"Chị Triệu, có lẽ chị đã quên, nhưng hồi cấp ba tôi từng gặp chị một lần."
Triệu Du nhướng mày.
"Một cô gái xinh đẹp như cô, nếu tôi từng gặp thì chắc chắn sẽ có ấn tượng sâu sắc."
Tôi mỉm cười.
"Chị không gặp mặt trực tiếp tôi, nhưng tôi đã ngước nhìn chị rất lâu."
"Bởi vì lúc đó tôi đang ở dưới khán đài."
"Nghe chị với tư cách là đại diện sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, phát biểu trên bục giảng."
"Lúc đó chị đã nói một câu khiến tôi ấn tượng mãi."
Lời vừa dứt, Triệu Du dường như nhớ ra điều gì đó.
Còn tôi thì nhìn cô ấy, giọng điệu nghiêm túc.
"Phụ nữ cũng phải nhìn thẳng vào dã tâm của chính mình."
"Đó là lời chị từng nói trước đây, đúng không?"
*
Không ai biết tôi và Triệu Du đã nói những gì.
Khi rời khỏi văn phòng, lưng tôi đã sớm ướt đẫm mồ hôi.
Lê Nguyệt không biết đã đi đâu rồi.
Tôi đang định gọi thư ký đi ngang qua để hỏi thăm, thì nghe thấy tiếng "ting…" một cái, cửa thang máy dành riêng cho tổng giám đốc mở ra.
Giây tiếp theo, Triệu Hành ở trong thang máy và tôi nhìn nhau trân trân.
Anh trông như thể đã chạy suốt quãng đường tới đây, miệng vẫn còn thở hổn hển. Thấy tôi không sao, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lấy điện thoại ra, lúc này mới thấy tin nhắn Lê Nguyệt gửi cho mình từ nửa tiếng trước. Cô ấy nói thấy tình hình không ổn nên đã báo cho Triệu Hành, chắc là anh đang trên đường chạy đến đây.
Thư ký của Triệu Du giống như đã biết trước Triệu Hành sẽ tới, mỉm cười chào hỏi anh: "Cậu chủ đến rồi, trong phòng nghỉ đã chuẩn bị sẵn loại trà đen cậu thích đấy ạ."
Trong chớp mắt, tôi đã hiểu ra tất cả.
Triệu Du cố ý.
Nhưng ngặt nỗi, tôi đúng là có tật giật mình.
Thế là sau khi Triệu Hành từ chối lời mời của thư ký, tôi không nói lời nào mà cùng anh bước vào thang máy.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Trong không gian chật hẹp chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu, không dám nhìn Triệu Hành.
Nhưng Triệu Hành dường như hoàn toàn không nhận ra điều đó.
"Lê Nguyệt tham quan xong đã về trước rồi, yên tâm đi, là tài xế do chị anh sắp xếp."
"Xin lỗi nhé, cũng không biết chị anh lại đột nhiên muốn gặp em. Hai người vừa rồi đã nói chuyện gì thế?"
Tôi há miệng định nói gì đó, rồi lại nản lòng.
"Không phải anh đều biết hết rồi sao?"
Triệu Hành im lặng.
"Triệu Hành, anh ngay từ đầu đã biết em cố ý tiếp cận anh, đúng không?"
Triệu Hành do dự hai giây rồi gật đầu.
Đột nhiên tôi cảm thấy thật nực cười.
Tôi vậy mà còn coi anh như kẻ ngốc, tưởng anh dễ lừa.
Hóa ra tôi mới là kẻ ngốc.
Dẫu sao người ta cũng là cậu ấm nhà họ Triệu, từ nhỏ đến lớn thứ gì mà chưa từng thấy qua chứ?
Thấy sắc mặt tôi không tốt, Triệu Hành mới muộn màng nhận ra, lập tức tìm cách cứu vãn.
"Nhưng anh cũng rất muốn làm bạn với em! Là anh tự nguyện mà!"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc.
"Triệu Hành."
Tôi đột nhiên gọi tên anh.
"Anh có thấy em là một kẻ đặc biệt giả tạo không?"
"Cố ý tiếp cận anh, giả vờ như không biết thân phận của anh để làm bạn, cố ý tỏ ra đáng thương trước mặt anh, lợi dụng thân phận của anh để giúp em trốn tránh cuộc liên hôn..."
"Em đúng là tâm cơ thâm hiểm, phải không?"
Triệu Hành cuống quýt: "Em không phải loại người đó!"
"Vậy em là loại người nào?"
Triệu Hành không trả lời được.
Tôi nhìn con số đang từ từ giảm dần trên bảng hiển thị của thang máy, thầm nghĩ khi con số này biến thành "1", giữa tôi và Triệu Hành chắc hẳn sẽ không còn dính líu nào nữa.
"Em thừa nhận em đã lợi dụng anh."
"Xin lỗi."
Dứt lời, Triệu Hành ngơ ngác nhìn tôi.
"Trước đây em rõ ràng đã nói là sẽ không thay đổi, cũng sẽ không xin lỗi mà."
Đáng ghét thật.
Tôi hậm hực quay mặt đi chỗ khác.
Vậy mà lại để anh bắt được sơ hở.
Thang máy sắp xuống đến tầng một.
Triệu Hành vẫn đang chờ câu trả lời của tôi.
Tôi thật sự hết cách rồi.
"Trọng điểm có phải là xin lỗi không? Em đang nói là em lợi dụng anh đấy!"
"Không sao mà."
"Ting…"
Thang máy xuống đến tầng một.
Triệu Hành bước đến trước mặt tôi, cúi người xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Anh rất sẵn lòng."
*
Ngày diễn ra đại hội cổ đông, tôi đích thân tiễn Lê Tư Ngôn lên xe.
Trước khi anh lên xe, tôi nhìn chiếc cà vạt tôi tặng đang thắt trên cổ anh, lên tiếng: "Anh trai, anh biết không? Thật ra em từng rất ngưỡng mộ anh."
Nói rồi, trong ánh mắt nghi hoặc của Lê Tư Ngôn, tôi mỉm cười.
"Nhưng bây giờ thì không còn ngưỡng mộ nữa rồi."
Một tiếng sau.
Tôi ngồi trước bàn họp của đại hội cổ đông, bên cạnh là Lê Nguyệt, cô tiểu thư thật sự vừa mới trở về nhà họ Lê không lâu.
Nhìn Lê Tư Ngôn đang ngồi đối diện với gương mặt trắng bệch.
Cuối cùng, lần đầu tiên, tôi để lộ nụ cười của kẻ chiến thắng một cách chân thành nhất.