Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ

Chương 31: Khai thông (2)



 

Tâm trạng của Lâm Tịnh Y bắt đầu thay đổi kể từ khi cô vào lớp A.

Thật ra ban đầu, cô hoàn toàn không ngờ rằng bảng thành tích ấy lại khiến cô choáng váng đến vậy.

Khi bước vào tập thể lớp A, cô cảm nhận được bầu không khí sôi nổi, tràn đầy nhiệt huyết, tinh thần vì lý tưởng mà hướng tới đỉnh cao nghệ thuật và chính điều đó khiến cô bị cuốn theo.

Từ đó, cô cũng bắt đầu đặt mục tiêu cao hơn cho bản thân.

 

Về sau, cô ấy và Lâm Tri Cầm trở thành bạn thân. Đến Lăng An Ni cũng không khỏi kêu lên “Giỏi thật đấy!”.

Cô vốn là kiểu người hễ thân với ai thì trong lòng sẽ vô thức xem người đó là đối thủ để so kè, thật ra cũng rất bình thường thôi giữa bạn bè, cùng nhau tiến bộ, ganh đua lẫn nhau cũng là chuyện tốt.

Nhưng mà… đó lại là Lâm Tri Cầm kia mà!

 

Cho dù trong “Tân Thế Kỷ” nơi cao thủ nhiều như mây thì Lâm Tri Cầm vẫn là người được kỳ vọng cao nhất, là thực tập sinh được bồi dưỡng trọng điểm.

Lâm Tịnh Y lại lấy cô ấy làm mục tiêu để đuổi kịp chẳng khác nào vừa học cầm s.ú.n.g đã muốn chế tạo b.o.m nguyên t.ử, tâm lý như thế thì sụp đổ là chuyện sớm muộn.

 

Thêm vào đó, vì cô nàng quá nhạy cảm, lại luôn theo đuổi sự hoàn hảo nên mọi việc thất bại, cô đều đổ lỗi cho bản thân.

Từ việc thua trong trận đấu tổ nhỏ, Sầm Kha không thể thăng cấp, cô ấy đều tự cho rằng: “Là vì mình không đủ giỏi, nên mới khiến mọi chuyện ra nông nỗi này.”

 

Vì vậy, cô ấy càng cố gắng hơn, càng liều mạng hơn.

Người khác luyện tập mười tiếng, cô tập mười hai tiếng.

Kết quả là dây chằng bị rách, chỉ vì dù cơ thể đã chịu không nổi, cô vẫn c.ắ.n răng luyện tập.

 

Lăng An Ni chỉ biết ôm trán.

Trong đợt thử nghiệm trước đó, cô vốn lo đám thực tập sinh sẽ lười biếng nên cố tình thu hết các thiết bị di động lại. Không ngờ, người thật sự không chịu nổi thì đã bỏ nghề đổi hướng, còn người muốn tiếp tục kiên trì trong ngành này thì lại tự ép mình đến mức mất kiểm soát.

 

Cô biết idol nữ thường có ý chí mạnh mẽ, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức cực đoan như vậy…

Tốt quá hóa… điên mất rồi.

 



 

“Em quá nóng vội muốn thành công.” Lăng An Ni nói thẳng.

“Em luôn đem mình ra so với Lâm Tri Cầm, đã thua cô ấy hai lần, em ghét cô ấy sao?”

 

Cô chăm chú quan sát nét mặt Lâm Tịnh Y,

thấy trong mắt cô nàng chỉ có bối rối và hoang mang, không có chút ghen tị,

Lăng An Ni khẽ gật đầu.

Tốt rồi, tâm lý vẫn còn cứu được cứ từ từ mà gỡ.

 

“Em ghét cô ấy à? Đương nhiên là không.” Lâm Tịnh Y nhỏ giọng nói.

“Rei Cầm là người tốt lắm. Trước kia ở lớp A, bài chủ đề đều do cậu ấy hướng dẫn 1 kèm 1 cho em. Cậu ấy vừa giỏi, vừa xinh, lại còn rất tốt bụng…”

 

“Cho nên, em muốn trở thành người như cô ấy, đúng không?”

