Tôi Trả Thù Bằng Cách Sống Thật Rực Rỡ
“Vĩnh biệt.”
“Cố Tịch.”
Dòng chữ cuối cùng xiêu vẹo, giống như người viết vừa khóc vừa đặt b.út.
Tôi đọc bức thư ba lần.
Sau đó gấp gọn lại, cất vào ngăn kéo.
Tôi không hồi âm.
Không phải vì nó hoàn toàn nói sai.
Nó đúng một phần.
Nếu tờ vé số ấy rơi vào tay nó, nó chắc chắn cũng sẽ không cho tôi một đồng nào.
Chúng tôi quả thật là hai cục than bị ném vào cùng một lò lửa.
Nhưng nó sai ở một điểm.
Tôi thắng rất quang minh chính đại.
Bởi vì tôi chưa từng chủ động hãm hại nó.
Còn nó thì từng hại tôi.
Chỉ riêng điểm khác biệt ấy đã đủ quyết định tất cả.
Một tháng sau, thông qua Luật sư Trần, tôi mới biết được Cố Tịch làm cách nào tra ra địa chỉ nhà mới của tôi.
Đáp án khiến tôi khá bất ngờ.
Là vì Lục Diễn.
Không.
Không phải Lục Diễn chủ động nói.
Cố Tịch tìm đến giáo sư hướng dẫn của Lục Diễn ở khoa Thương mại, nói dối rằng nó là người nhà của tôi, có chuyện khẩn cấp cần liên lạc.
Giáo sư không biết nội tình, nên đã cho nó số điện thoại của Lục Diễn.
Cố Tịch gọi cho anh.
Lục Diễn không hề cho nó địa chỉ của tôi.
Nhưng anh đã phạm một sai lầm.
Anh buột miệng nói một câu.
“Chị em dạo này mới chuyển nhà, sống rất tốt.”
Chỉ một câu đó đã đủ để Cố Tịch xác nhận tôi đã đổi nơi ở.
Sau đó, nó nằm vùng quanh các khu chung cư mới suốt ba ngày.
Cuối cùng, nó chụp được cảnh tôi về nhà.
Nó theo dõi tôi.
Khi biết chuyện, Lục Diễn trực tiếp xin lỗi tôi.
“Xin lỗi em.”
“Tôi nói thừa rồi.”
“Đúng là anh nói hơi thừa.”
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Ừm.”
Tôi không trở mặt với anh vì chuyện này.
Bởi vì anh không cố ý.
Đây là sự khác biệt bản chất giữa anh và Cố Tịch.
Nhưng tôi vẫn vạch ra một ranh giới mới với Lục Diễn.
“Sau này, bất kỳ thông tin cá nhân nào của tôi — địa chỉ, lịch trình, dữ liệu tài chính — đều không được tiết lộ cho bất cứ ai.”
“Kể cả giáo sư, bạn bè hay người nhà của anh.”
“Đã rõ.”
“Nếu có ai nhờ anh thăm dò tôi, bất kể lý do gì, anh cứ nói là không biết.”
“Được.”
Ranh giới ấy, sau này anh chưa từng vượt qua lần nào nữa.
Thời gian trôi đến học kỳ hai năm tư đại học.
Tôi 22 tuổi.
Thương hiệu phòng tự học “Thời gian yên tĩnh” trực thuộc Văn hóa Hòa Nguyệt đã phủ sóng ba thành phố, tổng cộng 22 cơ sở.
Định giá công ty vượt mốc 50 triệu tệ.
Nhân viên toàn thời gian có 46 người.
Số lượng người dùng đăng ký trên ứng dụng mini đạt 180.000.
Tôi còn đầu tư vào hai dự án khởi nghiệp trong lĩnh vực giáo d.ụ.c.
Một là ứng dụng quản lý thời gian tự học.
Một là nền tảng cho thuê chung cư quanh các trường đại học.
Tổng tài sản của tôi đã vượt quá 30 triệu tệ.
Nếu cộng thêm khoản tiền trúng thưởng ban đầu, con số đã hơn 50 triệu tệ.
Nhưng hình tượng công khai của tôi vẫn luôn là một nữ sinh khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, dựa vào khoản vay vốn và học bổng để gây dựng sự nghiệp.
Không còn ai nhắc đến chuyện xổ số nữa.
Bởi vì bản thân việc khởi nghiệp của tôi đã đủ thuyết phục.
Tôi không cần 30 triệu kia làm lời giải thích cho bất kỳ điều gì.
Ngày tốt nghiệp, Tống Dao ôm tôi khóc nức nở.
