Có Hổ Khiếu quân hành động thần tốc, lại thêm tình báo Chu Chiếu Quần cung cấp vô cùng tường tận, mọi kế hoạch đều tiến hành rất thuận lợi.
Trước khi thư hồi âm của Sở Vương gửi tới, ta đã lấy được toàn bộ chứng cứ.
Bồ câu đưa thư hạ xuống doanh địa, ngay trong đêm ta liền dẫn theo Chu Chiếu Quần và một đội người trở về kinh.
Chúng ta chờ người tiếp ứng ở dịch trạm cuối cùng trước khi vào kinh.
Chu Chiếu Quần bình tĩnh ngồi trước bàn gặm màn thầu, giống như bản thân chỉ là người đi ngang qua.
Suốt dọc đường hắn đều đeo xiềng xích, ăn ngủ cũng không tháo xuống, hoàn toàn không một lời oán trách.
Lúc hoàng hôn, đoàn người chúng ta tiến vào thành, mãi tới gần giờ Tý mới được đưa vào bằng cửa sau của Đại Lý Tự.
Sắp xếp mọi việc xong xuôi thì đã gần giờ Dần.
Trước lúc bị áp giải vào ngục, Chu Chiếu Quần nói với ta:
"Chuyện năm đó, ta có lỗi với Đoan Vương."
"Tuy không thể bù đắp cho công chúa, nhưng ta đã trả giá cho việc mình làm, cũng góp một phần sức lực cho người, xem như nhân quả báo ứng."
"Niệm tình năm ấy ta từng kéo dài thời gian giúp Đoan Vương, mong công chúa bảo toàn cho vợ con của ta.”
Ta không tỏ ý kiến.
Hồng Trần Vô Định
Đại Lý Tự khanh hỏi ta có muốn tạm nghỉ một đêm, sáng mai cùng vào triều hay không.
Ta lắc đầu, một mình lần mò tới cửa sau phủ Đại Trưởng công chúa.
Thị vệ nơi cửa sau đã sớm có chuẩn bị, trực tiếp cho ta vào.
Cũng có thị nữ trực đêm chờ trong căn phòng nhỏ gần cửa sau, nói Trưởng công chúa đã dặn từ trước, nếu gặp ta thì đừng gây động tĩnh.
Trong phòng ngủ của cô tổ mẫu vẫn còn sáng đèn.
Đã là giờ Dần, vậy mà bà vẫn chưa ngủ, đang ngồi trước bàn đốt hương triện, trong phòng thoang thoảng mùi an thần nhàn nhạt.
Bà rất ít khi làm chuyện đốt hương triện như vậy.
Chắc hẳn những ngày qua vẫn luôn lo lắng cho ta.
Cô tổ mẫu nhìn thấy ta cũng không bất ngờ, chỉ sai người đi đun nước để ta tắm rửa thay y phục.
Thị nữ trong phòng đều lui ra ngoài.
Ta đi tới bên cạnh bà, do dự hồi lâu rồi nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt bà.
Ánh mắt bà rời khỏi lư hương nhỏ kia, hỏi ta làm sao vậy.
Ta có chút căng thẳng, nhắm mắt lại:
"…Có một chuyện sẽ làm tổn thương hoàng tổ phụ, nhưng con không thể không làm."
Bà nghiêng người quay sang phía ta, hơi cúi xuống, nhẹ giọng hỏi: "Con sợ liên lụy tới ta sao?"
"Người nuôi dưỡng con bao năm, bất kể lần này kết cục ra sao, con đều hy vọng người có thể bảo toàn chính mình."
Bà tiến lại gần hơn một chút, đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu ta.
Đã rất nhiều năm rồi không còn ai làm như vậy nữa.
"Quan gia đã cho con đáp án rồi."
Ta ngẩng đầu nhìn bà, đang định hỏi ra miệng, bà lại nói:
"Chuyến này mệt lắm rồi phải không? Tắm rửa ngủ một giấc đi, dưỡng đủ tinh thần, mới có thể làm tốt chuyện con muốn làm."
