Vốn dĩ cậu ta đã có phải là sư thật đâu, chẳng hiểu cậu ta đang giác ngộ ra cái chân lý gì nữa?
Dịch Thanh như thể quẳng được gánh nặng vô hình, đôi mắt lại trong veo sáng bừng, cậu ta dòm về phía đống lửa.
Trên cành cây chẳng còn sót lại mẩu thịt vụn nào, dưới đất chỏng chơ một đống xương xẩu.
"...Cô Bạch, cô không chừa cho tôi miếng nào à?"
"Gà tôi bắt, gà tôi nướng, mắc mớ gì phải chừa phần cậu?"
"Dù gì chúng ta cũng là bạn đồng hành lâu nay rồi, sứt mẻ gì cũng phải có tí tình nghĩa chứ."
"Tôi tiễn cậu đi cho khuất mắt nhé?"
"Thế thì khách sáo quá, tôi tự đi tìm xem có cái gì nhét đầy bụng được không vậy."
Cậu ta lồm cồm bò dậy rúc vào rừng, mượn tạm luôn con d.a.o găm của tôi.
Nhoáng một cái, cậu ta lại tọt ra: "Chạy mau!"
Tôi ngó qua lưng cậu ta, hình như lấp ló một bóng người.
"Lại cướp à?"
Dịch Thanh một tay xách bọc hành lý, một tay túm c.h.ặ.t lấy tôi: "Là sát thủ đấy!"
Tôi cuống cuồng cắm đầu cắm cổ chạy theo nhịp chân cậu ta.
Một mũi tên lạnh buốt xẹt ngang qua giữa tôi và cậu ta.
Dịch Thanh rùng mình một cái, vắt chân lên cổ chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Tôi vừa cắm đầu cắm cổ chạy vừa ngoái lại nhìn.
Một gã đàn ông vận đồ đen bám riết đuổi theo, thân thủ cực kỳ dẻo dai nhanh nhẹn, đích thị là con nhà võ.
Tuy tôi có sức trâu, nhưng toàn là thứ võ mèo quào, chưa được bái sư học hành bài bản bao giờ.
Chạm trán tay đôi chưa chắc đã ăn nổi.
Cân đo đong đếm một phen, tôi cắm đầu chạy theo Dịch Thanh, vọt lên trước mặt cậu ta, chạy còn nhanh hơn cả cậu ta.
14
Cứ thế, chúng tôi cắm đầu chạy thục mạng trong rừng.
Gã đằng sau bám đuôi sát sạt.
Dịch Thanh c.ắ.n răng hất tay tôi ra: "Chạy tách ra, mục tiêu của hắn là tôi."
Tay tôi vừa được thả lỏng, lập tức co giò lủi ra xa Dịch Thanh ngay và luôn.
Cậu ta hình như sững sờ mất một lúc, rồi mới bẻ lái sang hướng khác:
"Cô dứt tình mà không hề suy nghĩ chút nào nhỉ!"
Tôi chui tọt vào rặng cây, đu bám lên một thân cây to.
Tên sát thủ quả nhiên gạt tôi sang một bên, lao v.út về phía Dịch Thanh.
Tin vui là tên của hắn toàn b.ắ.n trượt.
Tin buồn là, hắn đã lấy thanh kiếm dài ra rồi.
Tôi nâng cánh tay phải nhắm vào gã sát thủ, hắn ta thoắt ẩn thoắt hiện, rất khó để ngắm trúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau dăm ba lần thử vận may, tôi tuột xuống cây, lẻn bám theo đuôi bọn họ.
Số Dịch Thanh đúng là đen như mõm ch.ó, đ.â.m sầm vào một ngõ cụt, đường trước mặt bị tảng đá chặn đứng lại.
Thấy cậu ta chẳng còn đường lùi, động tác của gã sát thủ cũng chậm rãi lại.
"Khoan đã, để tôi c.h.ế.t cũng làm con ma rõ ràng được không, rốt cuộc là kẻ nào xui khiến ông lấy mạng tôi?"
Giọng tên sát thủ cực kỳ trầm khàn: "Ai rảnh quan tâm mày có thành ma hồ đồ hay không, mày chuồn cũng dẻo chân thật đấy, ranh con."
