Đám hộ vệ và tuấn mã thậm chí còn chưa kịp kêu lên đã c.h.ế.t không kịp ngáp.
Yêu quái xung quanh lập tức bỏ chạy thật xa, ai nấy toát mồ hôi lạnh, thậm chí có kẻ còn ôm nhau thành một đoàn.
"Ghê quá, ghê quá đi!"
"Thời Vũ đại nhân nổi giận rồi."
"Mau, mau im miệng đi, còn nói nữa là bị g.i.ế.c đó."
Một đám yêu quái quỳ rạp xuống đất, không ai dám ngẩng đầu lên, con phố vừa náo nhiệt ồn ào, giờ phút này bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Không một ai dám hé răng.
Trần Linh và Hướng Dục Thần nhìn nhau, người trước nhồm nhoàm nhai linh quả trong miệng, nuốt xuống.
"..."
Khóe miệng Hướng Dục Thần giật giật, thầm than Trần Linh gan lớn.
Nhưng thực tế, Trần Linh vốn dĩ chẳng coi đối phương ra gì.
Trần Linh ghét Cố Thường Nhạc đâu phải ngày một ngày hai, giờ lại đụng phải một bản sao Cố Thường Nhạc, nàng có mà thích cho được?
Ngay sau đó, Thời Vũ vụt một cái xuất hiện trước mặt hai người.
Nàng ta lạnh lùng nhìn Trần Linh, sát ý càng đậm: "Ngươi dùng linh quả dụ dỗ Xích Diễm Mã của ta?"
Không hiểu vì sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên nàng ta đã thấy ghê tởm con yêu nữ xấu xí này.
Đó là một loại ghê tởm và thù hận từ tận xương tủy, mãnh liệt đến mức Thời Vũ không thể làm ngơ.
Nhưng rõ ràng từ khi có ký ức, Thời Vũ chưa từng gặp đối phương.
Trần Linh không hề nhún nhường nhìn thẳng vào mắt nàng ta, gắng gượng giải thích: "Vừa rồi chúng ta đã đi đường vòng rồi, là do ngựa của ngươi muốn cướp linh quả của ta, ta chỉ tự vệ thôi."
"Còn những chuyện khác, ta không biết gì cả."
Thời Vũ nghe vậy, cơn giận càng bốc cao.
Nàng ta phóng thích uy áp, trong đôi mắt đã có những tia điện nhỏ màu đỏ hiện lên.
"Cái gì cũng không biết? Vậy thì lấy mạng đền tội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, nàng ta vung tay c.h.é.m về phía Trần Linh và Hướng Dục Thần.
Trần Linh mặt trầm xuống, kéo Hướng Dục Thần lùi lại, kéo giãn khoảng cách hơn chục mét.
Đánh nhau à?
Đương nhiên là đ.á.n.h!
Ngay lúc này, trên trời có pháo hoa rực rỡ nổ tung.
"Vút v.út v.út!"
"Đùng đoàng đoàng!"
Sự chú ý của Thời Vũ cũng bị tiếng động kia thu hút trong vài giây.
Ngay sau đó, một giọng nam thô kệch vang lên đầy khí thế.
"Chào mừng các vị cường giả đến với thành Phong Đô, do trong thành xảy ra biến cố lớn, tế lễ được mở sớm, vậy thì bây giờ, bắt đầu phân chia khu vực."
Giây tiếp theo, các cửa hàng và trấn nhỏ xung quanh đều biến mất, thay vào đó là rừng sâu núi thẳm.
Tên kia vẫn không quên "tình bạn" nhắc nhở: "Khu giao dịch đã được chuyển đến trung tâm thành Phong Đô."
"Cách khu giao dịch mười dặm là khu vực bán trị an, ở đó, mọi hành vi cướp bóc, hãm h.i.ế.p đều được cho phép, trừ đ.á.n.h nhau."
"Khu vực bán trị an kéo dài ba trăm dặm, bên ngoài ba trăm dặm là khu đại loạn đấu."
"Sau mười ngày khu đại loạn đấu mở ra, bí cảnh Yêu Đạo Đoạt Bảo sẽ khai mở đúng thời gian."
"Chào mừng mọi người đến với thành Phong Đô, tế lễ bắt đầu, sống c.h.ế.t mặc bay."
Cuối cùng, gã dùng giọng điệu nịnh nọt đến cực điểm:
"Cuối cùng, chúc Thời Vũ đại nhân tâm tình vui vẻ, đoạt được nhiều bảo vật, thu hoạch đầy tay!"
Nghe xong những lời này, Trần Linh cười lạnh một tiếng.
Thời Vũ này chắc chắn có lai lịch lớn, ngay cả tế lễ năm ngày sau mới bắt đầu cũng vì nàng ta mà khởi động trước.
Nhưng hiện tại, Trần Linh không rảnh quan tâm bối cảnh của nàng ta mạnh mẽ đến đâu, giữ được mạng nhỏ mới là quan trọng nhất.
Nàng nhét một xấp linh phù vào tay Hướng Dục Thần: "Đại sư huynh, bắt đầu rồi!"
"Một khi tế lễ bắt đầu, vô số cường giả sẽ đến tham gia đại loạn đấu, huynh phải tự bảo vệ mình."
Nói xong, Trần Linh một hơi dùng năm lá phù Tụ Linh.
"Yết Lâu, khai trận, tùy thời ngắm chuẩn yếu điểm của đối phương, bắt đầu!"
"Yến Hắc, phân thân hành động, vẽ trận!"
"Lang Gia, hiện thân!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm Người vì ta khóc mù đôi mắt
Nàng nhìn gương mặt kia giống Cố Thường Nhạc đến bảy phần, sát ý nổi lên bốn phía.
Cái gì giống Cố Thường Nhạc, nàng về sau thấy một cái g.i.ế.c một cái!
Lần này Trần Linh đối mặt cường giả Nguyên Anh kỳ, tự nhiên không dám lơ là, lấy ra toàn bộ vốn liếng.
Trận Giáng Cảnh vừa mở, Thời Vũ từ Nguyên Anh trung kỳ rơi xuống Kim Đan trung kỳ.
Thời khắc cảnh giới bị cưỡng ép hạ xuống, Thời Vũ ngẩn người.
Đây là kỹ năng gì?!
Tuy nhiên nàng ta cũng không để vào mắt.
Chút Trúc Cơ mà thôi, có mười tên cũng không đủ nàng ta đ.á.n.h.
Về phần Kim Đan trung kỳ kia, dù nàng ta bị giảm cảnh giới, đối phương cũng không phải đối thủ.
Nàng ta vốn dĩ mạnh hơn yêu tộc cùng cảnh giới.
Lúc này, Thời Vũ còn không biết khinh địch và tự phụ sẽ mang đến hậu quả gì.