Đường mòn hẻo lánh, dọc đường đi sát thủ vẫn chưa đ.á.n.h hơi tới nơi. Nhưng Dịch Thanh đã tự vạch áo cho người xem lưng.
Moi ra thân phận tôi xong là tóm ngay được đuôi tôi đang bị quan phủ phát lệnh truy nã, không lết ra được đường lớn.
Chỉ việc giăng lưới trên các nẻo đường mòn dẫn vào kinh thành, chộp được chúng tôi chỉ là chuyện nay mai.
Tôi hít sâu dăm ba hơi: "Cậu có từng nghĩ xem, kẻ truy sát cậu chính là ông anh cả của cậu không?"
Dịch Thanh nhảy dựng lên phản bác: "Tuyệt đối không có chuyện đó, anh cả là người nhân từ nhất mà tôi từng gặp."
"Anh ấy đến một con kiến cũng chẳng nỡ giẫm bẹp, cô đừng có ngậm m.á.u phun người vô căn cứ."
"Cậu cản đường anh ta."
Cậu ta tròn xoe mắt khó tin: "Tôi ngáng đường gì của anh ấy chứ?"
"Đường về Hầu phủ."
Dịch Thanh sững lại một chốc, ngay sau đó liền phì cười: "Cô chẳng hiểu anh cả tôi tẹo nào, anh ấy dốc lòng tu tập Phật pháp, đâu màng đến chuyện thế tục."
"Hồi đầu tôi có ý xúi anh ấy dọn về Hầu phủ còn tôi thay anh ấy lên chùa, anh ấy gạt phắt đi. Chỉ ậm ừ chịu đổi thân phận cho nhau một năm, để anh ấy báo hiếu cha mẹ, gỡ bỏ chút vướng bận trong lòng."
Giọng điệu chắc như đinh đóng cột của cậu ta khiến tôi cũng nảy sinh đôi chút nghi ngờ.
Tôi vốn tự biết bản thân mình lạnh lùng, dòm người ngắm việc trước nay chẳng để lọt yếu tố tình cảm xen vào, thế nên chuyện Dịch Thanh bị lùa g.i.ế.c, tôi lập tức dí tội cho anh cả cậu ta.
Nhưng Dịch Thanh lại là một kẻ quá mức tình cảm, cậu ta thấy con ch.ó c.h.ế.t góc đường cũng phải khom lưng mang đi chôn, rồi tụng cho một đoạn kinh Phật.
Anh cả cậu ta và cậu ta chung một giọt m.á.u, lẽ nào những kẻ như họ mới mang đầu óc của người bình thường?
Nhưng trước mặt Dịch Thanh, tôi không muốn tung hê bộ dạng bị cậu ta thuyết phục, đành ậm ờ đáp trả:
"Thế thì cứ vểnh râu mà chờ xem, bức thư này của cậu vừa rời khỏi tay xong, liệu có lũ sát thủ nào đ.á.n.h hơi được kéo đến không."
13
Lương khô trong tay nải chưa kịp lấp đầy, đã sắp cạn đáy.
Đường mòn thưa thớt bóng người, mỏi mắt mới thấy dăm ba nóc nhà. Thế là tôi lại xắn tay áo giở nghề cũ, mò vào rừng săn thú.
Dịch Thanh lẽo đẽo theo sau chỉ tổ ngáng chân ngáng tay, lại còn khua khoắng kinh động đến bầy thú, tôi sai cậu ta kiếm chỗ nghỉ ngơi rồi chờ tôi.
Đến lúc chộp được một con gà rừng, xách về tìm cậu ta, thì chỗ đó đã có thêm hai gã lạ hoắc.
Một gã kề d.a.o sát cổ Dịch Thanh, một gã thì đang bới tung tay nải.
Tôi một tay cầm chiếc rìu vẫn còn m.á.u đang nhỏ giọt, tay kia xách ngược con gà rừng xuất hiện quá đường đột, cả ba nhất loạt ngoái cổ nhìn.
"Sát thủ à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng có nét gì giống, hai gã này áo quần rách bươm, râu ria xồm xoàm, trông đần thối ra.
"Sát thủ cái con khỉ, cây này do ông trồng, đường này do ông mở. Có đồ gì đáng giá trên người thì nôn hết ra đây."
Một gã râu xồm ngoác miệng gào vào mặt tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t cán rìu, dán mắt vào lưỡi d.a.o của gã đang kề rịt vào cổ Dịch Thanh.
Dịch Thanh gân cổ gào lên với tôi: "Bạch thí chủ, cô chạy mau đi, d.a.o của chúng nó là hàng thật đấy."
Tôi cạn lời dòm cái bộ dạng cuống cuồng của cậu ta, mắt không mù thì ai chả biết con d.a.o kia là hàng thật?
Gã sơn tặc lùn tịt dán mắt vào người tôi một hồi, cân đo đong đếm xong xuôi liền cười hớn hở với gã râu xồm:
"Úi chà, suýt nữa thì không nhận ra là một tiểu nương t.ử, sao lại chui rúc vào rừng với một thằng sư trọc thế này?"
Dịch Thanh mặt đỏ tía tai, vùng vằng giãy giụa: "Bạch thí chủ, cô chạy mau đi, cô chạy được mà."
"Tiểu nương t.ử, bám đ.í.t thằng trọc này làm gì để giờ chịu cảnh chân lấm tay bùn thế này? Chi bằng theo gót bọn ta, được ăn miếng ngon mặc áo đẹp, sống chuỗi ngày sướng như tiên."
"Chuỗi ngày sướng như tiên à?"
Tôi khẽ nhoẻn miệng cười: "Được thôi."
Tôi đủng đỉnh cất bước đi về phía bọn chúng.
Dịch Thanh trợn ngược mắt: "Đừng qua đây, bọn chúng không phải loại t.ử tế đâu, Bạch Chỉ, cô bị úng não à?"
Tôi cau mày lườm cậu ta.
Gã râu xồm ra oai: "Khoan đã, vứt cái rìu trên tay cô đi."
"Sao? Cậu định vác ngày đêm gõ mõ tụng kinh cầu siêu cho chúng nó để đổi lấy một con đường sống chắc?"
Tôi xách gà rừng đi vặt lông, xỏ xiên qua cành cây rồi nướng trên đống lửa.
Dịch Thanh ngẩn ra rõ lâu, ánh mắt đờ đẫn dán rịt vào người tôi, chẳng rõ đang tính toán gì.
Tôi ngoạm cái đùi gà.
Cậu ta vẫn ngẩn tò te.
Tôi ăn hết sạch nguyên một con gà.
Cậu ta mới mấp máy môi thành tiếng:
"Xem ra tôi không có duyên với con đường người xuất gia rồi, cố cũng không kiếm đâu ra nổi lòng từ bi tha mạng cho họ, tội lỗi quá, A Di Đà Phật, chúng c.h.ế.t cũng đáng lắm..."