Hàng mi ông hơi cụp xuống, thật lâu cũng không chớp mắt, rồi chậm rãi lắc đầu:
"…Ta vẫn luôn không hiểu nàng ấy."
Quốc sư giảng bài, mỗi mười ngày được nghỉ hai ngày.
Những lúc nghỉ ngơi ông sẽ vào cung thỉnh an hoàng tổ phụ.
Thỉnh thoảng cô tổ mẫu cũng dẫn ta tới trường đua ngựa, dạy ta cưỡi ngựa đ.á.n.h cầu.
Bà nói đáng tiếc xương cốt của mình đã bị thương, cưỡi ngựa cũng chỉ có thể đi dạo trong thời gian ngắn, không thể đích thân dạy ta những tuyệt kỹ kia.
Ngoài ra, ta rất ít khi rời khỏi phủ Trưởng công chúa.
Biểu ca biểu tỷ bên ngoại cũng thường gửi thiệp mời ta ra ngoài chơi, ta đều nói bài tập quốc sư để lại quá mức thâm sâu khó hiểu, cần phải nghiên cứu thêm.
Đến tiết Thất Tịch, ta từ sớm đã chui vào tiểu lâu, tránh hết mọi lời mời.
Trăng lên đầu cành, ta từ cửa sổ tầng hai nhìn xuống phố lớn.
Tiếng cười nói của thiếu niên thiếu nữ tan trong gió, dòng người chen chúc, đèn đuốc sáng suốt đêm.
Phía cầu thang truyền tới tiếng bước chân.
Ta quay đầu nhìn lại.
Hoàng tổ phụ mặc cẩm bào màu sẫm, trong tay cầm một chiếc đèn, phía sau không có tùy tùng đi theo.
Ta vội vàng tiến tới đỡ người, cuống quýt kéo ghế rót trà.
Hoàng tổ phụ cầm chén trà trong tay nhưng không uống, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Hôm nay huynh tỷ của con đều ra ngoài chơi cả rồi, sao con không đi?"
"Bài tập quốc sư giao quá mức cao thâm, tôn nữ ngu dốt, sợ làm lỡ thời gian của quốc sư nên muốn dành thêm tâm sức nghiên cứu."
Người bất đắc dĩ cười cười, liếc nhìn bài sách luận trải trên bàn ta:
"Quốc sư từng nói con thông tuệ vô song, hơn rất nhiều người hắn từng gặp. Nói lớn chuyện ra, con như vậy có thể xem là khi quân rồi."
Ta im lặng quỳ xuống.
"Giảo Giảo."
Người gọi ta như vậy.
Ta sinh vào ngày rằm, trăng tròn treo cao, nên cha mẹ mới đặt cho ta nhũ danh này.
"Con không thể trốn trong gác nhỏ cả đời."
Ta cúi đầu càng thấp hơn.
"Cái c.h.ế.t của cha mẹ con không phải lỗi của con…"
"Phụ thân là vì bách tính trong thiên hạ, mẫu thân là vì đạo của người làm y giả, không phải vì con, con đều hiểu."
Ta ngẩng đầu nhìn hoàng tổ phụ: "Con chỉ là… muốn sống nhẹ nhõm hơn một chút."
Ta chỉ là không muốn phải cảm nhận loại đau khổ này thêm lần nữa.
06
Trong phòng nhất thời lặng ngắt không lời, chỉ còn tiếng cười nói và tiếng nhạc theo gió vọng vào.
Hoàng tổ phụ khẽ thở dài, đỡ ta đứng dậy.
"Lúc con vừa sinh ra chưa đầy năm canh giờ, quốc sư đã tiên đoán trẫm sẽ c.h.ế.t dưới tay con. Văn võ bá quan trong triều đều bảo trẫm phải đề phòng con, đưa con tới nơi xa xôi hẻo lánh để nghiêm mật canh giữ, hoặc nhân lúc này xuống tay trước."
"Nhưng trẫm chẳng làm gì cả. Giảo Giảo, con nghĩ vì sao trẫm lại làm như vậy?"
