Trạng Nguyên Tầm Thê

Chương 2



Ta sốt ruột giục, tuy không biết chữ, vẫn ghé gần nhìn tờ thư.

 

Thân hình hắn khựng lại, khẽ tránh xa ta một chút.

 

“Nay ta trong nhà có ăn có mặc, phu nhân còn may cho ta y phục mới, phân phát than củi, bệnh cũ trên người cũng có đại phu chữa trị, mùa đông năm nay sẽ không khó qua. Thù nhi, con sống thế nào? Lão gia nói Lăng cô gia là thanh niên tài tuấn, sau này ắt sẽ nên người, con hãy theo cô gia cho tốt, sẽ có ngày lành.”

 

Hắn cúi mắt, ánh nhìn dường như rơi vào những ngón tay nứt nẻ vì rét của ta.

 

Ta giơ tay lau nước mắt, cố nén chua xót.

 

“Lăng Diễn, chàng giúp ta viết một phong hồi thư được không?”

 

“Nàng ở đó… sống không tốt?”

 

Chúng ta đồng thời lên tiếng.

 

Ta gật đầu.

 

Hắn cũng gật.

 

Câu hỏi kia dường như chỉ là thuận miệng, rồi hắn cầm b.út, ngẩng mắt nhìn ta:

“Nàng muốn viết gì?”

 

Ta hít mũi, giọng nặng nề:

“Chỉ viết… ta sống rất tốt, ăn no mặc ấm, bảo bà chăm sóc thân thể cho tốt.”

 

Hắn suy nghĩ một chút, liền hạ b.út, viết rất nhiều. Đợi mực khô, hắn bỏ vào phong thư đưa cho ta.

 

Ta siết c.h.ặ.t phong thư, cúi đầu cảm tạ.

 

Giữa ta và hắn không có tình nghĩa phu thê, ta cũng chưa từng mong cầu tình cảm của hắn.

 

Hiển nhiên sự biết điều của ta khiến hắn hài lòng.

 



 

Đêm đó, ta tắm rửa xong trở về phòng, liền thấy đầu giường có một hũ cao dầu nhỏ.

 

Thoa lên tay, cảm giác khô nứt đau rát giảm đi không ít.

 

Ngày hôm sau, hũ cao ấy bị Lăng mẫu phát hiện, lấy đi, mắng ta không biết tiết kiệm, ích kỷ tự lợi.

 

Bà còn định véo tay ta, nhưng bị ta linh hoạt né tránh.

 

“Là Lăng Diễn cho con.”

 

Bà càng tức giận:

“Ngươi nói dối cũng không soi gương xem mình là ai! Diễn nhi mà mua đồ cho ngươi? Ngươi có bằng một phần của tỷ tỷ ngươi không? Ngươi xứng sao?”

 

“Là con cho nàng.”

 

04

 

Hôm nay Lăng Diễn về sớm hơn thường lệ.

 

Hắn đặt sách xuống, nhàn nhạt nói một câu.

 

Lăng mẫu lập tức như lửa bị dội nước mà tắt.

 

Ta lấy lại hũ cao từ tay bà, theo Lăng Diễn vào phòng.

 

Hắn đang cởi áo, tay khựng lại, cau mày nhìn ta, trong mắt thoáng bất mãn.

 

“Cầm là được, không cần cảm tạ.”

 

Ta xua tay. Ta lo toan trong nhà này, đó là điều ta đáng được, cảm tạ cái gì.

 

“Ta muốn hỏi… chàng có thể dạy ta nhận chữ không?”

 

Những lời riêng tư của mẹ con ta thường bị hắn thấy, thật có chút ngại.

 

Hắn trầm mặc hồi lâu.

 

Hy vọng của ta dần tắt, liền cúi mắt:

“Thôi vậy, Lý tú tài thỉnh thoảng đọc sách ở đầu thôn, ta hỏi hắn cũng được.”

 

Lăng Diễn lấy từ hòm sách một quyển đưa cho ta:

“Mỗi tối sau bữa ăn, theo ta đọc sách nửa canh giờ.”

 

Ta vui mừng khôn xiết, ôm quyển sách chạy ra ngoài.

 

Phu t.ử trong nhà, không dùng thì phí. Quyển sách trước mắt ta một chữ cũng không biết, nhưng sau này nhất định có thể đọc thông.

 



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhờ nửa canh giờ đọc sách ấy, quan hệ giữa ta và Lăng Diễn dường như gần hơn một chút.

