Kiếp trước, vào đúng khoảnh khắc biết mình trúng 30 triệu tệ, tôi đã quyết định giấu kín với tất cả mọi người, chỉ lặng lẽ nói cho mỗi em gái biết.
Tôi nhắc đi nhắc lại rằng chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, vậy mà nó vừa quay lưng đã đăng ngay lên mạng xã hội một dòng đầy khoe khoang: “Chị gái tôi trúng giải độc đắc rồi! Từ nay tôi cũng bước vào hàng ngũ người có tiền!”
Bố mẹ nhìn thấy bài đăng ấy liền lập tức tìm tới tôi, ép tôi phải giao toàn bộ số tiền ra.
“Cái thứ con gái lỗ vốn như mày cần tiền làm gì, khoản này phải để dành hết cho em trai mày!”
Tôi không chịu đưa, kết quả bị bố mẹ và thằng em trai đang phát điên hợp sức siết cổ đến c.h.ế.t ngay trong căn phòng trọ nhỏ hẹp.
Trước khi hơi thở cuối cùng tắt hẳn, tôi vẫn nghe thấy giọng em gái vang lên đầy hả hê.
“Cùng mục nát với em không phải tốt hơn sao?”
“Dựa vào đâu mà chị trúng thưởng?”
“Dựa vào đâu người đó không phải là em?”
“Chị muốn sống sung sướng à?”
“Em không cho phép đâu.”