 

Nghe xong, ánh mắt Lâm Tịnh Y khẽ lóe, bị nói trúng tim đen rồi.

 

“Vì thế, trong vòng hai em mới chọn bài hát có tiết tấu mạnh để thi, dù thể loại đó chưa từng thử qua.”

 

“Bởi vì 《X nữ sinh》 là bài hát chủ đề bùng nổ nhất vòng đầu, em nghĩ khán giả sẽ thích phong cách đó, phải không?”

 

Lâm Tịnh Y giật mình: “ Chị Anne, sao chị biết được…”

 

Chẳng lẽ chịaays thật sự biết đọc tâm sao?!

Sao suy nghĩ của mình cái gì cũng trốn không khỏi ánh mắt đó chứ!

 

Lăng An Ni chỉ cười: “Chút suy luận logic cơ bản thôi.”

Kỳ thực là Tiểu Lê đã kể hết cho cô nghe rồi, con bé ngốc thật.

 

Không sao, cứ giữ hình tượng “chị đại hiểu hết mọi thứ” trước đã, rồi mới… à không phải lừa dối, mà là khai sáng cho Lâm Tịnh Y.

 



 

“Sau vòng đầu bỏ phiếu trực tiếp, em đã mất lý trí rồi.” Lăng An Ni nói tiếp.

“《Tớ thích cậu》và 《X nữ sinh》chỉ chênh nhau đúng một phiếu. Khoảng cách nhỏ như thế, làm sao chứng minh rằng khán giả thích nhạc bùng nổ hơn?”

 

“Nếu khẩu vị thị trường đơn giản đến thế, ai cũng chỉ việc hát nhạc tiết tấu nhanh thì đã chẳng có nhiều album ‘c.h.ế.t yểu’ giữa chừng như vậy. Thực ra, em cũng hiểu đạo lý đó rồi mà, mỗi phong cách đều có khán giả riêng của nó.”

 

Bị nói trúng tim, Lâm Tịnh Y chỉ muốn chui vào chăn trốn nhưng bị ánh mắt sắc bén của An Ni khóa c.h.ặ.t, không dám nhúc nhích.

 

Quả thật, cô không hề tin rằng nhạc nhanh mới là xu hướng.

Chỉ là… cô quá muốn được tiến gần hơn đến Lâm Tri Cầm mà thôi.

 

“Không nên như thế.” An Ni tiếp tục nói.

“Muốn học hỏi người giỏi là tốt nhưng phải chọn cách học phù hợp. Em thử nghĩ xem, bao nhiêu lần tập luyện, bao nhiêu đêm thức trắng, em có thật sự tiến bộ, hay chỉ là đang tự an ủi rằng mình đang cố gắng?”

 

“Em không có kế hoạch rõ ràng, chỉ cố chứng minh cho bản thân thấy rằng mình vẫn đang nỗ lực. Em đã quên mất điều quan trọng không phải làm nhiều, mà là làm đúng. Y Y, em đang mắc phải bệnh hình thức đấy.”

 

Lăng An Ni không vòng vo, trực tiếp “ra đòn mạnh”.

Nếu không nhổ tận gốc cái tâm lý này, nó sẽ ám ảnh Lâm Tịnh Y cả đời.

 

Lời nói như lột trần trái tim cô, khuôn mặt Lâm Tịnh Y đỏ bừng, vừa nóng vừa rát.

Cô ấy muốn phản bác, nhưng lại không thể, vì biết rõ chị Anne nói hoàn toàn đúng.

 

Sự nỗ lực mù quáng chẳng những không giúp cô tiến bộ, mà còn gây hại cho chính bản thân.

 



 

“Muốn khóc thì cứ khóc đi.”

 

An Ni dịu dàng kéo chăn lên giúp cô, đưa cho cô khăn giấy và một cái gối ôm.

