Tưởng chừng cái chết của mình đã được định đoạt trong lời nói của Thiện Thanh, thế nhưng lại không có đòn kết liệu nào tung ra.
Thay vào đó, Thiện Thanh nhìn Long Phá Thiên quỳ dưới chân, đôi mắt sao trời không một chút gợn sóng. Mười sáu cánh tay của ngài từ từ hạ xuống, chỉ còn đôi tay chắp trước ngực giữ tư thế niệm Phật.
"Đứng dậy." Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy nghiêm:
"Ta không cần ngươi quỳ."
Long Phá Thiên ngẩng đầu lên, mặt mày mất hết máu:
"Nhưng… ngài…"
"Ta đã nói rồi, cả đời này của ta đã từng cứu rất nhiều người cũng từng sát phạt rất nhiều người. Bàn tay nhấm nhem các phương thuốc của ta cũng không tài nào che đi được số máu nhuốm lên. Cho nên lần tỉnh giấc này của ta, không phải để giết chóc thêm nữa."
Thiện Thanh ngắt lời, quay người hướng về phía Y Thiên đang nằm bất động dưới chân chuông.
"Còn nhớ khi trước ta đại khai sát giới quá lâu, tâm tính dường như cũng không còn khiêm nhường, đứng lâu dưới đống sát chết và tội ác của bọn ác thú, ta đã sớm bị Ma Khí bọc đến mức ngay cả người thường cũng phải sợ hãi."
Ngài bước đi, mỗi bước chân để lại dấu hoa sen tỏa ra đầy kim quang trên nền đá. Đến bên Y Thiên, ngài quỳ xuống, một cánh tay dịu dàng đặt lên trán cậu, vẻ mặt đồng cảm cũng như xót xa ẩn hiện ở gương mặt ngài:
"Ta từ trong bóng tối đột nhiên thức tỉnh ra... Nàng, người ta yêu đã không còn nữa. Cho dù có giết chết cả thế gian đền tội, làm cho thế giới không còn kẻ ác thì nó cũng không thể trong sạch như ý ta, càng là nàng không thể quay về. Vậy rốt cuộc ta mãi đắm chìm vào đó làm gì cơ chứ?"
Thiện Thanh nói tới đây bỗng dừng lại, một giọt nước mắt đầy đau đớn khẽ trượt ra khỏi khóe mắt của ngài:
"Ta thực muốn bản thân lại lần nữa an tĩnh bên Phật - thứ duy nhất mà ta còn nghĩ đến. Nhưng ta quá mạnh, sức mạnh của ta, ý chí của ta, bản tâm của ta được rèn dũa qua bao nhiêu trận chiến đã sớm hình thành một phản xạ, bất cứ ai có ý định giúp ta cũng phải chết thảm duy chỉ có một người họ Mạc đã giúp được ta với yêu cầu là giúp hắn bảo vệ hậu thế."
Thiện Thanh thì thầm, như đang đọc lại ký ức từ những giọt máu Mạc gia còn vương trên chuông vàng:
"Để nhận biết người đó thì chỉ cần khi thấy lá thư được người họ Mạc viết trước mặt ta và dòng máu của Mạc gia chảy xuống, có nghĩa hậu nhân của họ Mạc đã đến. Giao kèo giữa hắn và ta đã đến lúc phải thực hiện."
Long Phá Thiên giờ đây đầu còn ngẩng lên cao hơn, một tia sáng lóe lên trong đáy mắt hắn, dường như nắm bắt được sự sống cuối cùng:
"Vậy nên tiền bối không giết tiểu bối cũng vì chuyện này, người họ Mạc đấy giao kèo không phải là giúp báo thù rửa hận mà là cầu cứu ngài?"
"Đúng."
Thiện Thanh hạ áp chế, vung tay một cái, đám phù văn từ trong tay ngài bay về phía Long Phá Thiên, chui thẳng vào trán hắn để lại một dấu ấn hình hoa sen.
"Đây là 'Liên Hoa Tử Ấn'. Nó sẽ ở trong cơ thể ngươi cắm rễ thật sâu vào từng sợi kinh mạch, kể từ bây giờ đến lúc nó tự nổ chỉ có ba canh giờ. Bắt đầu sau ba canh giờ này, ngươi buộc phải cách xa khỏi tiểu bối họ Mạc ít nhất phạm vi khu rừng Hoàng Hạc này từng cánh hoa sen sẽ tự tiêu biến, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất ngươi nhất định không được phá vỡ lời ước… Bằng không, hậu quả ngươi tự gánh."
