Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa

Chương 139: Diện mạo giống hệt Cố Thường Nhạc



 

Trần Linh mới đến, đương nhiên không biết đạo sinh tồn đại yêu ăn thịt tiểu yêu của yêu giới, đành hài lòng gật đầu.

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Đám tiểu yêu quái tuy ngốc nghếch, nhưng may là chỉ cần nghe lời, vẫn có thể dạy dỗ làm thú cưng.

Lúc này, Tuyết Cơ lên tiếng.

"Đồng tỷ, năm ngày sau là đại hội tế tự của Phong Đô, ngài có muốn chọn một vị áp trại phu nhân cùng tham gia không?"

Trần Linh gật đầu: "Đương nhiên phải đi, chẳng phải nói sẽ có đồ tốt sao? Ta nhất định phải kiếm chút về cho các ngươi."

"Về phần áp trại phu nhân..."

 

Ngay giây sau, Trần Linh vỗ một cái vào m.ô.n.g Hướng Dục Thần, đẩy hắn lên phía trước.

"Sau này hắn sẽ là áp trại phu nhân của các ngươi, cứ gọi hắn là Hà ca."

Hướng Dục Thần: "..."

Tiểu sư muội nhà hắn chơi hơi quá rồi.

Đám tiểu yêu quái không thấy có gì lạ với câu trả lời này.

Hà ca vốn dĩ đã đến cùng với Đồng tỷ, hơn nữa, trai tài gái sắc, Đồng tỷ để đối phương làm áp trại phu nhân của mình thì cũng phải thôi.

 

Chuyện của lão đại, bọn chúng không dám lắm lời.

Tuyết Cơ khẽ cúi người, đặt một chiếc phi thuyền cho hai người: "Đồng tỷ, phi thuyền sẽ tự động đưa hai người đến thành Phong Đô, chỉ mất nửa ngày thôi."

Sau đó, nàng ấy lại cẩn thận lấy ra một viên linh thạch: "Đây là viên linh thạch thượng phẩm duy nhất trong cứ điểm của chúng ta, là do vị cứ trưởng tiền nhiệm vất vả lắm mới cướp được từ cứ điểm bên cạnh."

"Viên linh thạch này đủ để hai người chơi thoải mái ở thành Phong Đô một thời gian đấy ạ."

 

Linh thạch là vật phẩm quý hiếm, nếu yêu quái cấp thấp có thể dùng nó để tu luyện, tốc độ sẽ nhanh hơn, cũng có thể dùng làm tiền tệ.

Trần Linh xua tay: "Không cần đâu."

Tuyết Cơ kinh hãi, cho rằng Trần Linh muốn từ chối để lại linh thạch, liền một mạch kể hết tác dụng của linh thạch: "Vậy nên ngài nhất định phải mang theo."

Trần Linh vừa nghe nói linh thạch có thể giúp yêu quái tăng nhanh tốc độ tu luyện, liền bật cười.

"Thật đúng là khéo."

Nàng vung tay lên, mỗi tiểu yêu quái đều có thêm một khối thượng phẩm linh thạch trong tay.

Đám yêu quái ngơ ngác: "..."

 

Đây là cái gì? Thượng phẩm linh thạch? Mỗi người một khối?

Đây là mơ sao? Nếu vậy xin đừng để chúng tỉnh lại có được không!

Một đám tiểu yêu cấu cấu véo véo c.ắ.n c.ắ.n, đến khi xác định đây là sự thật, thì Đồng tỷ đã mang theo Hà ca "áp trại phu nhân", rời đi bằng phi thuyền, chỉ nghe thấy tiếng của Trần Linh từ trên trời vọng xuống.

"Bọn nhóc, tu luyện cho tốt, kẻ nào tinh tấn, khi ta trở lại sẽ thưởng cho mười khối linh thạch thượng phẩm!"

Nghe vậy, đám tiểu yêu lập tức nhốn nháo cả lên.

Sau khi nhốn nháo, chúng bắt đầu liều mạng tu luyện.

 

Trên đường đến thành Phong Đô, hai người liên lạc với mấy sư huynh đệ khác.

Nghiêm Phong và Ngụy Tinh Châu đang ở cùng nhau, không biết rơi xuống cái địa phương quỷ quái nào, nói là vừa mới sống sót từ miệng một đám heo rừng.

Nghiêm Phong càng gào khóc t.h.ả.m thiết: "Sư muội, sao muội có thể bỏ rơi ta! Muội đang ở đâu, ta muốn đến tìm muội."

"Đang trên đường đến thành Phong Đô."

