Thẩm Dực không trả lời.
Đúng lúc này Lê Tư Ngôn gọi tôi. Tôi ngước mắt nhìn lên, thấy bố mẹ nhà họ Thẩm đang đứng đối diện anh, cùng với Thẩm Dực trong bộ vest chỉnh tề đang nhìn chằm chằm vào tôi phía sau họ.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi tùy ý gật đầu chào anh ta một cái.
Lại gần mới nghe thấy bố mẹ anh ta đang khen ngợi Lê Nguyệt. Vì Lê Nguyệt đã trở về nên chuyện liên hôn giữa hai nhà lại được đưa vào việc ccần bàn. Bố mẹ Thẩm Dực rõ ràng nghiêng về phía con gái ruột là Lê Nguyệt hơn, nhưng lại ngại tình cảm nhìn tôi lớn lên nên không nỡ mở lời đòi đổi người.
Còn Thẩm Dực, nhân vật chính, chỉ im lặng nhìn tôi suốt buổi.
Lúc này bà Lê đang bận tiếp những vị khách khác. Lê Tư Ngôn với tư cách là người thừa kế nhà họ Lê, cũng được coi là người có tiếng nói. Đối mặt với sự dò xét của bố mẹ nhà họ Thẩm, anh thản nhiên mỉm cười "đánh lạc hướng", không từ chối cũng chẳng đồng ý.
Lê Nguyệt vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đúng lúc này quản gia vào báo có người nhà họ Triệu đến. Không muốn đối mặt với ánh mắt của bố mẹ Thẩm Dực nữa, tôi chủ động lên tiếng nói để mình đi tiếp đón.
Người nhà họ Triệu đến lần này nghe nói là cậu ấm của nhà họ. Địa vị nhà họ Lê tuy cao nhưng dù sao cũng mới phất lên từ đời trước, không thể so bì với nhà họ Triệu có nền tảng trăm năm. Người nắm quyền nhà họ Triệu thế hệ này là nữ giới. Nghe nói cậu ấm là em trai út của chị ấy, hai chị em cách nhau mười mấy tuổi, quan hệ không mấy thân thiết. Mà cậu ấm này vì sinh non nên từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, được đưa về nông thôn dưỡng bệnh.
Vừa rời khỏi sảnh tiệc, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
"Lê Xán, đợi đã!"
Là Thẩm Dực. Sắc mặt anh ta trông không được tốt lắm, vừa tiến tới đã định nắm lấy tay tôi.
"Thời gian qua em biến đi đâu thế?"
"Anh gửi cho em bao nhiêu tin nhắn, gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, tại sao em không trả lời?"
Tôi lách người né tránh anh ta: "Xin lỗi nhé, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời anh."
Thẩm Dực bị tôi chặn họng đến nghẹn lời. Hành lang lúc này chỉ có hai chúng tôi. Thẩm Dực nhìn tôi vài giây, đột nhiên nói: "Sẽ không đổi người đâu."
"Cái gì?" Tôi chưa kịp phản ứng.
Thẩm Dực nghiêm túc lặp lại lần nữa: "Anh nói chuyện liên hôn giữa hai nhà, anh sẽ không đổi người đâu."
Gò má anh ta hơi ửng đỏ: "Những lời bố mẹ anh nói... em đừng để tâm, anh về sẽ nói lại với họ. Em không cần lo lắng, đã nói là em thì sẽ là em, Thẩm Dực anh không phải loại người không giữ chữ tín..."
Lời còn chưa dứt, anh ta thấy tôi đột nhiên bật cười.
"Em cười cái gì?"
"Cậu Thẩm, có phải anh nghĩ hơi nhiều rồi không?"
Cái não này mà cũng dám xông pha vào giới giải trí, hèn gì lăn lộn bao nhiêu năm vẫn bị mắng là bình hoa di động dựa vào quan hệ.
Thấy tôi cười mỉa mai, Thẩm Dực đột nhiên lớn tiếng: "Anh nghiêm túc đấy!"
"Căn biệt thự ở núi Thu kia chẳng phải trước đây em rất thích sao? Anh mua nó là định tặng cho em."
Tôi hơi ngạc nhiên: "À, vậy anh nhớ ghi chú là tự nguyện tặng nhé."
"Tất nhiên... trọng điểm anh muốn nói không phải cái đó!" Thẩm Dực lại thẹn quá hóa giận.
Nhưng tôi thực sự không có thời gian tiếp chuyện anh ta nữa, khách khứa đã đến rồi. Thế là tôi vừa đi ra ngoài vừa nói: "Được được được, phong cách trang trí tôi thích lát nữa tôi gửi cho anh, nội thất tôi muốn đặt làm riêng ở nước ngoài, tầng hầm tôi muốn sửa thành hầm rượu..."
Thẩm Dực vội vàng đi theo sau tôi: "Được được, để anh tìm kiến trúc sư đến trao đổi với em, phòng ngủ chính em muốn phong cách nào... Không đúng, Lê Xán!"