Long Phá Thiên run lên, nhưng không dám phản kháng.
Thiện Thanh quay sang Đóa Đóa.
Đóa Đóa trong thức hải Y Thiên bỗng cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ. Nàng mở mắt hay đúng hơn, ý thức của nàng mở ra và nhận thấy mình đang đứng trong một không gian toàn ánh sáng vàng.
Trước mặt nàng là hình bóng của một vị tiểu sư phụ đang cầm chổi quét sân chùa, dáng vẻ lương thiện thanh lành dường như đang lan tỏa toàn khắp không gian. Đó là Thiện Thanh, nhưng thu nhỏ lại, dịu dàng hơn.
"Nếu tiểu họ Mạc đang trong cơn nguy kịch không thể nghe được thì khi hắn tỉnh lại cô nương làm ơn thuật lại những gì ta nói với hắn." Thiện Thanh nói:
"Giao kèo giữa họ Mạc và ta rất đơn giản. Khi huyết mạch Mạc gia gặp nguy cấp, sinh tử lộ mở rộng, ta sẽ ra mặt khép lại đồng thời kéo ra một đường sinh cơ."
Đóa Đóa cảm thấy tim mình thắt lại:
"Nhưng... thân thể này... linh hồn của Y Thiên đã..."
"Chưa tan. Hắn có một toàn niệm bất chấp rất mạnh mẽ, càng là trong cơ thể hắn có Huyết Ma Thần Thể từng là huyết mạch thuần chủng của Huyết Ma Lão Tổ.." Thiện Thanh lắc đầu:
"Dù cho là hắn đã lạm dụng quá mức đến cả tâm thần và cơ thể hắn hoàn toàn gần như tan vỡ, bất quá Huyết Ma Thần Thể được xây dựng hoàn toàn trên các niệm về Hận, Ma, Oán,... Chỉ cần trong lòng tiểu họ Mạc vẫn chưa buông xuôi, ta vẫn có cách khiến hắn trở lại."
Nàng im lặng, không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay đau khổ.
"Giao kèo sẽ được hoàn thành." Thiện Thanh nói, giọng trở nên nặng nề hơn cả:
"Ta sẽ chữa lành thân thể này. Sẽ hàn gắn linh hồn này, thế là giữa ta và Mạc gia bây giờ về sau không còn liên can, dù thiên hạ thương sinh như nào. Đó là việc của thiên hạ, dù hắn có chết, cũng không phải việc của ta."
Ngài nhìn xuyên qua không gian, như nhìn thấy Linh Nhi đang nằm cách đó không xa:
"Tiểu cô nương đằng kia thật dễ thương, tâm tính lại thiện lành. Ta sẽ cứu tiểu cô nương ấy, việc làm này của ta sau này người trong thiên hạ biết sẽ phải cảm ơn."
Đóa Đóa nghe tới đây đầu liền ong ong, cảm thấy rất khó hiểu chỉ là hai mạng người thôi mà, cái gì mà thiên hạ, cái gì mà thương sinh cơ chứ. Thiên hạ vốn dĩ là chuyện của thiên hạ, cớ sao chỉ trong hai cái mạng nhỏ này lại cùng thiên hạ quan hệ đặc biệt.
Nhưng đó cũng không phải là thứ nàng nên và cần quan tâm, bây giờ nàng chỉ cần Y Thiên và Linh Nhi được an toàn trở lại đã thực sự rất tốt rồi, còn những việc sau này hãy để sau này rồi tính.
"Đa tạ tiền bối đã cứu giúp." Đóa Đóa cúi thấp người, toàn thân đầy thành ý.
"Việc đã hứa thì phải làm." Thiện Thanh cầm chổi xua tay, mỉm cười dịu dàng.
Trở lại thế giới bên ngoài, Thiện Thanh mở mắt ra. Ngài đặt cả hai tay lên ngực Y Thiên.
