Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ

Chương 30: Khai thông (1)



 

◎ Nhanh ch.óng giúp idol lấy lại tự tin ◎

Dựa theo kinh nghiệm trước đây, những thực tập sinh thất bại trong chương trình tuyển chọn sẽ được định hướng dựa trên thứ hạng và độ nổi tiếng của họ.

Có người tiếp tục làm thực tập sinh, chờ cơ hội kế tiếp. Có người thì trực tiếp lấy danh nghĩa “nghệ sĩ” hay “streamer” để bắt đầu hoạt động, điều này còn tùy thuộc vào việc họ có thể giành được bao nhiêu tài nguyên.

 

Cũng có người quay về cuộc sống đời thường, tìm một công việc bình thường, vài năm gần đây còn có người trở lại trường học hoặc thi công chức để “lên bờ”.

Suy cho cùng, khi lớp hào nhoáng của giới giải trí bị bóc đi, nghệ sĩ cũng là con người cũng phải ăn cơm mà sống.

 

Thế nhưng… đổi nghề để làm người đại diện thì đúng là lần đầu tiên Lăng An Ni gặp phải.

Rời khỏi giới, mà lại không hoàn toàn rời khỏi giới - thật đặc biệt.

 

Lăng An Ni nói: “Ừm… Chúng ta cứ tính toán xong hợp đồng thực tập sinh trước đã. Còn chuyện làm người đại diện, lát nữa chị sẽ sắp xếp cho em qua bên phòng nhân sự phỏng vấn, coi như em đi theo quy trình nội bộ.”

 

Vì hợp đồng thực tập sinh không phải là quan hệ lao động chính thức, nên không thể chuyển đổi sang chế độ nhân viên thường.

“Thanh toán hợp đồng thực tập sinh” mà Lăng An Ni nói đến, là việc quyết toán lại những khoản chi công ty đã đầu tư cho Sầm Kha trong thời gian huấn luyện như học phí, tiền thuê phòng tập, chi phí ăn ở, v.v.

 

Một số công ty thiếu thiện chí sẽ cố tình kê khống các khoản đó lên thành số tiền khổng lồ, nhưng Hoa An thì vẫn khá thật lòng.

Ngay từ khi ký hợp đồng, Lưu Anh đã liệt kê chi tiết rõ ràng mọi khoản chi, nên lần đối chiếu của Sầm Kha diễn ra rất suôn sẻ.

 

Thực ra, cô ấy cũng từng giúp công ty kiếm lại chút lợi nhuận chẳng hạn như trong quá trình quay chương trình, cô từng quay vài đoạn quảng cáo, tất nhiên là được Lâm Tịnh Y và Lê Khải Tình kéo theo, đóng gói làm chung.

 

Vì vậy, sau khi trừ phần chia lợi nhuận cho công ty và khấu trừ số tiền cô nợ trong giai đoạn thực tập, Sầm Kha ngạc nhiên phát hiện… cô còn lãi một chút.

 

Cô nhìn cô kế toán đang lục lọi bàn làm việc, cuối cùng tìm thấy một đồng xu, rồi rơi vào trầm ngâm.

Ở công ty ăn ở suốt mấy tháng, học hát, học nhảy, tập luyện đủ thứ, một xu không tốn, lại còn lời được một đồng!

 

Thôi thì, giá trị thực tế chẳng đáng bao nhiêu nhưng ý nghĩa kỷ niệm thì lại rất to lớn.

Sầm Kha cẩn thận cất đồng xu ấy vào túi áo trong rồi sang văn phòng bên cạnh, mượn máy tính và máy in, in ra bản lý lịch mới toanh.

 

Sầm Kha cô cuối cùng cũng sắp trở thành nhân viên chính thức của Hoa An, có 5 khoản bảo hiểm và 1 khoản quỹ đầy đủ!

 



 

Lăng An Ni đã đoán rằng tình hình của Lâm Tịnh Y có thể không tốt, nhưng cô không ngờ… lại nghiêm trọng đến mức này.