Trần Linh liền kể lại vắn tắt tình hình cho hắn nghe.

 

Nghiêm Phong nghe xong, lập tức giơ ngón tay cái ở phía bên kia: "Sư muội trâu bò!"

Quả không hổ là sư muội của hắn, vừa đến đã làm cứ điểm trưởng của một cứ điểm nhỏ Yêu giới.

"Tốt nhất các ngươi đừng để lộ thân phận, chúng ta gặp nhau ở thành Phong Đô."

"Yên tâm đi, có nhị sư huynh bên cạnh ta, bọn ta đã sớm ăn đan d.ư.ợ.c ẩn giấu khí tức, không ai phát hiện ra bọn ta là người đâu."

 

Sau đó, Trần Linh lại lần lượt liên lạc với những người khác.

Địch Kiên Bỉnh một mình đơn đả độc đấu trong rừng rậm nguyên sinh, nói là mình đã tìm được vật liệu rèn kiếm thích hợp, trước khi tiêu diệt hết đám yêu thú lớn xung quanh thì không định rời đi.

Nhan Úy và Long Gián cùng nhau rơi xuống góc khuất giữa vòng ngoài và vòng trong, tạm thời ẩn giấu khí tức, chuẩn bị đến Phong Đô hội hợp với bọn họ.

Về phần Lạc Bồ Thâm, căn bản không có tin tức gì về hắn, không biết người đã rơi xuống đâu rồi.

 

Tuy nhiên, mọi người đoán rằng hắn hẳn là đang giao chiến với yêu tộc ở một nơi nào đó.

Bọn họ không những không lo lắng cho Lạc Bồ Thâm, thậm chí còn rất đồng tình với đối thủ của hắn.

Lạc Bồ Thâm vốn tính hiếu chiến, không sợ c.h.ế.t, nhưng cũng biết tiến thoái, mọi người nhất trí quyết định vài ngày nữa sẽ liên lạc lại với hắn.

Trần Linh mất gần nửa canh giờ liên lạc với các sư huynh, cuối cùng, những người liên lạc được đều đạt được sự đồng thuận.

Lén lút đến Phong Đô tìm Trần Linh hội hợp, sau đó đến cứ điểm của nàng, cùng nàng gây dựng sự nghiệp.

Tạm thời vẫn chưa thể liên lạc được với Lạc Bồ Thâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Địch Kiên Bỉnh nói rằng khi nào tìm đủ vật liệu mình cần sẽ đến rừng Huyết Nguyên tìm bọn họ.

Sau khi cất kỹ ngọc giản liên lạc, sắc mặt Trần Linh vẫn nghiêm trọng, có chút lo lắng cho sự an nguy của Lạc Bồ Thâm.

Hướng Dục Thần nhìn thấu tâm sự của nàng, vung tay lên xoa đầu nàng.

"Đừng lo lắng, tứ sư huynh của muội sắp đột phá đến Nguyên Anh kỳ rồi."

"Một khi đột phá Nguyên Anh kỳ, ngay cả đại năng Hóa Thần kỳ hắn cũng dám đ.á.n.h."

 

Trần Linh cũng từng nghe về những chiến tích lẫy lừng của Lạc Bồ Thâm, nghĩ rằng Yêu giới rộng lớn như vậy, có lẽ hắn chỉ lạc đến khu vực bên ngoài, lúc này mới hơi yên tâm.

Dù sao bất kể là c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào, cường giả so với những quần thể khác, luôn là phượng mao lân giác.

Trần Linh và Hướng Dục Thần vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện trên đường đi.

Phong cảnh Yêu giới so với Nhân giới còn rực rỡ hơn, chủng loại vật chất cũng nhiều hơn, còn có cả những loại linh thực kỳ lạ, Yến Hắc và Trì Hà vừa đi vừa phổ cập kiến thức, còn thu thập không ít đồ vật kỳ quái.

 

Lang Gia và Yết Lâu cũng nhịn không được mà ra ngoài hóng gió, Trần Linh lấy linh quả từ trong nhẫn không gian cho chúng ăn, đột nhiên phát hiện bên trong có thêm một đống bùn ngũ sắc.

Trần Linh lập tức ngẩn người.

???

Nàng lấy bùn ngũ sắc ra, kéo tới kéo lui.

"Không phải thứ này nổ rồi sao?"

Yến Hắc chế nhạo nàng một câu đồ nhà quê, sau đó bắt đầu giải thích: “Ngũ Thải Nê là thần bùn, trừ phi bị thần lực khống chế dùng thần hỏa tiêu diệt, nếu không nó sẽ bất t.ử bất diệt, tâm trạng không tốt còn có thể ngày ngày nổ cho vui."