Ngay lập tức, một luồng kim quang từ người ngài tỏa ra, nhẹ nhàng thấm vào từng tế bào đang chết dần của Y Thiên.
Long Phá Thiên đứng cách đó không xa, run rẩy quan sát. Hắn thấy những vết thương trên người Y Thiên đang lành lại với tốc độ kinh người.
Da thịt mới mọc ra, xương gãy nối liền, ngay cả những tổn thương trong kinh mạch cũng được hàn gắn.
Linh hải đan điền Y Thiên vì khô cằn từ lâu nên xuất hiện từng vết ố làm cho hắn khi tu luyện liền có cảm giác tắc nghẽn, để lâu sẽ vô cùng nguy hiểm lại không cần thủ pháp gì đặc biệt, càng không một chút đan dược liền tiêu tán như chưa hề tồn tại.
"Điều này… điều này có thể sao? Vốn dĩ định để việc này dựa vào đan dược và bình cảnh Trúc Cơ để rửa sạch. Vậy mà người trước mặt chỉ dùng một luồng khí tức đã hoàn toàn làm sạch." Đóa Đóa không ngừng kinh hô, tay bất giác nâng lên che miệng.
Nhưng kỳ diệu hơn cả là làn sóng sinh cơ tuôn trào từ Thiện Thanh không chỉ chữa lành Y Thiên, mà còn lan tỏa khắp sân chùa.
Những bông tuyết quanh thi thể Linh Nhi bắt đầu tan chảy. Sắc mặt xanh xao của cô bé dần hồng hào trở lại. Rồi một hơi thở tuy yếu ớt, nhưng rõ ràng thoát ra từ môi nàng.
"Thiên... thiên nhân thủ đoạn..." Long Phá Thiên thốt lên trong lòng. Hắn từng nghe nói về thần thông của những đại năng, nhưng tận mắt chứng kiến sự sống được hồi sinh từ cõi chết vẫn là một trải nghiệm kinh hãi.
Phải biết là ngay cả Long tộc hắn khi vững mạnh nhất thì chết vẫn chết, làm gì có chuyện cải tử hoàn sinh?
Thiện Thanh không dừng lại. Sau khi Y Thiên và Linh Nhi đã ổn định, ngài quay sang Đóa Đóa hay đúng hơn là quay sang ý thức đang chiếm giữ thân thể tạm thời.
"Cô nương, ngươi có hai lựa chọn." Giọng nói của ngài vang lên trong thức hải Đóa Đóa:
"Một là rời khỏi thân thể này, để ta tạo cho ngươi một thân thể tạm thời bằng linh khí, đủ để ngươi tồn tại cho đến khi tìm được thân thể mới."
"Và lựa chọn thứ hai?" Đóa Đóa hỏi.
"Ở lại." Thiện Thanh nói:
"Ta biết là ngươi đã là Khí Linh của tiểu bối họ Mạc này, nhưng mà phải nói trước cô nương nếu còn luôn ở dạng linh thể e rằng khoảng cách tu luyện giữa cô và hắn sẽ ngày càng cách xa, có thể trì trệ nhịp tăng tiến của hắn và cả cô."
Đóa Đóa suy nghĩ. Rời đi có nghĩa là phải bắt đầu lại từ đầu, với một thân thể tạm thời. Ở lại... là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội.
Suy cho cùng nàng lúc này rất muốn ở lại, bởi vì nàng đã thực sự yêu hắn, yêu con người tên Y Thiên này và luôn muốn mọi khoảnh khắc đều ở bên hắn, đều trải qua thứ hắn trải đều thấy thứ hắn thấy.
Ngay ban đầu việc nàng trở thành Khí Linh của hắn cũng do chính hắn làm ra, nàng lúc này tự quyết định ở lại mới chính là không tự ý quyết định.
"Ta chọn ở lại." Nàng nói:
"Bởi vì ta cảm thấy con đường hắn sắp đi phía trước rất gian nan và nguy khốn. Con người hắn tiền bối chắc cũng biết, rất lo lắng cho những người hắn yêu thương. Ta sợ rằng sau này hắn sẽ vì hiểm nguy mà không cho ta cùng đồng hành theo hắn, cũng sợ rằng con người hắn sẽ phong lưu, nếu ta không kè kè bên cạnh, nữ nhân hắn thu về chắc hẳn không ít. Còn về việc tu luyện, ta đã sớm có cách xin tiền bối đừng lo."
