Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 372



 

“Chị đi đôi này không sao đâu, chơi tuốt!”

 

Tô Nguyên Gia lắc đầu quầy quậy: “Tốt nhất là cứ thay giày thể thao rồi hẵng chơi. Không việc gì phải vội, sau này còn nhiều dịp mà!”

 

Thấy anh kiên quyết như vậy, Dư Tiểu Ngư cũng không nài nỉ thêm. Không chơi thì thôi vậy.

 

Cậu nhóc lém lỉnh thấy vậy bèn vẫy vẫy tay với Tô Nguyên Gia. Tô Nguyên Gia hiểu ý, ngồi thụp xuống. Cậu nhóc ghé sát tai anh, thì thầm to nhỏ vài câu. Nói xong, cậu nhóc nhoẻn miệng cười toe toét nhìn Tô Nguyên Gia, hồi hộp chờ câu trả lời.

 

Tô Nguyên Gia véo nhẹ má cậu nhóc: “Nhóc con lém lỉnh, còn bé tí mà chuyện gì cũng biết. Ra kia chơi đi nhóc!”

 

Thấy phản ứng của Tô Nguyên Gia, cậu nhóc cười khanh khách rồi chạy ù về phía nhóm bạn.

 

Dư Tiểu Ngư vô cùng tò mò không biết cậu nhóc kia đã hỏi gì mà lại khiến anh có phản ứng như thế: “Cậu bé kia vừa hỏi anh chuyện gì vậy?”

 

Tô Nguyên Gia nhìn Dư Tiểu Ngư bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Em thực sự muốn biết à?”

 

Dư Tiểu Ngư ngơ ngác gật đầu: “Sao thế? Có liên quan đến em à?”

 

Anh thành thật đáp: “Cậu nhóc hỏi anh... hai đứa mình có phải đang hẹn hò không!”

 

Dư Tiểu Ngư: ...

 

Mặt cô đỏ lựng lên ngay tắp lự: “Cái cậu nhóc này học tiểu học mà bài tập ít thế sao? Không phải ở nhà làm bài tập à?”

 

Càu nhàu xong, Dư Tiểu Ngư rảo bước đi thẳng về phía trước.

 

Nghe vậy, khóe môi Tô Nguyên Gia khẽ nhếch lên, anh thong thả bước theo cô!

 

“Đi hướng này, đường bên kia là ngõ cụt rồi em!”

 

Dư Tiểu Ngư hậm hực "hứ" một tiếng với Tô Nguyên Gia, rồi quay gót đổi hướng đi.

 

Đúng lúc này, từ phía con đường đi nhầm ban nãy, có người cất tiếng gọi hai người.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Nguyên Gia và Dư Tiểu Ngư cùng lúc ngoảnh đầu lại. Chỉ thấy một bóng người từ trên thùng xe tải nhảy phắt xuống.

 

Chính là Phạm Minh, kẻ mà từ đợt Tết đến giờ không thấy sủi tăm!

 

Dư Tiểu Ngư vô thức liếc nhìn Tô Nguyên Gia. Tô Nguyên Gia cũng nheo mắt nhìn chiếc xe tải đó. Lẽ nào là chiếc xe ban sáng anh gặp lúc chạy bộ?

 

“Trùng hợp thật đấy! Lâu rồi không gặp nhỉ, Dư Tiểu Ngư!” Phạm Minh hoàn toàn lờ tịt sự hiện diện của Tô Nguyên Gia, giơ tay vẫy chào Dư Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư chẳng thèm đoái hoài đến hắn.

 

Phạm Minh vẫn mặt dày tiếp tục bắt chuyện: “Chuyện cỏ nhọ nồi đợt trước, tôi vẫn muốn đích thân nói lời cảm ơn với cô. Dù cuối cùng không dùng đến, nhưng cô vẫn cất công tìm kiếm giúp tôi. Tôi thực sự rất biết ơn!”

 

Nghe vậy, Dư Tiểu Ngư đáp trả bằng giọng điệu lạnh lùng, xa cách: “Anh khách sáo quá rồi. Là do anh Nguyên Gia nói cụ thân sinh nhà anh sinh thời là một người rất đáng kính trọng, nên tôi mới dốc lòng giúp đỡ. Hơn nữa, đống thảo d.ư.ợ.c đó cũng chẳng được dùng tới. Nếu muốn cảm ơn, anh nên cảm ơn anh Nguyên Gia mới phải. Chính anh ấy đã đứng ra lo liệu chuyện này cho bố anh mà!”

 

“Anh... Nguyên Gia...”

 

Phạm Minh nhấn nhá từng chữ cuối trong kẽ răng, đưa mắt soi mói hai người bọn họ.

 

“Phải rồi, bố tôi lúc sinh thời có rất nhiều cấp dưới, nể mặt ông ấy mà tổ chức mới phân cho gia đình tôi căn nhà này. Bằng không, với cấp bậc quèn của tôi, làm sao có cửa được ở trong cái khu đại viện danh giá này. Anh Tô Nguyên Gia, anh thấy tôi nói có đúng không! Sao nào? Dù sao sau này cũng chung một khu đại viện, coi như là hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau. Trưa nay hai người nể mặt đi ăn bữa cơm với tôi nhé? Coi như bạn cũ lâu ngày gặp mặt, ôn lại chuyện xưa?”

 

Cái giọng điệu cợt nhả, cà lơ phất phơ của Phạm Minh cho thấy từ lúc bố mất đến giờ, hẳn là hắn ta đã trải qua không ít biến cố, nên trong lời nói lúc nào cũng pha lẫn sự chua chát, tự giễu cợt bản thân.

 

“Không cần thiết đâu. Chúng ta vốn dĩ chẳng có giao tình thân thiết gì, ăn uống làm gì cho mất công. Chúng tôi đang có việc bận, xin phép cáo từ!” Tô Nguyên Gia dứt khoát từ chối!

 

Hai người vừa định quay bước rời đi thì Phạm Minh lại tiếp tục buông lời khiêu khích: “Tôi còn đang tò mò một chuyện nữa. Tiến triển của hai người rốt cuộc đến đâu rồi? Ra ngoài tản bộ mà tay còn chẳng dám nắm. Tô Nguyên Gia, anh vẫn chưa tỏ tình à? Hay là tôi đoán đúng cmnr? Này người anh em, rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế? Chẳng lẽ định đợi con gái nhà người ta chủ động mở lời? Anh hèn thế cơ à? Không sợ Dư Tiểu Ngư bị thằng khác cuỗm mất sao?

 

Ví dụ như... bổn thiếu gia tôi đây này!”

 

Nói xong, Phạm Minh cười phá lên ha hả, như thể vừa nói ra một câu chuyện hài hước nhất trần đời.

 

Tô Nguyên Gia sải bước tiến lại gần, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Phạm Minh, ánh mắt lạnh lẽo như băng đ.â.m thẳng vào mắt hắn: “Xem ra cú đ.ấ.m lần trước vẫn chưa làm cậu tỉnh đòn. Tôi không ngại giúp cậu nắn gân giãn cốt lại đâu. Cảnh cáo cậu một câu: Lo liệu cái thân mình cho tốt vào. Chuyện của người khác, cậu đo có quyền, cũng đo có tư cách xen vào!”