Lúc ấy Tam u lão ma thi triển Ma thần Phụ Thể, trước khi chết đánh ra một kích mạnh nhất, ẩn chứa tinh thần lực toàn thân và uy lực của Ma thần Phụ Thể.
Ba đạo quang ảnh lập tức từ trong rừng rậm lao về phía Thiết hỏa Sơn.
Gần như cùng lúc đó, Dương Phàm ở xa xa Thiết hỏa Sơn bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía này, trong mắt bắn ra một đạo tinh quang.
Ánh mắt hắn nhìn qua mọi người nơi này, chân mày hơi nhíu lại.
Trải qua hai tháng rèn đúc, Phượng Hi, Thạch Thiên Hàn, và đạo sĩ họ Lam đều đại thương nguyên khí, sức chiến đấu chỉ còn năm sáu thành.
- Dương đạo hữu, làm sao vậy?
Lão già mặc huyết bào hỏi.
- Xem ra là cường giả Man Di tới, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi.
Dương Phàm đồng thời bận tâm tới Ma Hoàng Kiếm trên bầu trời, vừa phải phân thân chú ý tới địch nhân vừa xuất hiện.
Rất nhanh, thần thức của mấy cường giả Nguyên Anh đã nhận ra ba đạo thân ảnh từ phương xa lao tới.
Khoảng cách trăm dặm đối với cường giả Nguyên Anh mà nói thì quá ngắn.
Một trăm dặmTám mươi dặmNăm mươi dặm
Ba cỗ khí thế cường đại bức tới thiết Hỏa Sơn, mục tiêu chính là Ma Hoàng Kiếm đang huyền phù giữa bầu trời.
Ba đạo thân ảnh này phân biết là một thanh niên mặc hoàng bào, một lão già tầm bảy mươi tuổi, và một nam tử mặc hắc bào phủ đầy âm khí ngoài thân, không nhìn rõ dung mạo.
Đặc biệt là nam tử hắc bào bao phủ trong âm khí kia, khí thế trên người phóng thích ra khiến đám người Phượng Hi trưởng lão kinh hãi thất sắc.
- Là hắn
Đạo sĩ Tam Thanh môn kinh hô:
- Người này chính là một trong ba đại Thiên Sư của Man Di Cửu Tộc.
Mọi người đều biết ngoại trừ Hắc Phong Ma Hoàng thì Man Di Cửu Tộc còn có ba vị Nguyên Anh đại tu sĩ, được tôn là ba đại Thiên Sư trong Cửu Tộc. Địa vị ba người này tương đương với ba vị đại tu sĩ của Bắc Tần.
Dương Phàm và lão già huyết bào không tham gia luyện khí cho nên bảo toàn được chiến lực.
Hưu
Ngay tại nguy cơ quan đầu, lôi điện do kiếp vân ngưng tụ đã đánh trúng Ma Hoàng Kiếm.
Điện xà văng tung tóe, lực lượng cường đại khiến mọi người bị đẩy lui ra sau.
Hưu
Ba tên cường giả Nguyên Anh của Man Di bay tới cạnh Thiết Hỏa Sơn, từ xa xa nhìn về Ma Hoàng Kiếm đang được thiên lôi tẩy rửa, cũng chưa lập tức động thủ.
Phe mấy người Dương Phàm đứng ở phía còn lại của Ma Hoàng Kiếm. Bởi vì thiên lôi cho nên cũng không tiếp cận quá gần.
Giờ phút này, không khí nơi đây ngưng trệ, khẩn trương, bình tĩnh tới đáng sợ.
Chỉ có lôi quang đang thi thoảng đánh xuống Ma Hoàng Kiếm, phát ra những âm thanh đùng đoàng.
Dưới sự tẩy rửa của thiên lôi, lực lượng tinh thần của Ma Đầu thượng giới và Tam U lão ma còn sót lại trong Ma Hoàng Kiếm cùng bị tiêu tan bớt một phần, một phần bị phân hóa thành lực lượng linh thể càng thêm thuần túy, trữ tồn trong pháp bảo.
Vì chống cự lại uy lực thiên lôi, Ma Hoàng Kiếm chiến minh rung động, phóng xuất một cỗ kiếm khí kinh thiên và hắc quang ma đạo, tiêu hao lực lượng thiên lôi.
Dương Phàm và Ma Hoàng Kiếm có một tia cảm ứng mỏng manh, có thể nhận rõ được tâm tình thống khổ của Ma Hoàng Kiếm.
Đồng thời trong quá trình tẩy rửa, phẩm chất chỉnh thể của Ma Hoàng Kiếm cũng đã tăng lên.
- Kiếm này dường như có vài phần linh tính!
Vẻ mặt Dương Phàm trở nên kinh ngạc.
Phe ba Nguyên Anh bậc cao của Man Di, ánh mắt ba người lộ ra vẻ tham lam, nhìn chằm chằm vào pháp bảo đang phóng thích ma quang và kiếm khí cường đại kia.
Trong lòng bọn họ cùng vô cùng kinh hãi, với uy lực hiện tại của Ma Hoàng Kiếm lúc này thì đúng là vượt xa những cổ bảo bình thường.
Chẳng lẽ ỡ Bắc Tần thật sự có người luyện chế thành công Thông linh pháp bảo sao?
Trong gần vạn năm qua, ở Bắc Tần gần như chưa từng xuất hiện Thông linh pháp bảo.