Lưu Lệ Hoa cứ cảm thấy người đàn ông bước xuống từ chiếc Maybach trông rất quen mắt, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Trong lòng bà ta có chút hoảng loạn, nhưng vẫn cứng miệng: "Chắc là thuê xe đến lòe thiên hạ thôi."
Cảnh Lê chẳng thèm liếc bà ta một cái, quay sang Cố Nghiêu Tinh nói: "Đi thôi, chúng ta vào giải ước. Dạo này nhiều chuyện quá, lát nữa em sẽ giải thích với anh sau."
Cô đi thẳng đến cửa phòng làm việc của Đổng tổng, gõ cửa rồi đẩy vào.
Lưu Lệ Hoa và các thực tập sinh cũng vội vàng đuổi theo.
Đổng tổng nhìn đám người chen chúc ở cửa, cau mày, giọng điệu phiền chán: "Các người kéo cả đám đến đây làm gì?"
Luật sư Chu lên tiếng: "Tôi đến để đại diện cho thân chủ của tôi là cô Cảnh Lê và anh Cố Nghiêu Tinh giải trừ hợp đồng với quý công ty."
"Giải ước?" Đổng tổng lạnh lùng nhìn Cố Nghiêu Tinh, ném mạnh cây b.út xuống bàn. "Công ty chẳng phải đã đồng ý cho cậu tham gia tuyển tú rồi sao, cậu còn muốn thế nào nữa?"
Luật sư Chu: "Xin ông chú ý lời nói. Chúng tôi đã chuẩn bị đủ tiền vi phạm hợp đồng."
Kiều Vũ Tề đặt chiếc vali lên bàn và mở ra. Bên trong là những cọc tiền được xếp ngay ngắn. "4 triệu tệ, không thiếu một xu."
Đổng tổng nhìn ra ngoài cửa, hướng về phía Lưu Lệ Hoa.
Lưu Lệ Hoa nhìn thấy đống tiền cũng hoảng hốt.
Thấy xe sang, bà ta còn có thể tự lừa mình dối người rằng đó là xe thuê.
Nhưng tiền thì không thể biến ra từ không khí được.
Bà ta lao tới, nắm lấy những cọc tiền trong vali: "Không thể nào, các người lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
Bà ta lục tung lên, không muốn tin vào mắt mình: "Tôi không đồng ý cho các người giải ước!"
Cảnh Lê: "Không cần bà đồng ý. Bà không có tư cách quyết định việc đi hay ở của chúng tôi."
Đổng tổng cũng không ngốc. Ông ta dung túng Lưu Lệ Hoa chèn ép hai người này là vì thấy họ không có chống lưng.
Điều kiện của hai người này tốt nhất trong đám thực tập sinh, sau này debut chắc chắn sẽ kiếm cho công ty nhiều hơn con số 4 triệu tệ này rất nhiều.
Đổng tổng dịu giọng: "Cảnh Lê à, trước đây là Lệ Hoa quá đáng, nhưng cô cũng không cần thiết phải làm căng đến mức bỏ đi đúng không? Lệ Hoa, mau xin lỗi đi, chuyện này coi như bỏ qua."
Chân Lưu Lệ Hoa như bị đóng đinh tại chỗ.
Mặc kệ Đổng tổng gọi thế nào, bà ta vẫn không nhúc nhích, càng đừng nói đến chuyện xin lỗi.
Việc này suýt chọc Đổng tổng tức c.h.ế.t.
Cảnh Lê: "Cũng không cần thiết đâu. Mọi chuyện sau này cứ giao cho luật sư của tôi giải quyết. Từ hôm nay trở đi, tôi và Cố Nghiêu Tinh không còn là thực tập sinh của Hoa Nhạc nữa."
Nói xong, cô quay người bỏ đi.
Lưu Lệ Hoa phản ứng lại, lao ra chặn đường cô: "Không được, mày không thể đi!"
Cảnh Lê nheo mắt. Cô bất ngờ giơ tay lên, vung về phía Lưu Lệ Hoa.
Lưu Lệ Hoa theo bản năng nhắm tịt mắt lại.
Nhưng cái tát trong dự đoán mãi không giáng xuống. Bà ta mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ chế giễu và khinh miệt của Cảnh Lê.
"Lưu Lệ Hoa, chuyện giữa chúng ta chưa xong đâu."
Nói rồi, cô đẩy mạnh Lưu Lệ Hoa ra và bước đi.
Cố Nghiêu Tinh lập tức đi theo.
Kiều Vũ Tề và luật sư Chu ở lại giải quyết thủ tục giải ước.
Lưu Lệ Hoa siết c.h.ặ.t nắm tay.
Cái tát của Cảnh Lê tuy không đ.á.n.h xuống, nhưng lại tát thẳng vào mặt mũi của bà ta đau điếng.
"Cảnh Lê vậy mà lấy ra được nhiều tiền như thế để giải ước thật." "Người đàn ông kia còn gọi cậu ấy là 'Sếp', thật không ngờ cậu ấy giấu kỹ thế."
Lưu Lệ Hoa nghĩ mãi không ra. Bà ta hiểu rõ hoàn cảnh gia đình Cảnh Lê hơn ai hết, cô không thể nào có nhiều tiền như vậy.
Thư Như Nguyệt do dự một lát rồi bước lên nói: "Chị Lưu, trước đây em tận mắt thấy Cảnh Lê mua 14 căn hộ ở khu chung cư Hạnh Phúc Thủy Để. Hơn nữa em nghe Trần Tiêu Vũ kể, lần trước Vương Đức Nhân sai nó bỏ t.h.u.ố.c Cảnh Lê không thành, kết quả hôm sau công ty của lão ta gặp khủng hoảng nghiêm trọng, suýt phá sản."
"Chuyện quan trọng như thế sao cô không nói sớm?"
Lưu Lệ Hoa hối hận vô cùng.
Nếu sớm biết Cảnh Lê có khả năng giải ước, bà ta đã dùng biện pháp mềm mỏng hơn.
Giờ thì hay rồi, hai thực tập sinh xuất sắc nhất bỏ đi, để lại toàn một lũ vô dụng.
Thư Như Nguyệt: "Chị Lưu, chị không thấy lạ sao? Nhà Cảnh Lê nghèo như thế, cậu ta lấy đâu ra tiền giải ước?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ý cô là..."
"Chúng ta không moi được thông tin, chẳng lẽ bố mẹ cậu ta cũng không làm được sao?"
Mắt Lưu Lệ Hoa sáng lên.
Cố Nghiêu Tinh: "Lần trước em đi cùng Kiều Vũ Tề là để bàn chuyện mở công ty à? Em đã định giải ước từ sớm rồi sao?"
"Đúng vậy. Anh nói đúng, công ty quản lý nào trong nước cũng như nhau cả thôi, chi bằng em tự mở một cái." Cảnh Lê đưa tay ra: "Cố Nghiêu Tinh, với tư cách là người sáng lập công ty, em mời anh gia nhập, trở thành nghệ sĩ đầu tiên ký hợp đồng với công ty em."
Cố Nghiêu Tinh chậm rãi nắm lấy tay cô.
"Rất hân hạnh."
Cảnh Lê: "Đã giải ước với công ty rồi thì không thể ở lại ký túc xá nữa. Chung cư Hạnh Phúc Thủy Để nửa tháng nữa mới giao nhà, chúng ta tạm thời ở khách sạn gần đó một thời gian nhé. Coi như tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ. Chờ mọi việc ổn thỏa, em sẽ bảo Kiều Vũ Tề tìm giáo viên giỏi nhất cho anh."
"Tuy công ty ngay bên cạnh nhưng anh vẫn cần một chiếc xe, em sẽ trang bị xe cho anh."
Cố Nghiêu Tinh đi bên cạnh, chăm chú lắng nghe.
Hồng trần cuồn cuộn Sóng gió bủa vây Tâm như chỉ thủy Tự tại chốn này.
Cảnh Lê về ký túc xá thu dọn đồ đạc, gọi công ty chuyển nhà đến chuyển hai chiếc tủ lạnh sang văn phòng bán hàng của chung cư Hạnh Phúc Thủy Để.
Dưới ánh mắt phức tạp của bạn cùng phòng, Cảnh Lê không quay đầu lại mà rời đi.
Xuống đến sảnh, Cảnh Lê quay người nhìn tòa nhà Hoa Nhạc, nơi cô đã sống một cuộc đời xa lạ suốt 11 năm.
Cuối cùng cô cũng thoát khỏi cái động quỷ này.
Cô sắp bắt đầu một cuộc đời mới.
"Cảnh Lê."
Giọng nói của Cố Nghiêu Tinh vang lên phía sau.
Cảnh Lê quay lại, thấy Cố Nghiêu Tinh đang ngược nắng bước về phía cô.
"Anh thu dọn xong hết rồi à?"
Cố Nghiêu Tinh gật đầu.
Cảnh Lê dang rộng hai tay, vui vẻ nói: "Cuối cùng cũng tự do rồi! Từ nay về sau không ai có thể bắt nạt chúng ta nữa."
Cố Nghiêu Tinh ngước nhìn tòa nhà Hoa Nhạc, nói: "Sẽ không ai có thể bắt nạt em nữa."
Anh cũng tự nhủ trong lòng như vậy.
Trong nửa tháng sau đó, mọi việc ở công ty mới đều giao cho Kiều Vũ Tề và luật sư xử lý. Cảnh Lê trải qua những ngày tháng lười biếng.
Không cần tập luyện, không cần ép cân, ngủ nướng đến khi tự tỉnh.
Sống bao nhiêu năm, chưa bao giờ cô thấy nhẹ nhõm như thế này.
Khi Kiều Vũ Tề báo tin tốt về công ty, Cảnh Lê cũng nhận được điện thoại từ chung cư Hạnh Phúc Thủy Để thông báo đi nghiệm thu nhà.
Cảnh Lê gọi cho Kiều Vũ Tề: "Lão Kiều, tìm cho tôi một chuyên gia nghiệm thu nhà, ngày mai đi cùng tôi."
"Nghiệm thu nhà? Sếp mua nhà bao giờ thế?"
"Khoảng một tháng trước, tôi mua 14 căn ở Hạnh Phúc Thủy Để."
Kiều Vũ Tề: "..."
14 căn?
Giọng cô ấy sao có thể bình thản như đi mua 14 cân thịt lợn thế kia?
Cảnh Lê: "Đúng rồi, anh đang ở đâu? Nếu đang thuê nhà thì chuyển đến sống ở tầng trên nhà tôi đi, tiện hơn chút."
Kiều Vũ Tề lập tức đồng ý.
Hôm sau, anh ta dẫn theo một người bạn làm trong ngành trang trí nội thất đến giúp nghiệm thu nhà.
Nhưng tại đây, Cảnh Lê gặp một người ngoài dự kiến.
"Huy Tử, anh cũng mua nhà ở đây à?"
Vương Huy nghe tiếng, thấy Cảnh Lê và Cố Nghiêu Tinh đi tới, theo bản năng đứng thẳng người dậy, cười nói: "Đúng vậy, tôi mua cho bạn gái. Cảnh tiểu thư cũng mua ở đây sao?"
Cảnh Lê nhìn cô gái bên cạnh hắn ta.
Không phải người đi cùng hôm ăn cơm lần trước.
Cô gái lần này mặt tròn trịa, ngũ quan nhỏ nhắn đáng yêu, trông rất trẻ, nhưng ánh mắt lại không mấy thiện cảm.
Cảnh Lê chỉ vào tòa nhà đối diện: "Tôi mua ở tòa đằng trước kia."
"Trùng hợp quá, tôi cũng mua ở tòa đó. Cô mua tầng mấy?"