Ta suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu:
"Trước kia con cũng từng nghĩ qua, cảm thấy người có lẽ còn mưu tính khác. Biết mệnh mà không tránh, con vẫn luôn rất kính phục người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Trẫm không có mưu tính gì cả, chỉ là cảm thấy làm thế nào cũng không đúng."
"Nếu g.i.ế.c con, nhi t.ử của trẫm sẽ hận trẫm."
"Nếu giam giữ canh phòng con, vậy con càng vì bị hà khắc đối đãi mà nghĩ mọi cách g.i.ế.c trẫm."
"Trẫm nghĩ, vậy chẳng bằng không làm gì cả."
"Cứ để con bình an lớn lên, trẫm sẽ đối xử với con như những đứa trẻ khác, khiến con không nảy sinh ý niệm ấy."
Ta càng nghe càng không hiểu, nghi hoặc hỏi:
"Nhưng nếu cuối cùng con vẫn trở thành kẻ g.i.ế.c vua thì sao?"
"Vậy chính là tạo hóa trêu ngươi, không liên quan tới con hay trẫm."
Hoàng tổ phụ tuổi đã ngoài sáu mươi, đôi mắt chứa đựng sinh kế thiên hạ vẫn sáng quắc tinh anh.
"Lời tiên tri là quả chứ không phải nhân."
"Vì một câu tiên tri mà thay đổi cả đời người, đó là bỏ gốc lấy ngọn."
"Thay vì sợ hãi, chi bằng lợi dụng nó."
Lợi dụng?
Lợi dụng vận mệnh sao?
Người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Kinh thành an hòa phồn thịnh, là tâm huyết ba mươi năm của người.
"Con người không trốn khỏi số mệnh được."
"Dù ẩn náu ở đâu, cuối cùng cũng sẽ bị tìm thấy."
"Nếu trẫm nhất định sẽ c.h.ế.t dưới tay con, vậy trước ngày đó tới nơi, trẫm có thể sống táo bạo hơn một chút."
Ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa vang động trời đất.
Nhưng ta lại cảm thấy vô cùng mờ ảo, như bị ngăn cách sau một lớp lưu ly.
Trong lòng ta, hoàng tổ phụ không nghi ngờ gì chính là người nhân từ khoan hậu nhất.
Khiến ta gần như quên mất một mặt sát phạt quyết đoán của người nơi tiền triều mà ta chưa từng thấy qua.
Ta bỗng nhiên hiểu ra.
Điều khó nhất từ trước tới nay chưa bao giờ là xử lý ta thế nào mới có thể tránh được kết cục g.i.ế.c vua.
Mà là người cần thản nhiên chấp nhận vận mệnh này.
Ta là kẻ cầm đao trong lời tiên tri, vậy mà còn sợ hãi số mệnh, vọng tưởng co đầu rút cổ trốn ở nơi này.
Người được định sẵn phải nằm trên thớt mặc ta c.h.é.m g.i.ế.c, tâm cảnh lại siêu thoát đến vậy.
Không phải vì có ngàn vạn cách tránh khỏi vận mệnh đã định.
Mà bởi vì người đủ mạnh.
Hồng Trần Vô Định
Mạnh đến mức dù ngày mai có c.h.ế.t đi, cũng vẫn kiên trì giữ lấy bản tâm, không bị vận mệnh dọa cho lùi bước.
Không sợ hãi, mới có thể vô ưu.
Ngoài cửa sổ lại có pháo hoa nổ tung, ánh sáng chiếu vào phòng biến hóa không ngừng.
Gương mặt ta phản chiếu trong chén trà cũng đổi thành đủ loại đỏ vàng tím xanh, chỉ có đôi mắt là sáng đến kinh người.
"Lệnh Nghi đã hiểu rồi, đa tạ hoàng tổ phụ chỉ dạy."
Người uống ngụm trà đầu tiên trong đêm nay, lộ ra một nụ cười đầy thâm ý.
Rất nhiều năm sau, ta dần hiểu được ý nghĩa của nụ cười ấy.
Người đang vui mừng.
Vui vì ta nhất định sẽ trưởng thành thành một thanh bảo kiếm độc nhất vô nhị giữa thế gian.