 

Ta không thấy có gì, Lăng Diễn vẫn đối ta lạnh nhạt như cũ.

 

Nhưng Lăng mẫu thì không chịu nổi, sợ ta cướp mất con trai bà.

 

Thậm chí không cho ta nấu cơm, muốn để Lăng Diễn cảm nhận tình thương của mẫu thân.

 

Ta lại vui vẻ nhàn nhã.

 

Chỉ là vị mẫu thân này không giỏi nấu nướng, bà nấu một nồi canh rau dại.

 

Không nỡ cho ta uống.

 

Đến nửa đêm, bà cùng Lăng Diễn đều sùi bọt mép, ta vội kéo đại phu đến, thanh tràng thúc nôn, bận rộn suốt đêm, họ mới ổn định hơi thở.

 

Trái tim treo cao của ta lúc ấy mới buông xuống.

 

Lăng mẫu ngủ say, ta canh bên giường Lăng Diễn, lau mồ hôi lạnh trên trán hắn.

 

Thỉnh thoảng đưa tay đến mũi hắn thử hơi thở, lo lắng lẩm bẩm:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Chàng không thể có chuyện…”

 

Lăng Diễn dường như nghe thấy, giữa mày khẽ động, môi mỏng hơi mở. Ta ghé tai lại gần nghe.

 

“Vũ Yên.”

 

Hơi thở hắn phả vào tai ta, ta sờ sờ vành tai, rồi ngồi thẳng lại.

 

Đã có thể mơ thấy đích tỷ, hẳn là không sao rồi.

 

Ta gục bên giường hắn, không chống nổi cơn buồn ngủ, liền thiếp đi.

 



 

Khi mơ hồ tỉnh lại, cổ đau nhức đến không cử động được, ta vừa xoa cổ vừa mở mắt.

 

Theo bản năng nhìn về phía Lăng Diễn.

 

Liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của hắn, không biết đang nhìn ta mà nghĩ gì.

 

Ta đưa tay đặt lên trán hắn, thở ra một hơi:

“May quá, không sốt. Chàng thấy thế nào?”

 

Sắc mặt hắn tiều tụy tái nhợt, nhưng không giảm đi phong thái, ngược lại còn có thêm vẻ bệnh nhược.

 

“Nàng chăm ta cả đêm?”

 

Ta gật đầu. Việc rõ rành như vậy mà còn hỏi, chẳng lẽ trúng độc xong đầu óc có vấn đề?

 

Ta hoảng hốt, ôm mặt hắn lo lắng:

“Chàng thật sự không sao chứ? Đầu có đau không? Có quên gì không?”

 

Đầu óc hắn không thể có chuyện. Hắn phải xuất đầu lộ diện, ta mới có thể đưa mẫu thân ra khỏi Tô gia.

 

Nếu hắn hỏng đầu… khác gì c.h.ế.t?

 

Hắn khẽ thở, nắm lấy một tay ta, gỡ khỏi mặt hắn, thấp giọng:

“Ta không sao, không cần lo.”

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, toát mồ hôi lạnh:

“Không sao là tốt, không sao là tốt…”

 

Hắn mím môi, ánh mắt nhìn ta dường như có chút phức tạp.

 

Ta không có tâm trí đoán suy nghĩ của người thông minh như hắn, rút tay ra. Hắn dường như khẽ giữ lại một thoáng, rồi buông xuống.

 

Ta xoa cổ, c.ắ.n răng xoay xoay:

“Ở học đường, ta sẽ nhờ Lý tú tài dạy thay chàng mấy ngày. Chàng cứ dưỡng bệnh cho tốt, chuyện khác không cần lo.”

 

Chân mày hắn khẽ động, nét tiều tụy dần trở lại vẻ lạnh nhạt quen thuộc.

 

“Nàng quen Lý tú tài?”

 

Ta nhìn hắn kỳ quái, lại lần nữa nghi ngờ đầu óc hắn có vấn đề.

 

“Trong học đường chỉ có hai người dạy học là các người. Chàng dưỡng bệnh, chẳng phải chỉ còn hắn sao?”

 

Ta vỗ vai hắn, cảm thấy thân thể hắn khẽ cứng lại, nhớ ra hắn không thích tiếp xúc với ta, liền vội rút tay.

 

“Chàng thấy áy náy, thì trả tiền dạy thay mấy ngày đó cho hắn là được.”

 

Ta đặt hòm sách của hắn bên đầu giường cho tiện lấy.

 


">