Trao Cho Cô Ấy

Chương 10



Tiếc là không đặt máy quay trước để ghi lại, còn có thể mang về xem đi xem lại nhiều lần.

Tôi thầm tiếc nuối trong lòng.

Còn Thẩm Dực vẫn đang thấp thỏm không yên.

"Lê Xán, em nói gì đi chứ."

"Hả? Ờ ờ."

Dưới cái nhìn của tất cả mọi người, tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

"Không cần thấy tiếc đâu, tôi biết từ lâu rồi."

Thật sự tưởng mình giấu kỹ lắm sao?

Đồ kiêu ngầm.

Sắc mặt Thẩm Dực trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

"Em, em sớm đã nhìn ra..."

Tôi đứng dậy, trước khi rời khỏi phòng bao còn ngoảnh lại nhìn một cái cuối cùng.

"Tôi đã từng cho anh cơ hội rồi mà."

*

Giây tiếp theo, tôi đẩy cửa phòng bao ra thì thấy cậu em họ Khương Trình đang đứng ở cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, chàng trai có gương mặt non nớt nở một nụ cười vô tội với tôi.

"Chị, em vừa tan học, có phải đến muộn rồi không?"

Khương Trình năm sau sẽ ra nước ngoài du học, tiệc sinh nhật lần trước vừa vặn trùng với một kỳ thi quan trọng nên cậu ta không đến được.

"Không muộn, chẳng phải đến đúng lúc lắm sao."

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng.

"Lần kéo chị vào nhóm đó, là em cố ý đúng không?"

Cái gì mà kéo nhầm nick phụ, trò mèo này có quỷ mới tin.

Quả nhiên là trẻ con đã lớn rồi, có tâm tư riêng của mình rồi.

Tôi không khỏi cảm thán.

"Bị chị phát hiện rồi."

Thấy vậy, Khương Trình cũng không giả vờ nữa.

Cậu ta chủ động nâng tay tôi lên, giống như một chú cún con cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

Khi ngước mắt lên, đáy mắt cậu xẹt qua một tia tinh quái.

"Chị ơi, chị phải tin rằng, em mãi mãi đứng về phía chị."

"Buông tay ra."

Tôi gạt tay cậu ta ra, thở dài một tiếng.

"Lớn tướng rồi, bớt làm nũng đi."

Tối hôm đó sau khi về nhà, tôi đăng nhập vào nick phụ lần cuối cùng.

Lại phát hiện tên nhóm không biết đã đổi từ bao giờ…

[Thôi thì làm ch.ó vậy]

Khẽ cười một tiếng, tôi nhấn thoát khỏi cuộc trò chuyện.

*

Gần đến ngày đại hội cổ đông, Lê Tư Ngôn trở nên bận rộn hơn.

Sau khi Triệu Hành trở về nhà họ Triệu, thỉnh thoảng lại đến tìm tôi và Lê Nguyệt chơi.

Vì chê quãng đường đi lại quá phiền phức, anh đã mua luôn căn biệt thự sân vườn ngay sát vách nhà họ Lê.

Thanh toán một lần.

Số dư tài khoản thậm chí chẳng bớt đi số 0 nào.

"Anh Triệu Hành, sao anh không nói sớm là anh giàu như thế!"

Lê Nguyệt cuống cuồng cả lên.

"Hồi nhỏ em cứ tưởng nhà anh còn nghèo hơn nhà em! Em còn nhường đùi gà cho anh ăn nữa!"

"Dù sao thì giường ngủ nhà anh cũng toàn là gỗ chạm trổ, đến cái khung giường sắt cũng không có."

Tôi nghe đến đây thấy có gì đó sai sai.

"Gỗ chạm trổ? Ý em không phải là giường Bạt Bộ nghìn công làm từ gỗ nam đấy chứ?"

"Bạt gì cơ?"

Lê Nguyệt ngây người.

"Thế còn nhà anh ấy rách nát, cột với tường đều bong tróc sơn là sao?"

Triệu Hành ngại ngùng mím môi.

"Nhà cổ có lịch sử khá lâu đời, mấy năm trước được xếp vào diện di tích văn hóa nên không cho phép tùy tiện sửa chữa..."

Lê Nguyệt tối sầm mặt mũi, gào lên rằng mấy cái đùi gà nhường cho Triệu Hành năm đó lỗ vốn nặng rồi.

Lúc rời đi, Triệu Hành chào mừng chúng tôi lần sau lại đến chơi.

Kết quả vừa ra khỏi cửa, hai đứa tôi đã bị "bắt cóc" ngay tại cửa nhà mình.

Khi xe chạy vào hầm gửi xe của tòa nhà tập đoàn Triệu Thị, Lê Nguyệt vẫn còn sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Cho đến khi nhìn thấy người bắt cóc chúng tôi trong văn phòng.

Lê Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Hóa ra là chị, chị Triệu Du."

Người nắm quyền hiện tại của Triệu Thị, chị gái của Triệu Hành, Triệu Du, sau khi nhìn thấy chúng tôi thì mỉm cười nhẹ.

"Lê Nguyệt, đã lâu không gặp."

Chỉ có tôi khi chạm phải ánh mắt của chị ấy, người bỗng cứng đờ.

Sau vài câu chào hỏi xã giao, Triệu Du chỉ cần một ánh mắt, thư ký bên cạnh đã tiến lên mời Lê Nguyệt ra ngoài tham quan.

"Đừng sợ, tôi chỉ muốn trò chuyện với cô Lê đây một chút thôi."

Lê Nguyệt lo lắng nhìn tôi một cái, tôi lắc đầu với em ấy, ra hiệu cho em ấy yên tâm.

Sau khi Lê Nguyệt đi khỏi, Triệu Du mới nhìn sang tôi, gương mặt vừa rồi còn ôn hòa trong phút chốc đã lạnh lùng hẳn lại.

"Cô Lê Xán."

Giọng cô ấy không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo sự dò xét và áp lực của người bề trên.

Tôi biết, có lẽ mình đã bị lộ rồi.

"Xin lỗi cô Triệu."

Tôi thản nhiên xin lỗi.

Bởi vì lúc này có giả vờ tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cô ấy sẽ không cho tôi nhiều cơ hội.

Tôi phải khiến cô ấy tin tưởng mình ngay từ lần đầu tiên.

Triệu Du nhìn tôi, ánh mắt như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.

"Cô không phải người đầu tiên tiếp cận Triệu Hành."

Dừng một chút, cô ấy nói tiếp: "Tất nhiên, nếu Triệu Hành không muốn, cô cũng không làm được những việc này."

"Có thể thấy, nó rất thích cô."

"Vậy nên, cô tốn bao công sức tiếp cận nó, làm bạn với nó, mục đích cuối cùng là gì?"

Cô ấy không giống như mọi người vẫn nghĩ, cho rằng tôi chỉ đơn thuần là tham phú phụ bần.

"Cô rất thông minh, nhan sắc đối với cô mà nói chỉ là ưu điểm ít đáng nhắc tới nhất."

"Gả vào hào môn đối với cô là chuyện dễ như trở bàn tay, điều cô muốn làm chắc hẳn không chỉ đơn giản như vậy."

"Rốt cuộc cô muốn cái gì?"

Cô ấy đã đoán ra rồi.