"Ta hiểu." Thiện Thanh gật đầu:
"Theo quyết định của ngươi, ta sẽ không làm gì cả. Ngươi đấy, không biết vì sao mà phải lòng tên tiểu bối họ Mạc này làm ta phải dốc tâm sức ra để khuyên can. Còn định tiêu hao khí huyết giúp ngươi tạo ra thân thể mới. Bất quá tình yêu mà ai mà hiểu nỗi, chỉ là hãy nhớ kĩ lời ta nói. Ngươi ở bên tên nhóc này, khổ nhiều hơn sướng."
Đóa Đóa đôi mắt thanh lam long lanh nhìn Thiện Thanh không chớp mắt, cực kì kiên quyết chắp tay, cúi đầu thật sâu:
"Đa tạ tiền bối."
Trở lại thế giới bên ngoài, Thiện Thanh mở mắt ra thì đã thấy Long Phá Thiên không còn nữa, chỉ thấy lam quang biến mất ở phía chân trời.
Giờ trong sân chùa chỉ còn lại Thiện Thanh, Y Thiên đang dần hồi tỉnh, Linh Nhi đã thở đều trở lại.
Thiện Thanh quay lại nhìn Y Thiên. Cậu đã mở mắt.
"Y... Y Thiên?" Đóa Đóa lên tiếng, vẫn trong thức hải.
"Ta... ta đâu?" Y Thiên thì thào, giọng khàn đặc.
"An toàn rồi." Đóa Đóa nói. "Và... có nhiều chuyện cần nói với cậu."
Thiện Thanh nhìn hai ý thức trong một thân thể, gật đầu hài lòng. Một tay ngài đưa ra lá thư đã nhàu nát vào tay Y Thiên.
"Giao kèo đã hoàn thành. Duyên phận đã hết, lá thư xưa… cũng nên trở về." Ngài nhìn lên trời: "Và ta... cũng đến lúc phải đi rồi."
"Tiền bối đi đâu?" Đóa Đóa hỏi.
"Tìm lại chính mình." Thiện Thanh trả lời:
"Lần này ra khỏi phong ấn, ta đã quyết định không can thiệp quá vào chuyện của thế gian nữa. Bởi vì ta trải qua bao nhiêu thời đại sáng tối biết được rằng thế gian này tồn tại đều phải có hai mặt trắng đen, ta dù có hai mươi cánh tay, dù có nhuộm biết bao nhiêu máu của kẻ xấu thì thế gian vẫn không bao giờ trắng xóa được."
Ngài bước đi, thân hình bắt đầu tan vào ánh sáng:
"Cho nên ta không cứu rỗi thế gian nữa, mà ta sẽ cứu rỗi chính mình. Có lẽ điều này là điều mà Hương Lan muốn trong suốt khoảng thời gian đau khổ của ta."
Nói đến cái tên Hương Lan này, Thiện Thanh thế mà lại cười dịu dàng đến thế, ánh mắt ngài mở to ra, ánh nhìn chiều chuộng đặt lên trên hai cánh tay buông ra hờ hững như thể đang bế ai đó.
Ánh sáng lóe lên lần cuối, rồi biến mất. Lá thư vào rơi vào người của Y Thiên cũng đột ngột bốc lên ngọn lửa rồi cháy rụi.
Bình minh thực sự lên cao. Ánh nắng ấm áp chiếu xuống sân chùa, làm tan hết những dấu tích của cuộc chiến đêm qua.
Y Thiên ngồi dậy, nhìn đôi bàn tay của mình vẫn là đôi bàn tay đầy rẫy những vết thương chưa lành ấy, nhưng giờ đây cậu biết mình không còn đơn độc trong đó nữa.
"Đóa Đóa?" Cậu thử hỏi trong đầu.
"Chàng đã dậy rồi sao?" Giọng nàng vang lên trong tâm trí hắn:
"Có... có nhiều chuyện chúng ta cần nói."
"Ta cũng thấy vậy, đa tạ nàng."
"Vì chuyện gì?"
