Tình Yêu Giấu Kín Trong Cuộc Hôn Nhân Chớp Nhoáng

Chương 7



Editor: Trang Thảo.

 

Chuyện sau đó tôi không rõ lắm, đến khi tỉnh lại thì tôi đã ở trong bệnh viện. Bác sĩ nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là do nghỉ ngơi không đủ và thức đêm nhiều. Tần Mạc giúp tôi lấy t.h.u.ố.c rồi làm thủ tục xuất viện.

 

Tôi kéo tay áo anh hỏi: "Triển lãm sao rồi?"

 

"Hôm nay chính thức mở cửa rồi." Anh cúi xuống nhìn tôi: "Yên tâm đi, bên truyền thông tôi đã thu xếp."

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh."

 

Ôn Dịch Âm đứng đợi ngoài phòng bệnh, thấy tôi ra thì định tiến lại gần: "Nghênh Nghênh..."

 

Tần Mạc đưa tay chặn lại: "Ôn Nghênh bây giờ cần nghỉ ngơi, có gì để hôm khác nói."

 

Về đến nhà, tôi nằm mãi vẫn không ngủ được. Từ phòng bếp bay ra một mùi hương thơm ngào ngạt. Tần Mạc đang tự mình xuống bếp. Tôi hơi khó tin: "Hôm nay đầu bếp không đi làm sao?"

 

"Có chứ, là tôi."

 

Tần Mạc trông rất thành thạo việc bếp núc. Anh thoăn thoắt làm xong một bàn thức ăn toàn món ngon.

 

"Bên triển lãm nghệ thuật tôi đã xin nghỉ cho em mấy ngày rồi." Anh vừa nói vừa bóc tôm. Bàn tay anh thon dài, mạnh mẽ, những mạch m.á.u xanh nổi nhẹ, nhìn rất cuốn hút.

 

Chẳng mấy chốc, bát của tôi đã đầy ắp thịt tôm.

 

"Nhìn gì thế?" Anh thản nhiên hỏi.

 

"Tay của anh." Tôi buột miệng nói ra.

 

"Tay tôi làm sao?"

 

"Không có gì, em nhìn vu vơ thôi." Tôi ngượng ngùng cúi đầu, chuyên tâm ăn cơm.

 

Sau bữa trưa, bụng tôi bắt đầu đau âm ỉ. Chu kỳ kinh nguyệt đến đúng lúc. Khi cơ thể không khỏe mà gặp kỳ kinh, cơn đau như tăng lên gấp bội. Ngày đầu còn đỡ, đến ngày thứ hai tôi bắt đầu không chịu nổi. Tôi nằm bẹp trên giường, mặt xanh xao, chẳng muốn rời khỏi chăn.

 

Tần Mạc nhận ra sự bất thường. Anh gõ cửa hỏi: "Em lại thấy không khỏe à?"

 

Tôi rên rỉ đáp lại hai tiếng.

 

"Có cần đi bệnh viện không?"

 

"Không cần đâu, chỉ là đến tháng thôi, nó không thể khuất phục được một người kiên cường như em."

 

Anh khẽ cười. Tần Mạc rất ít khi cười, phần lớn thời gian anh đều bình thản và sắc sảo.

 

"Đau bụng lắm không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Hơi hơi."

 

Trang Thảo

Anh bỗng đưa tay ra: "Chỗ này? Hay chỗ này?"

 

Đôi bàn tay đẹp đến lạ lùng ấy đặt lên bụng tôi. Tôi ngẩn người hồi lâu, không dám cử động. Xét về mặt khoa học, xoa bụng thực ra không thể làm giảm đau kinh nguyệt. Tôi biết, anh cũng biết, nhưng cả hai đều không nói ra. Động tác của anh rất dịu dàng. Không biết qua bao lâu, tôi mới lên tiếng: "Đúng rồi, quan hệ của chúng ta bị lộ rồi sao?"

 

"Ừm."

 

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

 

"Tùy em thôi, tôi thế nào cũng được."

 

Anh dịu dàng đến mức kỳ lạ, như đang ngầm ám chỉ điều gì đó. Đã vậy, tôi bèn thuận nước đẩy thuyền: "Vậy chúng ta thử yêu nhau thật sự nhé?"

 

"Được."

 

Lần này, câu trả lời của Tần Mạc vô cùng dứt khoát.

 

Sau đó mấy ngày, tôi vẫn còn cảm thấy hơi ngẩn ngơ. Cuộc yêu đương trong hôn nhân này thực sự đã bắt đầu rồi sao?

 

Tần Mạc đối với tôi không tính là nhiệt tình. Có đôi khi, tôi vừa nhích lại gần một chút, anh liền lùi lại phía sau hai bước, luôn duy trì một khoảng cách thích hợp. Tôi thầm nghĩ, hay là anh vừa đồng ý xong đã thấy hối hận rồi?

 

Thế nhưng, có những hành động của anh lại nhiệt tình quá mức. Ví dụ như, anh giặt cả đồ lót cho tôi. Thời điểm phát hiện ra chuyện này, biểu cảm của tôi suýt chút nữa thì sụp đổ.

 

"Xin hỏi... là ai giặt thế?"

 

Tần Mạc đáp: "Ngoài tôi ra thì còn ai nữa."

 

Tôi ôm giữ một tia hy vọng cuối cùng: "Giặt máy ạ?"

 

"Giặt tay."

 

Rắc, hy vọng tan vỡ. Anh giải thích: "Em cần tĩnh dưỡng, những chuyện nhỏ này tạm thời không cần em tự làm. Tôi cũng biết em không thích bảo mẫu chạm vào đồ dùng cá nhân, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là để tôi làm thay thì hơn."

 

Tần Mạc đối với tôi săn sóc như thế đấy. Nhưng những cử động thân mật của chúng tôi chỉ dừng lại ở việc nắm tay. Ngay cả một cái ôm cũng không có.

 

Vốn định tìm Tần Mạc để nói chuyện thẳng thắn một phen, thì tôi đột nhiên nhận được tin của Ôn Dịch Âm. Bà nhập viện rồi. Chuyện là mấy ngày trước, Dư Thanh Phong và bà xảy ra mâu thuẫn gay gắt. Dư Thanh Phong cho rằng mọi chuyện đều do Ôn Dịch Âm, nếu không phải bà liên tục thúc giục thì cô ta cũng không đến mức mất mặt trước đám đông như vậy. Sau vụ ở triển lãm tranh, bạn bè trong giới đều ngầm xa lánh cô ta. Huống chi, người vợ bí ẩn của Tần Mạc lại chính là Ôn Nghênh.

 

Dư Thanh Phong không thể chấp nhận sự thật này, và Ôn Dịch Âm khó tránh khỏi bị liên lụy. Hai người cãi vã một hồi, Dư Thanh Phong đã thẳng tay tát bà một cái. Cú tát này không hề nương tay, trực tiếp khiến tai của Ôn Dịch Âm bị tổn thương.

 

Tôi đi một chuyến đến bệnh viện, bên cạnh Ôn Dịch Âm chẳng có lấy một bóng người. Nhìn thấy tôi, nước mắt bà lã chã rơi xuống.

 

"Nghênh Nghênh, con gái của mẹ..."

 

Khóc xong, bà bắt đầu kể lể những uất ức khi ở nhà họ Dư, rồi uyển chuyển đề nghị muốn tôi đến chăm sóc bà. Tôi cười nhạt một tiếng: "Cô con gái ngoan Dư Thanh Phong của mẹ đâu, sao không đến?"