Hắn giơ kiếm toan c.h.é.m xuống.
Dịch Thanh theo phản xạ giơ con d.a.o găm lên che chắn.
Kẻ cắp bà già gặp nhau, cả con d.a.o găm lẫn cậu ta đều lép vế đến t.h.ả.m hại.
Tôi ấn nút phi tiêu tay áo, mũi tên ghim phập chuẩn xác vào đùi tên sát thủ.
Mẹ đi guốc trong bụng tôi, trước hồi nằm liệt giường, bà đã cất công họa ra vô số bản phác thảo, cậy nhờ bác thợ rèn trong làng đúc ra cho tôi mớ đồ nghề phòng thân.
Để nhỡ có bước đường cùng phải động tay động chân, tôi còn có đường lùi, đỡ phần nào thua thiệt.
Gã sát thủ khuỵu rạp một gối xuống, đúng cái lúc gã ngoái đầu lại, tôi liền nã bồi thêm một tiễn vào cổ tay gã.
Thanh kiếm dài rơi đ.á.n.h loảng xoảng xuống đất.
Dịch Thanh nước mắt lưng tròng ngước nhìn tôi, lăn lê bò toài cuống cuồng chạy tới:
"Cô Bạch ba lần ơn cứu mạng, từ nay về sau tôi là người của cô rồi!"
Tôi rước cái cục nợ vô dụng này làm cái quái gì chứ?
Tôi vén vạt áo ngoài, tuốt thanh kiếm mềm giắt bên eo ra, đứng cách một sải kề thẳng vào cổ tên sát thủ:
"Ai giật dây mày tới, còn đồng bọn theo sau không?"
Dịch Thanh ngó thanh kiếm mềm, liếc sang cái rìu giắt bên hông tôi, rồi lại ngó con d.a.o găm trong tay mình, cuối cùng dán tịt mắt vào mấy mũi tên ngắn cắm phập trên người gã sát thủ:
"Cô Bạch, rốt cuộc trên người cô nhét giấu bao nhiêu thứ đồ chơi thế?"
Tôi chẳng buồn nhìn cậu ta lấy một cái, ánh mắt đanh lại nhìn tên sát thủ.
Tên sát thủ khinh khỉnh ngước dòm tôi: "Ranh con, mày có to gan g.i.ế.c người không mà..."
Cổ tay tôi siết lực: "Mày c.h.ế.t đi thì biết tao có to gan hay không."
Dịch Thanh đế thêm xướng họa:
"Cô Bạch nhà này gan to lắm đấy, sáu tuổi tiễn cha chầu trời, mười sáu tuổi tiễn chồng xuống lỗ, vừa nãy còn mới tự tay băm vằm hai tên sơn tặc. Dăm ba tên cỡ ông, chưa đủ để cô Bạch nhà tôi khởi động gân cốt đâu."
Gã sát thủ dòm tôi chằm chằm, rồi lập tức quỳ sụp bằng cả hai đầu gối:
"Nhận mối g.i.ế.c người không bao giờ biết mặt mũi người vung tiền là ai, chỉ hóng được đó là mối ở kinh thành."
"Mấy hôm trước người đó đưa vị trí cho tao, nói là bọn mày đang chuẩn bị vào kinh, tạm thời sẽ không có sát thủ nào khác, tao làm hư chuyện thì mới có kẻ khác nhảy vào nhận thay."
Tôi liếc xéo Dịch Thanh một cái.
Đến nước này rồi, tôi cũng chịu chẳng biết số cậu ta là hên hay xui tận mạng nữa.
Có kẻ săn lùng đòi mạng cậu ta, nhưng bọn săn lùng lại rớt giá vô cùng.
Dịch Thanh đ.á.n.h hơi được ánh mắt của tôi, chẳng biết cậu ta ảo tưởng tới chuyện gì, há miệng nói luôn:
"Là từ kinh thành nhúng tay vào cũng chưa chắc đã do ông anh cả tôi giật dây."
"Tôi có nói câu nào đâu."
Cậu ta há hốc miệng, ánh mắt đảo liên hồi, rồi nín bặt.