Tình Yêu Giấu Kín Trong Cuộc Hôn Nhân Chớp Nhoáng

Chương 8



Editor: Trang Thảo.

 

"Nó rốt cuộc cũng không có quan hệ huyết thống với mẹ."

 

"Nhưng cô ta với mẹ rất có duyên mẹ con mà. Mẹ vì cô ta mà bắt con gái ruột đi xem mắt thay, còn vứt bỏ cả chiếc khăn quàng cổ do chính tay con đan cho mẹ."

 

Ôn Dịch Âm chột dạ: "Mẹ... mẹ không có..."

 

"Hôm đó con đứng ngay ở hiên nhà, nghe thấy rõ mồn một."

 

Bị vạch trần, biểu cảm của Ôn Dịch Âm vô cùng gượng gạo: "Mẹ cũng có nỗi khổ tâm, Nghênh Nghênh à. Làm mẹ kế không dễ dàng gì, để giữ vững vị trí này, mẹ không thể không lấy lòng cha con họ. Mẹ làm tất cả những chuyện này cũng là vì con."

 

"À. Vậy Dư Thanh Phong đ.á.n.h mẹ ra nông nỗi này, mẹ đã báo cảnh sát chưa?"

 

"Chú Dư của con không cho mẹ báo cảnh sát."

 

Nghe thấy lời này, tôi không kìm được mà cười nhạt: "Hôm nay con tới đây chỉ để nói với mẹ một việc thôi."

 

Ôn Dịch Âm hỏi: "Việc gì?"

 

"Con định cắt đứt quan hệ mẹ con với mẹ."

 

Ôn Dịch Âm sững sờ.

 

Lúc rời khỏi bệnh viện, tôi đụng mặt Trịnh T.ử Việt. Kể từ đêm ở triển lãm tranh, chúng tôi không có bất kỳ liên hệ nào. Gặp lại nhau, bầu không khí có chút lúng túng.

 

"Ôn Nghênh, cô tới bệnh viện làm gì thế?"

 

"Thăm bệnh nhân thôi."

 

"À à, không phải cô bị bệnh là tốt rồi." Hắn gãi đầu: "Chị tôi làm việc ở đây, tôi đến tìm chị ấy."

 

Chị gái của Trịnh T.ử Việt là phó chủ nhiệm của bệnh viện này. Không còn chuyện gì để nói, tôi nhấc chân định đi thì Trịnh T.ử Việt lại lên tiếng.

 

"Ôn Nghênh, cô với sếp của tôi... là thật sao?"

 

"Là thật."

 

"Hai người quen nhau khi nào thế?"

 

"Lúc tôi còn du học ở nước ngoài."

 

"Thật tốt quá."

 

Hắn lộ ra một chút vẻ ngưỡng mộ: "Thực ra, tôi đã có chút thích cô rồi."

 

Tôi khựng lại, nhìn hắn. Trịnh T.ử Việt thực ra trông không hề tệ. Nếu không so với Tần Mạc thì hắn tuyệt đối là một soái ca hạng nhất. Quanh năm thi đấu bên ngoài khiến hắn mang một khí chất phóng khoáng, bất cần.

Trang Thảo

 

"Rất đáng tiếc, tình cảm của tôi đến không đúng lúc." Tay đua xe nở một nụ cười rạng rỡ: "Chúc cô hạnh phúc."

 

Tôi gật đầu, trực tiếp bước ngang qua người hắn. Xe của Tần Mạc đang đỗ cách đó chỉ năm mét. Tôi mở cửa xe, cả người gần như bị kéo tuột vào lòng anh.

 

Nhưng đây không phải là một cái ôm bình thường. Tần Mạc dùng lực rất mạnh, gần như siết c.h.ặ.t lấy tôi đến phát đau.

 

"Hắn đã nói gì với em?" Giọng nói khàn khàn vang lên sát bên tai tôi.

 

"Anh ta nói, anh ta thích em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vòng tay anh lại siết c.h.ặ.t thêm một chút. Tôi dần nhận ra cảm xúc của Tần Mạc không ổn.

 

"Sau đó thì sao?" Anh hỏi.

 

"Sau đó, anh ta nói đáng tiếc là mình đến không đúng lúc, chúc em hạnh phúc."

 

"Thế thôi?"

 

"Ừm."

 

"Em có thích cậu ta không?"

 

"Không thích."

 

"Thật chứ?"

 

Tôi đưa tay ra, cũng ôm lấy anh: "Người em thích là anh."

 

Tần Mạc cuối cùng mới từ từ nới lỏng lực tay. Hôm nay anh rất khác thường. Bình thường chỉ cần tôi nhích lại gần một chút là anh sẽ tránh ngay.

 

"Rốt cuộc anh bị làm sao thế?" Tôi hỏi.

 

"Không có gì."

 

Anh cụp mắt nhìn bàn tay tôi: "Ôn Nghênh, tôi có thể gặm một cái trên tay em không?"

 

"Hả?"

 

"Ý tôi là... hôn em một cái."

 

"Tất nhiên là được."

 

Tần Mạc nâng tay tôi lên, đặt những nụ hôn vụn vặt lên đó. Cảm giác hơi ngứa. Đột nhiên, răng của anh khẽ cọ qua da thịt ở lòng bàn tay tôi. Cảm giác như có một luồng điện chạy dọc toàn thân, tôi lập tức ngồi thẳng lưng.

 

Thấy vậy, Tần Mạc tưởng tôi đang chống cự, liền lập tức đổi sang hôn thật nhẹ nhàng.

 

"Cuối tuần này cùng tôi về nhà một chuyến nhé." Sau một hồi lâu, Tần Mạc mới mở lời: "Người nhà tôi muốn gặp em."

 

"Được ạ."

 

Tôi thầm nghĩ, có chút tiếc nuối: Quả nhiên mình vẫn thích cảm giác khi anh dùng răng hơn.

 

Cuối tuần, tôi cùng Tần Mạc về nhà ăn cơm. Ban đầu, mọi chuyện diễn ra rất bình thường. Ba mẹ anh là người thấu tình đạt lý, đối xử với tôi khá ôn hòa. Bước ngoặt xảy ra ngay trước giờ ăn. Một vị khách không mời mà đến, nhấn chuông cửa.

 

“Surprise!” Một người đàn ông tháo kính râm xuống, lộ ra gương mặt giống Tần Mạc đến bảy phần. Cùng lúc đó, tay Tần Mạc đang nắm tay tôi bỗng siết c.h.ặ.t.

 

“Sao chú lại về đây?” Anh lạnh lùng hỏi.

 

Ba Tần nói: “Ba bảo nó về, em con đã lâu rồi không về nhà.”

 

Em trai? Hình như tôi có nghe nói Tần Mạc có một người em trai, nhưng hắn quanh năm không ở thành phố A, cũng hiếm khi được nhắc tới.

 

Tần Diệu đi đến trước mặt tôi, quan sát một lượt: “Đây là chị dâu sao? Đẹp thật đấy.” Sau đó, hắn đầy ẩn ý nhìn Tần Mạc: “Vẫn là mắt nhìn của anh cả tốt nhất.”

 

Tần Mạc không đáp. Bầu không khí vô cùng cổ quái.

 

“Chị dâu xem này, em còn có quà cho chị nữa.” Tần Diệu lấy từ túi giấy ra một chiếc váy: “Không biết số đo của chị nên em chọn một chiếc dáng rộng.”