Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 371



 

Dư Tiểu Ngư bóc vỏ một quả trứng vịt muối. Lượng cháo trong bát chỉ đủ ăn kèm nửa quả trứng, nửa quả còn lại chắc ăn không hết mất!

 

Mà cố ăn nốt thì mặn chát.

 

Dư Tiểu Ngư mím môi, chần chừ không biết có nên đặt lại nửa quả trứng vào đĩa hay không. Thấy thế, Tô Nguyên Gia liền chìa bát về phía cô: “Chia cho anh một nửa đi!”

 

Dư Tiểu Ngư lật đật chia nửa quả trứng còn lại cho anh. Anh rũ mắt, ra hiệu cho cô thả thẳng vào bát cháo của mình.

 

Thế này là... anh ấy không chê cô ăn dở à?

 

Dư Tiểu Ngư nhanh tay gắp nửa quả trứng thả vào bát anh, rồi lấy thìa dầm nát phần trứng của mình, khuấy đều vào cháo.

 

Múc một thìa đầy ắp đưa lên miệng, ngon tuyệt cú mèo!

 

Cô để ý thấy cách ăn của Tô Nguyên Gia khác hẳn mình. Anh xúc một chút trứng vịt muối rồi mới múc cháo ăn kèm. Cách ăn của anh nhìn thanh lịch hơn hẳn, nhưng hương vị thì chưa chắc đã sánh bằng cách của cô. Dư Tiểu Ngư liền nhiệt tình gợi ý: “Ăn kiểu của em ngon hơn nhiều. Cứ dầm nát trứng ra, để từng hạt gạo ngấm đẫm vị bùi béo của lòng đỏ và vị mặn mòi của lòng trắng, ăn vào thơm nức mũi luôn!”

 

Tô Nguyên Gia gật gù, nhưng vẫn kiên định với cách ăn của mình.

 

Dư Tiểu Ngư bĩu môi. Thôi được rồi, anh không thích thì đành chịu!

 

Sau khi chia chác thành công quả trứng vịt muối, Dư Tiểu Ngư mạnh dạn chia sẻ các món khác mà không chút ngại ngùng. Bánh bao chia đôi, quẩy cũng chia đôi. Tóm lại là món nào cô cũng muốn nếm thử một chút, nhưng sợ ăn không hết nên món nào cũng nhường cho Tô Nguyên Gia một nửa.

 

Dư Tiểu Ngư thấy cách này quá tuyệt vời. Vừa được nếm đủ các món ngon, lại không để lãng phí thức ăn. Cô hí hửng ngồi trên ghế đung đưa chân thích thú.

 

Tuyệt vời ông mặt trời!

 

Thấy cô vui vẻ như vậy, đuôi mắt Tô Nguyên Gia ánh lên nụ cười dịu dàng. Bầu không khí xung quanh dường như cũng trở nên ấm áp, hòa hợp hơn hẳn.

 

“Cô đi vắng rồi à anh?”

 

“Ừ, mẹ anh đi chợ mua đồ ăn rồi.”

 

Đúng như dự đoán, cô là người dậy muộn nhất nhà. Bố mẹ cô thường dặn, đến làm khách nhà người ta thì không được phép lười biếng. Vậy thì cô sẽ xung phong rửa bát!

 

Thấy Tô Nguyên Gia ăn xong, Dư Tiểu Ngư lập tức đứng dậy dọn dẹp bát đĩa. Tô Nguyên Gia cũng phụ bê những đồ lặt vặt vào bếp.

 

“Chỗ còn lại để anh lo, em ra ngoài nghỉ ngơi đi!” Tô Nguyên Gia xắn tay áo lên chuẩn bị tác chiến.

 

“Để em rửa cho, nãy anh đang đọc sách dở mà? Ra ngoài đọc tiếp đi anh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Nguyên Gia rướn người tới trước vòi nước, bật vòi xả, tiện tay giằng lấy chiếc bát trên tay cô: “Ngoan nào! Em ra ngoài đi!”

 

Hai người chưa bao giờ sát sạt nhau đến vậy. Gần đến mức Dư Tiểu Ngư có thể ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên người anh, thậm chí còn nhìn rõ cả những sợi lông tơ mềm mại trên mặt anh. Thì ra nhìn gần, lỗ chân lông của anh cũng nhỏ xíu. Trong đôi mắt to tròn, đen láy của anh in bóng hình cô nhỏ bé...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Dư Tiểu Ngư khẽ cúi đầu: “Vâng, vậy anh rửa đi!”

 

Nói đoạn, cô lật đật bước nhanh ra ngoài. Vừa thoát khỏi gian bếp, cô thở phào nhẹ nhõm. Ban nãy căng thẳng muốn nghẹt thở!

 

Động tác của Tô Nguyên Gia rất thoăn thoắt, chỉ một lát sau đã dọn dẹp xong xuôi.

 

“Em muốn đi dạo loanh quanh một chút hay ở nhà xem tivi?”

 

Thím Lưu đang gom quần áo đã phơi khô từ ngoài sân vào: “Đi dạo loanh quanh đi cháu, thời tiết hôm nay chiều lòng người lắm!”

 

Dư Tiểu Ngư ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh, cây xanh mướt mát điểm xuyết giữa những mảng gạch ngói đỏ tươi. Cảnh sắc quả thực rất hữu tình!

 

“Vâng, để cháu thay giày ạ!”

 

Khác với vẻ tĩnh lặng về đêm, trên trục đường chính lúc này nhộn nhịp hẳn lên. Người thì đ.á.n.h cầu lông, người thì tụm năm tụm ba trò chuyện dưới những tán cây xanh mát. Thấy Tô Nguyên Gia, mọi người đều hồ hởi chào hỏi, rồi ném ánh mắt tò mò về phía Dư Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư đáp lại họ bằng một nụ cười thân thiện.

 

“Anh có vẻ được lòng mọi người nhỉ!” Dư Tiểu Ngư hạ giọng trêu chọc anh.

 

Tô Nguyên Gia cúi xuống nhặt quả cầu lông vừa bay lạc tới, vuốt lại những sợi lông vũ cho ngay ngắn: “Em biết đ.á.n.h cầu lông không?”

 

“Chuyện nhỏ!”

 

“Hôm nào rảnh mình làm vài ván nhé!” Tô Nguyên Gia ném trả quả cầu cho cậu nhóc đang chạy tới.

 

Cậu nhóc có khuôn mặt bầu bĩnh, phúng phính vô cùng đáng yêu. Cậu nhóc nhe răng cười, để lộ vài chiếc răng sún: “Em cảm ơn anh Nguyên Gia! Chị gái xinh đẹp có muốn vào chơi cùng tụi em không ạ?”

 

Dư Tiểu Ngư vừa định gật đầu đồng ý thì Tô Nguyên Gia đã vội từ chối: “Hôm khác nhé nhóc, hôm nay chị ấy đi giày không hợp để chơi thể thao đâu!”

 

Dư Tiểu Ngư cúi xuống nhìn đôi giày da mình đang mang. Đôi này gót thấp tè, có gì mà không hợp cơ chứ!