 

“Nếu em cần cảm giác an toàn, cứ trốn trong chăn cũng được.”

 

Được cho phép như vậy, Lâm Tịnh Y rúc trong chăn, lặng lẽ khóc một hồi.

Đến khi nước mắt cạn, cô mới nhận ra —

Hình như mình khóc hơi lâu rồi…

Chị Anne có đang chờ mình không nhỉ?

 

Trong tưởng tượng của cô, chị Anne đang ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng canh chừng cô, im lặng mà dịu dàng.

Thực tế Anne đang ngồi bên cạnh, cầm b.út cảm ứng hí hoáy trên máy tính bảng, nhìn vô cùng bận rộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lâm Tịnh Y: “…”

Quả nhiên, sếp vẫn là sếp làm việc mọi lúc mọi nơi.

Không trách được sao cô ấy lại làm sếp.

 

Nhưng… chị Anne có phải quên mất mình rồi không?

Chẳng lẽ cô phải chủ động nói “em khóc xong rồi, có thể qua bước tiếp theo chưa”…?

 

Đây chắc chắn không phải là tư thế chuẩn của một buổi “tư vấn tâm lý”!

 



 

Sau khi trút hết cảm xúc, Lâm Tịnh Y cuối cùng cũng thả lỏng được.

An Ni cất b.út, hỏi cô: “Bây giờ nghĩ kỹ chưa? Tiếp theo em định làm gì?”

 

Dù rất muốn quay lại căn cứ để tiếp tục thu hình nhưng lời cảnh tỉnh của An Ni khiến cô lấy lại lý trí.

Chỉ là… giờ mới cảm nhận rõ ràng dây chằng rách thật sự đau!

 

Khi cơn “máu liều” rút đi, cô mới nhận ra mình đã bỏ qua những tín hiệu nguy hiểm của cơ thể.

 

“Em sẽ nằm viện điều trị cho tốt, phối hợp trị liệu, cố gắng hồi phục.”

“Chị Anne yên tâm, em sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa…

Sau này làm gì cũng sẽ suy nghĩ kỹ hơn.”

 

Nghe vậy, Anne khẽ gật đầu.

Hiệu quả buổi nói chuyện không tệ, sau khi gỡ được nút thắt tâm lý, giờ có thể bước sang giai đoạn khôi phục tự tin.

 



 

“Thật ra, em đã làm rất tốt rồi.” Lăng An Ni nói chân thành.

“Thậm chí tốt hơn cả những gì chị nghĩ. Lỗi là ở chị chỉ biết tạo áp lực mà quên mất việc động viên đúng lúc.”

 

Bình thường, cô hay lấy gương các thực tập sinh xuất sắc nhất ra so sánh,

để tránh các cô gái tự mãn.

Nhưng cô quên rằng mỗi lần vượt qua được chính mình, họ cũng đáng được khen ngợi.

 

“Không, đừng nói vậy…” Lâm Tịnh Y hoảng hốt.

“Chị Anne đã làm quá nhiều cho bọn em rồi. Công ty khác không nơi nào tốt bằng Hoa An cả.”

 

Anne bật cười: “Không sao. Chị có sai thì cũng không ảnh hưởng gì chị vẫn là một bà chủ siêu lợi hại, đúng không?”

 

Lâm Tịnh Y vội gật đầu thật mạnh.

 

“Vậy thì em cũng vậy thôi.” Anne nói tiếp.

“Dù có thua một lần biểu diễn, em vẫn là một thực tập sinh tuyệt vời, và sau này sẽ là một idol tuyệt vời.”

 

“Chị biết, em luôn theo đuổi sự hoàn mỹ. Nhưng ‘hoàn mỹ’ chỉ là khái niệm tương đối, không có tiêu chuẩn tuyệt đối. Em thấy Lâm Tri Cầm mạnh mẽ, sắc sảo theo phong cách Gothic nhưng cô ấy cũng rất ngưỡng mộ người có ngoại hình dịu dàng và giọng hát trong trẻo là em, đúng không?”

