Hơn nữa, một phiến côn ảnh cũng bao phủ lấy Dương Phàm và Ma Hoàng Kiếm.
Sắc mặt Dương Phàm trở nên ngưng trọng, ngưng kết ra một bộ giáp màu vàng nhạt ngoài thân, côn ảnh kia đánh trung liền vang lên những âm thanh ầm ầm liên tiếp.
Trong quá trình này, bộ quang giáp ngoài thân Dương Phàm cũng ảm đạm đi rất nhiều.
Không hổ là một trong ba đại Thiên Sư đứng đầu Man Di Cửu Tộc. Giờ phút này, chỉ vẻn vẹn bày ra một phần thực lực cũng đủ khiến Dương Phàm không dám khinh thị.
Đồng thời tên Thiên Sư kia cùng âm thầm kinh hãi. Với công kích mãnh liệt của cổ bảo Ô Huyền Côn trong tay hắn nhưng không ngờ không thể phá vỡ được tầng phòng ngự của đối phương.
Phải biết rằng trước đây, khi giao chiến với những đại tu sĩ khác, cũng không ai có thể lấy cứng đối cứng lại với công kích của Ô Huyền Côn.
Ông
Ma Hoàng Kiếm dưới sự bao phủ của côn ảnh này, đột nhiên bắt đầu phát tiết, chém ra bốn năm đạo kiếm khí kinh hồng, đánh thẳng về bốn phương tám hướng. Lập tức, mọi người nơi này đều tìm cách tránh né.
Công kích do Ma Hoàng Kiếm tự động phóng thích ra vô cùng cường đại, dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ bình thường chịu một kích này đều có chút không chịu nổi, chỉ có Dương Phàm và tên Thiên Sư kia là sừng sững đứng đó, không chút động đậy, giằng co với nhau.
Quả nhiên, lúc này, Dương Phàm vừa huy động Bằng Vũ Phiến vừa hoa tay trong hư không một cái.
Ống
Chỉ thấy một con giao long rất sống động, mở hai hai mắt có hai màu vàng xanh, từ trong lòng bàn tay Dương Phàm huyễn hóa ra, hóa lớn thành hai ba trượng, hung hăng đánh về phía Thiên Sư.
- Linh khí biến hóa?
Tên Thiên Sư này kinh hoảng.
Quan trọng là con vật do linh khí hóa thành này nhìn rất sống động.
Con giao long này gào rít, giương nanh múa vuốt, hai mắt trừng lên giận dữ, bộ dáng khiến thiếu chút nữa làm hắn tin tưởng rằng đây chính là một con giao long thật!
- Hừ, linh khí biến hóa?
Hắn cười lạnh một tiếng, trúc côn trong tay chấn động, hơi đổi phương hướng, chặn lấy đường tới của con giao long này, hình thành một mảnh côn ảnh.
Rít
Nhưng con tiểu giao long hai màu này dường như có linh tính, không ngờ tránh né, thoát khỏi màn côn ảnh kia rồi đột nhiên tăng tốc, táp về phía hắn.
- Cái gì?
Tên Thiên Sư này chấn động, có chút bối rối.
Mắt thấy con tiểu giao long kia muốn táp tới người, âm khí quanh thân hắn đại chấn, chặn đứng công kích của giao long.
Nhưng đúng lúc này. cuộc chiến nảy sinh đột biến
Tên Thiên Sư kia kinh hãi, thân hình vẫn bị giao long cuốn lấy, liên tục huy vũ Ô Huyền Côn trong tay, mất một chút khí lực mới tiêu diệt được con giao long do linh khí biến hóa ra này.
Lúc này, ánh mắt hắn quét nhìn toàn trường, phát hiện ra Phượng Hi và đạo trưởng mặc lam bào cũng đã tham chiến, đánh giết tên lão già thất tuần còn lại.
Tên này bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng mà hắn vừa chạy được vài trượng thì đã bị Thạch Thiên Hàn và Độc Hạt Vương đã hóa hình đuổi theo. Đầu tiên là độc lực cách không nhập thể khiến tốc độ của hắn giảm xuống. Sau đó hắn đã rất nhanh chóng bị mấy đại Nguyên Anh giải quyết.
Tên Thiên Sư nổi giận gầm lên một tiếng. Nơi này chỉ còn mình hắn là tướng mà không còn lính nữa.
Liếc mắt sang nhìn thấy Dương Phàm đang toàn lực khuất phục Ma Hoàng Kiếm, trong mắt hắn lóe ra vẻ không cam lòng, bỗng nhiên cắn răng một cái, điên cuồng rót pháp lực vào trong Ô Huyền Côn.
Âm phong bốn phía nổi lên, Ô Huyền Côn nháy mắt đã biến lớn mấy lần, nhẹ nhàng vũ động đã bộc phát ra côn ảnh đầy trời, gần như đã bao phủ hoàn toàn khu vực này.