Bàn tay lạnh ngắt của hắn khiến ta run lên, vội vàng rút lại.
Nhưng hắn như sợ ta chạy mất, sức lực lớn đến kinh người.
Có bệnh à?
Ta nhanh ch.óng suy nghĩ rồi cố ý thô giọng:
“Ngươi làm gì? Muốn quỵt tiền sao?”
“Mọi người mau nhìn này! Người này thua còn chơi xấu!”
Ta cố ý kéo đám đông tới xem.
Người phố chợ vốn thích náo nhiệt.
Người bên trái nói:
“Nhìn như công t.ử nhà giàu mà còn quỵt tiền à.”
Người bên phải tiếp lời:
“Trông đẹp đẽ thế mà phẩm hạnh tệ thật.”
Phí Kỳ hiếm khi nghẹn lời một thoáng.
Đối diện ánh mắt khinh bỉ của mọi người, hắn lắp bắp:
“Không phải, tại hạ…”
Nhân lúc đông người hỗn loạn, ta lập tức dùng sức rút tay về, cúi người chen ra ngoài.
Mệt c.h.ế.t đi được.
Tên Phí Kỳ này đúng là một kẻ cuồng cờ.
Ta thở hồng hộc dựa vào tường ngõ bên ngoài phường bạc.
Tro trên mặt chắc đã bị người ta cọ mất rồi, nên tiện tay quệt một cái lên tường, ngồi xổm xuống soi vũng nước “tu sửa” lại gương mặt.
Vừa làm xong chuẩn bị đứng dậy, trong vũng nước bỗng hiện thêm một cái bóng cao lớn.
Âm trầm đến rợn người.
“Tiểu hữu…”
Ta run lên, ngẩng đầu nhìn.
Phí Kỳ cũng bị đám đông chen đến có phần chật vật, hắn vuốt lại tóc rối, đặt tay lên vai ta.
“Đã muốn tiền, còn chạy cái gì?”
Hắn lấy túi tiền ra, tựa hồ kinh ngạc vì bờ vai gầy yếu của ta, lẩm bẩm:
“Thảo nào ngươi phải dùng c.ờ b.ạ.c kiếm tiền. Chắc nhà nghèo đến mức không có cơm ăn, gầy giống nữ t.ử vậy… này, cho ngươi hết.”
Ta cảnh giác nhìn hắn.
Hắn mất kiên nhẫn, trực tiếp nhét túi tiền vào n.g.ự.c ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta lúng túng đứng dậy, nghe hắn cảm khái:
“Hôm ở Đông Sơn từ biệt, ta đi khắp nơi hỏi thăm tung tích của ngươi. Sau đó tình cờ đ.á.n.h một ván với đại lang Lịch gia, thấy kỳ phong quen thuộc nên nhận nhầm hắn thành ngươi.”
“Haiz, muốn cầu hắn đ.á.n.h một ván thật không dễ. Nào là mua hoa nhà hắn, nào là nghĩ cách cưới tiểu muội nhà hắn để leo lên làm thân thích. Ai ngờ hắn lại thề cả đời không chơi cờ nữa!”
“Làm ta tức đến hai ngày không ăn cơm…”
Công t.ử dung mạo diễm lệ ấy giống hệt một đứa trẻ cố chấp, vì giờ phút tìm được người bạn chơi cờ tri tâm nhất mà vui mừng.
“Giờ cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi! Ván cờ ở Đông Sơn chưa phân thắng bại, ngươi nhất định phải đ.á.n.h tiếp với ta một trận!”
Nói xong, hắn lại sửa lời.
“Không chỉ một trận.”
“Mà là cả đời!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cả đời đều phải đ.á.n.h cờ với hắn.
Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.
Ta từng mong được nghe từ miệng hắn một lời hứa về “cả đời”, không ngờ lại thành hiện thực theo cách này.
Túi tiền nặng trĩu trong tay đè nặng lên tim.
Ta chợt nhận ra.
Hắn và ta trước giờ chưa từng là tri kỷ.
Đây là một vị công t.ử vương hầu sinh trưởng trong thế giới lưu ly, mãi mãi đứng trên cao nhìn xuống hồng trần.
Danh vọng vụn vặt, tiền tài nhỏ bé mà a tỷ và ta phải dè dặt gom góp…
Hắn chỉ cần vươn tay là đã có cả trong tay áo.
Nhưng hắn không cần.
Vứt bỏ như giày rách.
Hắn có thể ngây thơ đến mức trong mắt chỉ có cờ.
Muốn cưới ai thì cưới, muốn bỏ ai thì bỏ.
Nhân sinh của hắn giống như một ván cờ lúc nào cũng có thể hối kỳ…
Không chỉ khiến người ta hâm mộ.
Mà thậm chí còn có chút đáng ghét…
Thần sắc ta lạnh nhạt.
Ta lấy từ túi tiền của hắn phần mình thắng được, phần còn lại bỏ vào rồi trả lại cho hắn.
Thẳng thừng nói:
“Ta sẽ không chơi cờ với ngươi nữa.”
Phí Kỳ siết c.h.ặ.t túi tiền, cau mày nhìn ta lướt qua vai hắn mà đi.
09
Có một khoảng thời gian ta không tới phường bạc nữa, chỉ ở trong vườn cuốc cỏ chăm hoa.
A tỷ cũng có một khoảng thời gian không ở nhà.
Nàng được điều tới Bí thư tỉnh, thiên t.ử hạ lệnh chỉnh lý tuyển tập văn chương Cửu Châu, khiến Bí thư tỉnh vốn thanh nhàn bỗng trở nên bận rộn.
A tỷ chỉ là tiểu quan, ban đêm còn phải trực trong hoàng thành, dặn ta không cần thắp đèn chờ nàng.
Màn đêm vừa buông xuống, a tỷ vội vàng về nhà ăn cùng ta một bữa, rồi lại ôm một đống thẻ tre hấp tấp ra ngoài.
Ta một tay cầm đèn, một tay xách ô chạy theo nàng:
“Lại quên mang ô rồi. Lần trước bị dầm mưa đến đổ bệnh, vẫn chưa chừa sao.”
Sau khi phụ mẫu qua đời, rất ít người còn có thể lải nhải với a tỷ như vậy.
Nàng làm việc trước nay chưa từng sai sót, chỉ là chẳng bao giờ để tâm đến bản thân.
Ta nhón chân, cột thêm chiếc áo choàng trên khuỷu tay lên cho nàng, lải nhải tiếp:
“Đêm gió lạnh lắm, trong công thự chỉ có một án một chiếu, đến cả tấm đệm cũng không có…”
Lời nói bỗng ngừng lại.
A tỷ cúi đầu, nặng nề tựa lên vai ta.
“… Ương Ương.”
Ta khó hiểu, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng:
“Sao thế? Có phải mệt lắm không? Hay tối nay xin thượng quan nghỉ một hôm đi?”
A tỷ lắc đầu, giọng buồn buồn.
Đột nhiên nói:
“Ta từ quan nhé. Chúng ta về Giang Hạ, không làm quan nữa ta cũng có thể dạy học nuôi muội.”