 

Nữa câu sau là sự đ.á.n.h giá rất cao dành cho Lâm Tịnh Y, đến nỗi cô nàng đỏ bừng cả mặt, tai cũng nóng ran.

Được sếp khen khiến cô cảm thấy như được công nhận to lớn nhất đời.

 

Anne nghiêm túc nói tiếp: “Nhạc tiết tấu nhanh có thể đang thịnh hành nhưng phong cách ngọt ngào cũng không bao giờ lỗi thời. Thẩm mỹ thị trường rất đa dạng nên đừng tự đ.á.n.h giá thấp mình. Phải có lòng tin, hiểu chưa? Cô gái có tự tin là cô gái đẹp nhất!”

 

Lâm Tịnh Y định gật đầu, nhưng lại ngập ngừng.

 

Như thể đọc được suy nghĩ của cô, Lăng An Ni mỉm cười: “Chị biết, em đang lo năng lực của mình chưa xứng với mức nổi tiếng hiện tại, sợ làm fans thất vọng, đúng không?”

 

“Thực ra, không cần lo lắng như thế. Có chí cầu tiến là tốt nhưng nếu làm đến mức vào bệnh viện thì fans chỉ càng lo hơn thôi! Tin tức này mà lộ ra, chị chắc chắn lại bị mắng tơi tả.”

 

“Ơ?” Lâm Tịnh Y ngơ ngác.

“Nhưng sao lại mắng chị, đâu có liên quan…”

 

Anne thở dài: “Công ty quản lý, sếp, người đại diện mấy vai đó luôn là bao cát của công chúng. Bị mắng là chuyện thường ngày. Thôi thì coi như trả nghiệp đi…”

 

Trước kia, cô từng là “fan cầm bàn phím” mắng người ta rất hăng, giờ bị nghiệp quật lại rồi.

 



 

Sau khi giúp Tịnh Y giải tỏa tâm lý, Anne chuẩn bị tung “vũ khí cuối”:

 

Một chiếc rương đầy thư tay của fan, do Sầm Kha mang tới.

 

Cô chưa bao giờ nghi ngờ sức mạnh tinh thần từ những bức thư tràn ngập tình yêu của fan, chỉ cần idol đọc một chút thôi là đủ được “nâng lên tận mây xanh”.

 

Cân nhắc tình trạng hiện tại của Tịnh Y đang yếu ớt, Anne chọn dùng thư của fan để “điều tiết cảm xúc”.

 

“Trong thời gian dưỡng thương, em có thể đọc những bức thư này.”

“Nếu rảnh, có thể viết vài dòng hồi đáp đăng lên Weibo, coi như bù lại thời gian nghỉ thi vòng hai.”

 

“Đừng lo chuyện mất nhiệt hay giảm nhân khí. Giờ em là thí sinh top đầu, chương trình chắc chắn sẽ dành thời lượng cho em, công ty cũng sẽ tung thêm tư liệu để duy trì độ chú ý.”

 

Nghe đến đó, Lâm Tịnh Y hoàn toàn yên tâm.

Cô cảm động đến mức nước mắt lưng tròng: “Chị Anne thật sự chu đáo quá rồi!”

Chị ấy còn sắp xếp để Sầm Kha ở lại chăm sóc cô.

Tốt thật, có người thân quen bên cạnh, chắc sẽ đỡ cô đơn…

 

Nhưng khi Sầm Kha mang cơm trưa tới toàn là bông cải luộc, ức gà luộc, cá basa luộc, trứng luộc…

Còn chính Sầm Kha lại ăn gà rán cay kiểu Hàn, hai lon Coca, xong còn tráng miệng bằng kem Cornetto.

 

“Buổi chiều mình gọi thêm phần cơm hộp phô mai nha, Oreo với vị nguyên bản là ngon nhất đó.”

 

Lâm Tịnh Y: “…”

Lâm Tịnh Y: “???”

 

“Đồ ác quỷ! Ra khỏi phòng bệnh của ta ngay!!!”