"Vì nàng không chỉ thực hiện lời hứa mà còn cứu ta và Linh Nhi." Y Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười của hắn bây giờ không còn điên cuồng nữa. Mà tỏa sáng rực rỡ như ánh ban mai thoáng chốc khiến cho Đóa Đóa ngỡ ngàng, bất giác kêu lên:
"Mỹ nam kế?" Đóa Đóa lắc nhẹ đầu cho bản thân bình tĩnh, khẽ nói:
"Tại sao chàng biết? Chàng đã ngất đi lâu như vậy mà, cũng đâu có thấy được những việc đã xảy ra."
"Trái tim đang đập mãnh liệt của ta cảm nhận được điều đó."
"Vô sĩ!" Đóa Đóa hoảng hốt kêu lên:
"Ngươi thật biết mê hoặc người khác. Có phải ngươi đã biết ta bây giờ cùng đồng dạng với cơ thể ngươi, cho nên muốn thông qua hành động để ta cảm nhận được bầu ngực vạm vỡ hình vòm cung của ngươi sao?"
"Nàng biết là tốt rồi." Y Thiên không phủ nhận, ánh nắng phảng phất lên gương mặt tuyệt mỹ của hắn.
Từ từ đi đến chỗ Linh Nhi. Nàng vẫn đang ngủ, nhưng sắc mặt đã hồng hào, hơi thở đều đặn.
"Dù sao thì lần nữa ta muốn đa tạ nàng vì tất cả." Y Thiên thì thào.
"Ừm." Đóa Đóa đáp:
"Và hãy hứa rằng điều này không có lần sau nữa đấy, tập trung mà tĩnh dưỡng đi. Huyết Ma Thần Thể trong cơ thể chàng không phải là thứ sức mạnh miễn phí đâu, nó có thể hồi phục cơ thể trong tích tắc kể cả khi bị băm thành vạn mảnh, nhưng nó sẽ lấy căn cơ cốt cách, kinh mạch khí huyết tương thông bù vào."
Nàng lui về trong thức hải, xếp bằng trong đó, dáng vẻ như một nữ chủ nhân thực sự. Tự tại chỉ lên chỉ xuống khắp cơ thể Y Thiên, dùng chất giọng cực kì quyến rũ giải thích:
"Cho nên chàng có thể cảm nhận đó, chỗ này chỗ này ngay chỗ này nữa. Tất cả chúng nó đều có dấu hiệu nứt vỡ nghiêm trọng, cũng may mà có một tiền bối đã giúp chàng khôi phục lại bớt. Lần sau nếu còn liều mạng như vậy, sẽ không như bây giờ may mắn vậy đâu…"
Không để nàng mắng nhiếc, Y Thiên cưỡng ép lôi nàng ra. Mạnh mẽ đặt lên đôi môi căng mọng của nàng một nụ hôn sâu:
Chưa để nàng nói, hắn lại từ bàn tay phía sau đầu nàng kéo nàng ép chặt lại phía mình, lại tiếp tục hôn, lần này còn mãnh liệt hơn khi nãy bội phần.
"Aaaaaa! Y Thiên ca ca đang hôn nhau với mỹ nhân tỷ tỷ!" Linh Nhi không biết từ khi nào đã tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh tượng nóng mắt liền cứ thế không nghĩ ngợi hét toáng lên.
Lúc này Y Thiên mới thả ra, vẻ mặt thỏa mãn nhìn Đóa Đóa đang ngại ngùng cúi gằm mặt, quay sang Linh Nhi âm trầm nói:
"Đúng là mỹ nhân. Muội nói xem ta lời hay lỗ?"
Linh Nhi bức xúc chỉ tay lên trời:
"Huynh xem huynh kìa, từ khi nào đã háo sắc vậy rồi. Còn hỏi muội là lời hay lỗ nữa. Huynh không còn yêu Bạch tỷ tỷ, không còn nhớ tỷ ấy nữa sao?"
Nghe đến cái tên này, Y Thiên khẽ chững lại, thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt dần trở nên khó hiểu, không biết hắn nghĩ gì, một lúc lâu sau mới đáp:
"Thật sự không còn nhớ nữa."
Trong lúc huynh muội hàn huyên, không một ai để ý Đóa Đóa bên này khẽ rơi nước mắt, vừa hạnh phúc vừa thương xót thầm thì: