Lưu Lệ Hoa bị tát ngã sóng soài xuống đất, tai ù đi, cả người ngơ ngác một lúc lâu.
Mọi người có mặt đều hít sâu một hơi kinh hãi.
Quách Tằng Kỳ sợ đến mức không dám nhúc nhích. Hóa ra vừa nãy Cảnh Lê chỉ khống chế cậu ta là đã nể mặt lắm rồi. Nếu bị tát một cái trước mặt bao người thế này, cậu ta chỉ muốn độn thổ cho xong.
Lưu Lệ Hoa ôm mặt, giọng rít lên the thé: "Cảnh Lê, mày dám đ.á.n.h tao! Tao sẽ kiện mày! Mày chờ c.h.ế.t đi!"
Cảnh Lê ngồi xổm xuống, lạnh lùng nói: "Theo Điều 43 Luật Xử phạt Quản lý An ninh Trật tự: Đánh người hoặc cố ý gây thương tích cho người khác bị giam giữ từ 5 đến 10 ngày, phạt tiền từ 200 đến 500 tệ. Một cái tát này, tôi đền bà tối đa 500 tệ."
Nói rồi, cô rút trong túi ra một xấp tiền, chẳng buồn đếm, ném thẳng vào người Lưu Lệ Hoa.
"Coi như tiền bồi thường."
"Cảnh Lê!"
Lưu Lệ Hoa sắp điên rồi. Cả đời bà ta chưa bao giờ chịu nhục nhã như vậy. Cảnh Lê dám dùng tiền sỉ nhục bà ta!
"Mày dám đ.á.n.h tao! Nếu mày mà debut được thì tao đổi sang họ của mày!"
"Muốn theo họ Cảnh của tôi á? Bà cũng xứng sao?"
Lưu Lệ Hoa cuối cùng cũng hoàn hồn, bà ta lồm cồm bò dậy lao vào Cảnh Lê.
Đúng lúc này, một bóng đen vụt tới chắn trước mặt Cảnh Lê, nhanh ch.óng khống chế Lưu Lệ Hoa đang điên cuồng.
"Cố Nghiêu Tinh! Mày cũng dám động vào tao à!" Lưu Lệ Hoa gào lên. "Chúng mày đứng nhìn cái gì! Muốn bị đóng băng hết cả lũ hả?"
Các thực tập sinh xung quanh mới sực tỉnh.
"Cố Nghiêu Tinh, mau buông chị Lưu ra đi. Cậu vừa có suất đi thi, đừng vì xúc động nhất thời mà mất cơ hội." "Cậu điên rồi à, dám động thủ với chị Lưu."
Cố Nghiêu Tinh không nhúc nhích, chỉ nhìn Cảnh Lê.
Cảnh Lê rẽ đám đông bước đến bên cạnh Lưu Lệ Hoa, lạnh giọng: "Lưu Lệ Hoa, tôi và Cố Nghiêu Tinh không phải là người để bà tùy ý nhào nặn đâu. Nếu bà còn dám động tâm tư đen tối nào nữa, tôi nhất định sẽ khiến bà hối hận."
"Tôi nói được làm được."
Nói xong, Cảnh Lê ra hiệu cho Cố Nghiêu Tinh.
Cố Nghiêu Tinh lúc này mới buông Lưu Lệ Hoa ra.
Lúc này Lưu Lệ Hoa tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch, trông vô cùng t.h.ả.m hại, đâu còn vẻ cao ngạo hất hàm sai khiến ngày thường.
"Cảnh Lê!"
Thấy bà ta định lao tới lần nữa, Cảnh Lê không hề hoảng loạn, cười như không cười: "Sao? Muốn xông lên ăn đòn tiếp à?"
Lưu Lệ Hoa run rẩy cả người.
"Hai đứa mày, chỉ cần tao còn ở trong giới giải trí này thì đừng hòng debut!"
Cảnh Lê: "Tôi sẽ tranh thủ tống bà vào tù sớm."
"Mày!"
Bên cạnh có tiếng cười khúc khích.
Lưu Lệ Hoa như con bò điên, đỏ mặt tía tai tìm kẻ vừa cười: "Ai? Vừa nãy đứa nào cười?"
Mọi người cúi gằm mặt không dám nhìn bà ta. Lưu Lệ Hoa lúc này quá đáng sợ. Họ không ngốc như Cảnh Lê và Cố Nghiêu Tinh, muốn debut thì phải nịnh bợ người đại diện.
Lưu Lệ Hoa nhìn Cảnh Lê với ánh mắt oán độc. Cảnh Lê không những không sợ mà còn trừng mắt nhìn lại.
"Cố Nghiêu Tinh! Chỉ cần tao còn là người đại diện của mày, tuyển tú năm sau mày đừng hòng tham gia!"
Cảnh Lê: "Cái công ty nát này không ở thì thôi."
Cô nỗ lực bao nhiêu không phải để mình và Cố Nghiêu Tinh tiếp tục ở lại đây chịu khổ.
Lưu Lệ Hoa cười khẩy: "Muốn giải ước với công ty á? Phí giải ước là 2 triệu tệ một người, hai người là 4 triệu tệ (khoảng 14 tỷ VND). Mày có lấy ra được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh Lê không đôi co với bà ta, lấy điện thoại gọi cho Kiều Vũ Tề.
Không đợi Kiều Vũ Tề lên tiếng, cô đi thẳng vào vấn đề: "Mang 4 triệu tệ và luật sư đến Hoa Nhạc giải ước cho tôi và Cố Nghiêu Tinh."
Nói xong, cô cúp máy.
Lưu Lệ Hoa: "Tưởng thế là dọa được tao à? Cảnh Lê, tao để lời nói ở đây, chỉ cần mày còn là thực tập sinh của tao, tao sẽ chơi c.h.ế.t mày."
Hồng trần cuồn cuộn Sóng gió bủa vây Tâm như chỉ thủy Tự tại chốn này.
"Được thôi, chúng ta cứ chờ xem ai chơi ai."
Nhìn hai bên đối đầu gay gắt, các thực tập sinh thì thầm bàn tán.
"Cảnh Lê nói chắc nịch thế, chẳng lẽ cô ấy lấy được 4 triệu tệ thật à?" "Không thể nào. Lần trước người nhà Cảnh Lê đến làm loạn, cậu cũng thấy hoàn cảnh nhà cô ấy rồi đấy, chỉ là gia đình bình thường thôi." "Hay Cảnh Lê tìm được công ty quản lý khác?" "Cô ấy còn chưa debut, công ty nào chịu bỏ ra đống tiền thế để giải ước chứ."
Công ty của Kiều Vũ Tề ở rất gần Hoa Nhạc.
Chỉ vài phút sau, Cảnh Lê nhận được tin nhắn báo Kiều Vũ Tề sắp đến.
Cảnh Lê nhìn Lưu Lệ Hoa đầy thách thức: "Không phải bà muốn xem tôi có lấy được 4 triệu tệ không sao? Đi thôi."
Thấy cô tự tin như vậy, Lưu Lệ Hoa bắt đầu lo lắng.
Chẳng lẽ có người chịu bỏ ra 4 triệu tệ giúp cô thật?
Không được! Tuyệt đối không thể để họ giải ước.
Hai con gà đẻ trứng vàng này ở trong tay bà ta mà còn suýt không giữ nổi, nếu bay khỏi Hoa Nhạc, chắc chắn năm sau Cố Nghiêu Tinh sẽ nổi đình nổi đám.
Mất đi hai con phượng hoàng vàng, bà ta có thể tưởng tượng được đồng nghiệp sẽ cười nhạo bà ta ngu ngốc thế nào sau lưng.
Lưu Lệ Hoa tự trấn an: Không đâu, nhiều tiền như thế cô ta chắc chắn không lấy ra được.
Các thực tập sinh khác cũng lục tục đi theo xem náo nhiệt.
Khi mọi người xuống đến sảnh công ty, Kiều Vũ Tề vẫn chưa đến.
Lưu Lệ Hoa chợt nhớ đến hôm trước cũng tại chỗ này, Cảnh Lê lên một chiếc xe rẻ tiền mười mấy vạn tệ.
Bà ta tìm lại được chút tự tin: "Người mày đợi sao chưa tới? Không phải là đi tàu điện ngầm đến đấy chứ?"
"Bà yên tâm, lái xe đến."
"Ồ, ý mày là cái xe mười mấy vạn ấy hả? Tao chưa bao giờ ngồi loại xe kém sang thế đâu."
"Cẩn thận đấy, loại người như bà ngồi lên xe đó khéo nước trong não lại sóng sánh tràn ra ngoài."
Lưu Lệ Hoa suýt tức c.h.ế.t. Bà ta vác cái mặt sưng vù đứng giữa trời nắng, người qua lại cứ nhìn chằm chằm.
Bà ta bắt đầu hối hận. Đúng là bị ma làm mới đứng đây đợi cùng Cảnh Lê.
Đúng lúc này, một chiếc xe màu trắng chạy về phía họ.
Lưu Lệ Hoa không nhớ hãng xe hay biển số, chỉ nhớ là xe tầm mười mấy vạn tệ. Bà ta hất cằm: "Lái cái xe rẻ rách này mà đòi lấy ra 4 triệu tệ á? Tao tìm đại một người cũng tặng được cho mày cái xe mấy chục vạn."
Nhưng chiếc xe trắng đó không dừng lại.
Ngược lại, một đoàn xe phía sau gồm một chiếc Maybach, một chiếc Audi và một chiếc Mercedes dừng lại.
Không có chiếc nào dưới 1 triệu tệ (khoảng 3,5 tỷ VND).
Đặc biệt là chiếc Maybach S-Class bản kỷ niệm dẫn đầu, cả thế giới chỉ có 30 chiếc.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính gọng bạc bước xuống. Đôi mắt sau cặp kính sắc sảo, nguy hiểm nhưng lại cuốn hút lạ thường. Trên tay anh ta cầm một chiếc vali đen.
Từ chiếc Audi phía sau, một người đàn ông trung niên mặc vest cũng bước xuống.
Anh ta đi thẳng đến trước mặt Cảnh Lê, cung kính nói: "Sếp, đây là luật sư Chu. Tiền đã chuẩn bị đủ rồi ạ."
Các thực tập sinh đồng loạt hít sâu một hơi.
Người đàn ông bước xuống từ Maybach vậy mà lại gọi Cảnh Lê là "Sếp"?!