Có thị nữ tiến vào, nói nước nóng đã chuẩn bị xong.
Ta hiểu ý bà, chỉ đành đứng dậy theo thị nữ tới phòng tắm.
Quan gia đã cho ta đáp án gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Long Hổ lệnh sao?
Ta trở về phòng mình.
Vòng qua tấm bình phong, cuối cùng cũng nhìn thấy đáp án.
Trên giá y phục bằng gỗ đàn hương, treo một bộ quan bào đỏ thẫm.
Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh còn đặt quan mạo và hốt bản.
Ta ngồi đối diện bộ quan phục được dựng ngay ngắn kia cho tới tận bình minh.
Trên đường trở về đã vô số lần hạ quyết tâm, nhưng đến thời khắc này vẫn không khỏi do dự.
Đến giờ vào triều, ta lấy mũ công chúa ra, để thị nữ dựa theo lễ chế chải trang cho mình.
Đến lúc họ định mặc triều phục công chúa cho ta, ta lại kéo bộ quan bào kia khoác lên người.
Quan bào vô cùng vừa vặn.
Trong gương đồng là một người đội mũ ngọc mặc hồng bào, mày cong như cung, môi đỏ như m.á.u.
Ta đi gặp cô tổ mẫu trước.
Bà hoàn toàn không bất ngờ, còn cười rất vui mừng.
Sống mũi ta cay cay, vừa định vén áo quỳ xuống, bà lập tức nói:
"Không cần quỳ trước ta. Vừa tiếp nhận triều cương, nên quỳ trước quan gia."
Vì thế ta cúi người thật sâu.
Không nói lời nào kiểu cảm tạ công ơn nuôi dưỡng, nhưng bà sẽ hiểu.
"Đi đi. Triều đình này yên ổn quá lâu rồi, cũng nên nổi chút sóng gió để gột rửa một phen."
Khi ta tới Thái Hòa điện, triều nghị đã bắt đầu được một lúc.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta bước tới Thái Hòa điện.
Người ta còn đứng ngoài ngưỡng cửa, bóng đã đổ xuống nền điện bên trong, bị kéo dài thật dài.
Theo bóng dáng ấy, bệ hạ chú ý tới ta.
Nhưng người không lên tiếng, đang cho ta cơ hội cuối cùng để cân nhắc.
Chỉ cần bước qua cánh cửa này, sẽ không còn đường quay đầu nữa.
Ta đối mắt với bệ hạ trên long ỷ.
Bách quan trong điện đều cúi đầu, quan bào và mũ ô sa kết thành một chiếc l.ồ.ng khó lòng phá vỡ.
Bóng ta bị nhốt trong l.ồ.ng, tiến không được lui cũng chẳng xong, lặng yên nằm trên mặt đất, nhưng bên dưới lại cuồn cuộn sóng ngầm.
Ta nâng hốt bản lên, bước qua ngưỡng cửa, cao giọng nói:
"Thần có tấu chương muốn trình!"
Âm thanh vang vọng giữa những cột gỗ.
Ta phớt lờ toàn bộ ánh mắt kinh ngạc hay sợ hãi đang nhìn về phía mình, thẳng lưng, nâng bằng hai tay, mắt không nhìn nghiêng, đi thẳng tới đầu hàng quan viên.
Ta quỳ trước bậc thềm, lấy phong thư từ trong n.g.ự.c ra, dâng bằng hai tay:
"Thần, Nhu Gia công chúa, tố cáo Sở Vương tham ô ngân lượng tu sửa đê điều, dẫn đến vỡ đê sông lớn, nước lũ nhấn chìm thôn trấn."
"Nhân chứng vật chứng đều đủ, kính xin phán quyết của bệ hạ!"
17
Tiếng ồn ào lập tức nổ tung, huyên náo ngập trời.
Khâu công công hô lớn mấy tiếng bảo yên lặng nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao, cuối cùng vẫn phải đến khi bệ hạ gõ hai cái lên tay vịn long ỷ mới khiến mọi người yên xuống.