“Bốn năm trước, lúc cậu xách cái túi bạt rách đến đây, tớ đã biết cậu không phải người bình thường rồi mà.”
“Cậu thì biết cái quỷ gì.”
“Tớ biết chứ!”
Sau khi tốt nghiệp, Tống Dao vào làm giáo viên ở một trường mầm non.
Tôi tặng cô ấy một chiếc ô tô.
“Cậu điên rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiền lãi của cái chăn năm đó cậu cho tớ mượn đấy.”
“Một cái chăn mà lãi thành một chiếc ô tô á?!”
“Vào lúc tớ cần nhất, nó đáng giá như vậy.”
Tống Dao khóc còn dữ hơn.
Sau khi tốt nghiệp, tôi chuyển trụ sở công ty đến khu thương mại sầm uất của thành phố.
Tôi thuê trọn một tầng văn phòng.
Đứng trước khung cửa kính sát đất nhìn ra ngoài, cả thành phố như nằm gọn trong tầm mắt tôi.
Bốn năm trước, tôi đứng bên lề đường của thành phố này, trong túi giấu một tờ vé số, không biết tương lai sẽ đi về đâu.
Bây giờ tôi đã biết.
Tương lai là thứ phải do chính tay tôi tạo nên.
Ngày đầu tiên chuyển vào văn phòng mới, Luật sư Trần mang toàn bộ tài liệu pháp lý được tổng hợp suốt bốn năm qua đến cho tôi.
Lệnh bảo vệ được gia hạn.
Một lần phong tỏa kênh livestream của Cố Tịch.
Một bộ phương án bảo vệ tài sản hoàn chỉnh.
Mọi phòng tuyến pháp lý đều đã được xây dựng vững vàng.
“Cố Vãn.”
Luật sư Trần nói.
“Xét về mặt pháp luật, người nhà em không còn bất kỳ phương tiện hợp pháp nào để làm hại em nữa.”
“Cảm ơn chị.”
“Không có gì.”
“Đây là vụ án có giá trị nhất mà chị từng nhận.”
Tôi mỉm cười.
“Nhưng vẫn còn thiếu một việc cuối cùng.”
Tôi nói.
“Việc gì?”
“Em phải về thị trấn Thanh Sơn một chuyến.”
Luật sư Trần nhìn tôi.
“Tại sao?”
“Có vài lời, em muốn nói thẳng trước mặt họ.”
Tôi quay lại nơi mà tôi từng thề sẽ không bao giờ đặt chân về nữa.
Thị trấn Thanh Sơn.
Bốn năm không về.
Thị trấn này gần như chẳng thay đổi gì.
Con đường vẫn hẹp như cũ.
Trong không khí vẫn phảng phất mùi củi lửa và phân gia súc.
Tôi lái chiếc xe của chính mình, dừng lại trước cửa căn nhà đất cũ kỹ tồi tàn.
Tôi hít sâu một hơi.
Sau đó đẩy cửa bước vào.
Trong gian nhà chính có ba người đang ngồi.
Mẹ tôi.
Bố tôi.
Cố Thành.
Phản ứng đầu tiên của họ khi nhìn thấy tôi không phải là vui mừng.
Cũng không phải là tức giận.
Mà là một vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Giống như họ vừa nhìn thấy một con kiến từng bị mình giẫm dưới chân, bỗng nhiên biến thành thứ khổng lồ gấp mười lần.
“Vãn Vãn… về rồi à?”
Mẹ tôi là người lên tiếng trước.
Vẫn là cái giọng lấy lòng dè dặt ấy.
Tôi không bước vào nhà.
Tôi chỉ đứng ngoài bậu cửa.
“Tôi nói mấy câu thôi.”
“Nói xong sẽ đi ngay.”
Bố tôi hừ một tiếng, không thèm nhìn tôi.
Cố Thành dựa lưng vào tường, cúi đầu chơi điện thoại.
“Thứ nhất, Lệnh bảo vệ vẫn còn hiệu lực.”
“Các người không được phép tiếp cận tôi, liên lạc với tôi, cũng không được đến nơi làm việc hay chỗ ở của tôi.”
“Thứ hai…”
Tôi khựng lại một chút.
“Tôi sống rất tốt.”
“Định giá công ty 50 triệu tệ.”
“Tôi ở căn nhà 120 mét vuông.”
“Đi chiếc xe mình tự mua.”
“Ăn món mình thích.”
“Đến nơi mình muốn đến.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
“Các người đ.á.n.h tôi 18 năm.”
“Chửi tôi 18 năm.”
“Còn muốn bán tôi lấy tiền sính lễ.”
“Bây giờ tôi nói cho các người biết…”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com