 

Khi thông báo về vòng hai vừa được công bố, cô đang điền đơn xin vé khán giả hiện trường trên mạng thì nhận được tin từ Lưu Anh rằng bên chương trình Tinh Quang Lấp Lánh gọi điện đến báo rằng Lâm Tịnh Y bị thương trong lúc ghi hình và đã được đưa vào bệnh viện.

 

“Đưa vào bệnh viện ư?!”

 

Lăng An Ni kinh hãi. Phải biết rằng trong những chương trình tuyển chọn thế này, ở căn cứ huấn luyện luôn có bác sĩ và y tá túc trực. Nếu chỉ là vết thương nhẹ thì đều xử lý được tại chỗ.

Mà đã phải chuyển đến bệnh viện, chứng tỏ tình hình không hề nhẹ.

 

Cô lập tức gác lại mọi công việc, mang theo Sầm Kha người vừa mới đậu phỏng vấn và đang trong thời gian thử việc với tư cách “ người đại diện tập sự” chạy thẳng đến bệnh viện.

 

Phòng bệnh Lăng Tịnh Y ở là phòng đơn, Lăng An Ni nhìn thấy cô nàng nằm trên giường, chân trái quấn đầy băng, đứng dậy còn khó khăn.

Thấy cô đến, Lâm Tịnh Y cố gượng muốn ngồi dậy nhưng y tá và Lê Khải Tình vội giữ lại, không cho cô nàng cử động.

 

Lăng An Ni thở dài: “Bị giãn dây chằng phải không?”

 

Trong quá trình huấn luyện, chấn thương kiểu này là phổ biến nhất.

Thấy Lâm Tịnh Y còn có thể nói chuyện, xem ra không phải đứt dây chằng, tạm coi là may mắn.

 

Lâm Tịnh Y gật đầu, ánh mắt lo lắng: “Chị Anne, em phải mất bao lâu mới khỏi được ạ? Tuần sau là vòng hai rồi, nhóm em đã chia xong phần diễn, chỉ chờ em về thôi…”

 

Lăng An Ni trầm mặc một lúc, rồi thẳng thắn: “Vòng hai em không thể tham gia được đâu. Nếu hợp tác trị liệu tốt, có thể kịp vòng ba.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù có thể tham gia vòng ba, cô nàng cũng không thể vận động mạnh.

Nhưng theo quy định hằng năm, vòng ba là phần các nhóm tự chọn bài hát để dành vị trí center, fan biết cô bị thương chắc chắn sẽ chọn bài hát nhẹ cho cô, nên tạm yên tâm.

 

“Thật sự không được ạ?” Lâm Tịnh Y nước mắt lưng tròng: “Em chịu được mà, cũng không đau lắm…”

 

“Nếu em muốn đứt luôn dây chằng, để lại di chứng cả đời thì cứ thử đi.”

 

Giọng Lăng An Ni trở nên nghiêm khắc: “Chị đã dặn rồi luyện tập phải có mức độ, không được tùy tiện ép cơ thể đến cực hạn!”

 

Mấy chuyện như “tập suốt đêm không ngủ”, “chiến đấu đến sáng”… trong chương trình tuyển chọn lúc nào cũng được tô vẽ như biểu tượng nỗ lực nhưng ai suy nghĩ một chút cũng biết, cơ thể con người không thể chịu đựng nổi điều đó mãi.

 

Nhiều idol còn rất trẻ đã mang đầy thương tật, đều vì luyện tập quá sức, không biết điểm dừng.

 

Không khí căng thẳng bao trùm, ngay cả cô y tá cũng im bặt.

Lâm Tịnh Y cúi đầu vừa xấu hổ vừa hối hận, trong lòng chỉ biết trách bản thân không nghe lời Lăng An Ni, cuối cùng không chỉ khiến mình vào bệnh viện mà còn làm liên lụy đến cả nhóm.