"Ta khuyên ngươi bây giờ thu nó lại đi, lấy nó trồng tinh hạch linh thực từ thể nội lục la sản sinh ra, nói không chừng còn có thể nuôi ra thứ gì đó ghê gớm đấy."

Trần Linh nghe vậy, cảm thấy có lý, lập tức thu Ngũ Thải Nê , ném tinh hạch linh thực vào, lại đổ thêm chút nước suối linh.

 

Ngay sau đó, Ngũ Thải Nê xoay tròn loạn xạ trên không trung, tạo ra một thứ tựa miệng mà không phải miệng, há to hút một ngụm khí lớn.

Lập tức, linh lực xung quanh trở nên loãng đi rất nhiều.

Hút xong linh khí, nó lại trốn vào trong nhẫn không gian.

Ngũ Thải Nê có chút linh trí, biết mình dễ bị cướp đoạt, cũng không muốn mang đến tai họa g.i.ế.c ch.óc cho Trần Linh, nên không dễ dàng lộ diện.

Hết cách rồi, ai bảo Trần Linh gọi nó là Ngũ Sắc Thần Nê chứ! Đương nhiên phải bảo vệ nàng rồi!

 

Trần Linh không để ý đến những chuyện sau đó.

Nửa ngày sau, hai người đến được thành Phong Đô.

Thành Phong Đô là thành trì lớn nhất ở vòng ngoài Yêu giới, đại hội tế tự ba năm tổ chức một lần lại vô cùng náo nhiệt, cả tòa thành tràn ngập khói tím nồng đậm, xung quanh còn có không ít cửa hàng kỳ lạ.

Hai người quan sát một vòng, phát hiện ở đây trao đổi bằng vật phẩm, hoặc dùng linh thạch hạ phẩm, huyền tinh, tinh hạch để giao dịch như tiền tệ.

Hoàn toàn không thấy linh thạch thượng phẩm.

Lúc này, phía sau có tiếng ồn ào truyền đến.

"Tránh ra!"

"Khôn hồn thức thời thì mau tránh ra, dám cản đường công chúa nhỏ nhà ta, coi chừng ta đ.á.n.h c.h.ế.t hết bây giờ!"

 

Trần Linh và Hướng Dục Thần nghiêng đầu nhìn, thấy một cỗ xe ngựa lộng lẫy từ phía sau lao tới, toàn thân một màu hồng phấn, ngay cả mấy con tuấn mã kéo xe cũng bốc lên khí diễm màu hồng.

Rèm sa trên xe ngựa bay phấp phới trong gió, tỏa ra từng đợt hương thơm kỳ lạ.

Trần Linh và Hướng Dục Thần khẽ tránh sang một bên.

Trần Linh lấy từ trong túi Càn Khôn ra hai quả linh quả, đưa cho Hướng Dục Thần một quả, vừa ăn vừa lẩm bẩm:

"Không biết công chúa nhà ai mà ra vẻ quá nhỉ!"

Nàng vừa "bẹp" một tiếng c.ắ.n một miếng linh quả, thì ngay lập tức, cỗ xe ngựa kia lao thẳng về phía hai người.

"Ầm!"

 

Một tiếng vang lớn, xe ngựa vỡ tan thành từng mảnh, mấy con tuấn mã bốc khí diễm màu hồng đứt dây cương, chảy dãi ròng ròng xông về phía Trần Linh.

"Sư muội!"

Hướng Dục Thần nhanh tay lẹ mắt giật lấy quả linh quả trên tay Trần Linh ném đi, vừa thấy tuấn mã sắp đ.â.m vào Trần Linh, chúng đột nhiên dừng phắt lại, quay đầu lao về hướng khác.

"Ầm!"

Lại một tiếng động lớn.

Liên tiếp xóc hai lần, trong xe ngựa, thiếu nữ kinh hô không ngừng.

 

"A!"

"Chuyện gì vậy!"

Hộ vệ vội vàng tiến lên xem xét tình hình, phu xe sợ hãi quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh tuôn ra, miệng không ngừng lẩm bẩm "Xin lỗi, ta đáng c.h.ế.t".

Khi thiếu nữ trong xe ngựa được đỡ xuống, Trần Linh ngây người.

Thiếu nữ kia trông chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặc một bộ váy lụa màu hồng phấn, mái tóc đen dài.

Đặc biệt là khuôn mặt kia, lại giống Cố Thường Nhạc như đúc!