Ta còn chưa kịp hỏi thêm, cửa ngục đã đóng sầm lại.
Một tháng sau, La phủ bị niêm phong.
Từ đó, thế gian này chỉ còn lại một mình La Mạc Sương.
Ta lên kinh vào đầu xuân.
Gió bấc chưa tan, mưa phùn dính áo, xe ngựa đi chậm đến mức khiến người ta sinh bực.
Trong tay áo ta giấu hôn thư, chạm vào là thấy cạnh giấy sờn rách, giống như số mệnh của chính ta.
Ta từng nghĩ trên đường sẽ khóc.
Nhưng không.
Nước mắt hình như đã chảy cạn trong những đêm ở Ninh Nam rồi.
Kinh thành quả thật phồn hoa.
Cổng thành cao ngất, người qua lại như nước chảy, ai cũng có nơi để đi, chỉ có ta là đứng lặng giữa dòng người, không biết bước về đâu.
Ta hỏi thăm nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được Kinh phủ.
Cổng son, sư t.ử đá, tường cao đến mức che khuất cả ánh mặt trời.
Ta đứng trước cổng rất lâu, chỉnh lại tay áo đã sờn, hít một hơi thật sâu, mới bước lên gõ cửa.
Gia đinh nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt không che giấu được vẻ dò xét.
“Cô nương tìm ai?”
“Ta tìm Kinh Thế Hào,” ta đáp, “là vị Thám hoa lang quân.”
Gia đinh sững lại, ánh mắt lập tức thay đổi, mang theo chút khinh thường không che giấu nổi.
“Có hẹn không?”
Ta lắc đầu, rồi lấy hôn thư ra.
Gia đinh nhìn lướt qua, mặt biến sắc, quay người chạy vào trong.
Ta được dẫn vào tiền sảnh.
Trà đã nguội, người vẫn chưa tới.
Đợi gần một canh giờ, bên ngoài mới có tiếng bước chân vang lên.
Ta ngẩng đầu.
Người tới mặc quan phục xanh sẫm, thân hình cao gầy, dáng đi đoan chính. Gương mặt hắn thanh tú, ngũ quan đoan nghiêm, là kiểu dung mạo vừa nhìn đã biết sẽ làm quan to.
Kinh Thế Hào.
Ta từng gặp hắn khi còn nhỏ.
Khi ấy hắn cười với ta, nói sau này lớn lên sẽ cưới ta về làm vợ.
Giờ nghĩ lại, những lời trẻ con ấy, đúng là không nên tin.
Hắn nhìn ta, ánh mắt rất bình tĩnh.
“Cô là… La Mạc Sương?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phải.”
Ta đứng dậy, hành lễ đúng mực.
Hắn gật đầu, ngồi xuống đối diện ta, giọng nói không nhanh không chậm:
“Ta đã nghe nói về La gia.”
Một câu này, đã đủ phân rõ lập trường.
Không phải “ta rất tiếc”, cũng không phải “ta lo lắng”, chỉ là một câu xã giao lạnh lùng.
Ta lấy hôn thư ra, đặt lên bàn.
“Phụ thân ta trước khi qua đời, dặn ta mang thứ này đến.”
Kinh Thế Hào nhìn phong thư rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ trực tiếp nói từ hôn.
Nhưng không.
Hắn chỉ khẽ thở dài, giọng ôn hòa đến mức khiến người ta không bắt được sơ hở:
“Hôn ước này, ta nhớ.”
Ta ngẩng lên nhìn hắn.
“Nhưng,” hắn tiếp lời, “nay tình thế đã khác. La gia sa sút, Kinh gia lại đang ở thời kỳ nhạy cảm, chuyện hôn sự… e rằng không thể vội vàng.”
Không từ chối.
Cũng không nhận.
Chỉ treo lơ lửng giữa không trung, để người khác tự mệt mỏi mà buông tay.
“Vậy ý của Kinh đại nhân là?” ta hỏi.
Hắn nhìn ta, ánh mắt vẫn rất ôn hòa.
“Ba năm.”
“Ba năm?”
“Ba năm sau,” hắn nói, “nếu cô vẫn chưa xuất giá, ta sẽ cho cô một câu trả lời.”
Ta hiểu ra ngay lập tức.
Ba năm.
Đủ để một nữ t.ử từ thanh xuân bước sang quá lứa.
Đủ để thiên hạ quên mất La Mạc Sương từng có hôn ước.
Ta bỗng bật cười.
“Đa tạ Kinh đại nhân… suy nghĩ chu toàn.”
Hắn sững người một thoáng, có lẽ không ngờ ta lại cười được.
Ta thu lại hôn thư, cúi người hành lễ.
“Trong ba năm này, ta sẽ không làm phiền Kinh phủ.”
Ta quay người rời đi.
Ra đến cổng, gió lạnh thổi qua cổ áo, ta mới nhận ra —