 

Thiếu một người, đội hình phải tập lại từ đầu, vị trí cũng phải thay đổi, trong khi thời gian chuẩn bị vòng hai vốn đã gấp gáp.

 

Nghĩ đến đó, cô ấy bật khóc nức nở.

 

Phòng bệnh lúc này chỉ còn ba người là Sầm Kha và Lê Khải Tình mỗi người một bên, an ủi cô ấy.

Sự việc đã xảy ra, hối hận cũng vô ích. Điều quan trọng bây giờ là tích cực trị liệu, cố gắng hồi phục kịp vòng ba.

 

Lăng An Ni ra ngoài gặp bác sĩ, khi quay lại thì thấy Lâm Tịnh Y đã bình tĩnh hơn.

Nghe tin Sầm Kha bị loại nhưng lại tìm được hướng đi mới, đổi nghề làm người đại diện, cô ấy còn vui hơn cả chính chủ. Cứ nắm tay Sầm Kha không buông, nước mắt rưng rưng.

 

Ngoại trừ lần khóc mất kiểm soát khi tuyên bố kết quả vòng trước, trong chương trình cô ấy hầu như không bao giờ khóc. Bị Lăng An Ni cắt ghép một lần lúc luyện tập, cô nàng sợ đến mức sau đó mỗi hành động đều phải cân nhắc kỹ, sợ bị cắt dựng thành người yếu đuối.

 

“Mình không sao đâu, Tiểu Lê về trước đi.”

Cô nói dịu dàng: “Sắp tới là tổng duyệt vòng hai rồi, đừng để chậm trễ huấn luyện. Chờ sau khi diễn xong hãy đến thăm mình.”

 

Lê Khải Tình định phản đối nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của Lăng An Ni, cô bé đành ngoan ngoãn gật đầu, dặn dò vài câu rồi rời đi cùng đạo diễn.

 

Khi xác nhận phòng bệnh đã tắt toàn bộ thiết bị ghi hình, Lăng An Ni kéo ghế ngồi xuống bên giường.

Sầm Kha lấy cớ đi rót nước, tạm rời khỏi phòng.

 

Vết thương thể chất đã có bác sĩ phụ trách, việc cô cần lo giờ là vấn đề tâm lý của Lâm Tịnh Y.

 

Cô khơi vài đề tài nhẹ để gợi chuyện nhưng đối phương vẫn căng thẳng, không dám thả lỏng.

Lăng An Ni khẽ thở dài: “Có phải chị vừa rồi hơi nghiêm quá, làm em sợ rồi không?”

 

“Không phải…”

Lâm Tịnh Y lắc đầu, giọng nhỏ dần: “Em chỉ sợ… nói sai.”

 

Đã quen sống trong môi trường ký túc xá bị quay 24/7, cô gần như không biết cảm giác an toàn là gì nữa.

 

Lăng An Ni nhức đầu nhưng rồi dần hiểu ra vấn đề.

Đứa nhỏ này, do trưởng thành trong môi trường gia đình khiến tính cách trở nên nhạy cảm và hướng nội quá mức. Luôn quá coi trọng cách người khác đ.á.n.h giá mình nên cố gắng tạo ra một hình tượng hoàn hảo.

Nếu người khác yêu cầu mười phần, cô nàng nhất định phải làm mười một, mười hai phần.

Một khi không đạt được, cô sẽ rơi vào lo âu, tự trách, tìm mọi cách “sửa lỗi” và nếu không tìm được hướng sửa, cô nàng sẽ mãi mắc kẹt trong cảm xúc tiêu hao vô tận ấy.

 

Kết hợp với lời kể của Sầm Kha, Lăng An Ni dần phác hoạ ra quá trình biến đổi tâm lý của cô gái này.

 

Thực ra, lúc đầu khi nhóm Hoa An mới bước vào chương trình, điều các cô mong nhất chỉ là được ở lại thêm một vòng.

Chuyện tranh vị trí thứ nhất hay giành Center còn quá xa vời với họ.