Lý Nguyệt Thần nghe đến đây chợt mỉm cười, ánh mắt ẩn ý.
- Ngoài những thứ đạo hữu kể thì không còn gì nữa?
- Đúng là như vậy.
- Chẳng lẽ một cái trận pháp hay cấm chế gì đó cũng không có?
- Chuyện này cũng không có gì lạ.
Lúc đó Lâm Phong chỉ để ý đến bảo vật, cấm chế gì đó thì hắn không quan tâm, sau này nghĩ lại mới có cảm giác không ổn.
Lâm Phong lần nữa kiểm tra bộ hài cốt thì phát hiện bên trên có vài vết thương vô cùng nghiêm trọng, từ đó suy ra hang động chỉ là nơi lẩn trốn tạm thời, có lẽ lúc đó chủ nhân của hang động đã bị trọng thương đến mức không thể bố trí trận pháp.
Ánh mắt Lý Nguyệt Thần ẩn hiện kinh ngạc, giọng nói có chút vội.
- Chẳng lẽ bộ hài cốt đó đang ở trên người đạo hữu.
- Không sai.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt thương cảm.
- Bên cạnh hài cốt có lưu lại vài dòng văn tự nhưng thời gian quá lâu nên tại hạ không thể đọc được.
- Đạo hữu có thể cho Nguyệt Thần xem qua hài cốt và di vật không?
- Tất nhiên.
Thần thức Lâm Phong đảo qua giới chỉ, một cái mộc quan hư không xuất hiện bên trong căn phòng.
Mộc quan mở ra, bên trong có một bộ hài cốt nhưng đã không còn nguyên hình, một vài bộ phận vỡ nát như bị thứ gì đó đập vào.
Lý Nguyệt Thần bước tới gần mộc quan, ánh mắt ngắm nhìn bộ hài cốt bên trong, vẻ mặt phức tạp.
- Định Phong tiên tổ.
Bên cạnh bộ hài cốt có một cái ngọc bài, Nguyệt Thần vừa nhìn liền nhận ra mật văn của Lý gia.
Mỗi thành viên cao tầng của Lý gia đều có một cái ngọc bài được khắc mật văn, thứ này không chỉ chứng minh thân phận mà còn dùng để ra vào những nơi trọng địa.
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh cứ im lặng đứng một chỗ, hắn đành phải trở lại chỗ ngồi tự mình phục vụ, vừa thưởng trà vừa ngắm mỹ nhân.
- Cảm giác cũng không tệ.
Lúc sau, Lý Nguyệt Thần chợt đi tới bên cạnh Lâm Phong, nhẹ nhàng hành lễ với hắn.
- Nguyệt Thần thay mặt Lý gia đa tạ Lâm đạo hữu đã đưa tiên tổ hồi hương.
- Tiên tử không cần đa lễ, đây là chuyện tại hạ nên làm.
Lâm Phong đã từng hứa sẽ đưa di hài của các vị tiền bối trở về cố hương, dù nàng có cảm tạ hay không thì hắn vẫn làm, đây gọi là quân tử nhất ngôn.
- Nếu tại hạ đoán không lầm thì lý do tiên tử muốn gặp tại hạ là vì Hỏa Dương Thuật có đúng không?
- Đạo hữu nói không sai.
- Mọi chuyện xem như đã được làm sáng tỏ, vậy tại hạ xin cáo từ.
- Đã làm phiền đạo hữu.
Lý Nguyệt Thần tiễn Lâm Phong rời Lý gia, khi nàng quay trở lại thì trong phòng đã có thêm một lão đầu, bộ dáng trầm ngâm nhìn bộ hài cốt bên trong mộc quan.
- Không ngờ Định Phong tiên tổ lại nằm xuống như vậy.
Lý Kỳ Long thở dài, theo như tổ thư ghi lại thì Lý Định Phong được xem là một trong mười vị thiên tài đứng đầu Lý gia, tiên tổ không chỉ sở hữu thiên phú đao đạo tuyệt thế mà còn là một vị thánh sư hùng mạnh.
Lý Nguyệt Thần bước tới bên cạnh lão đầu, bộ dáng cung kính.
- Gia gia, chuyện này nên giải quyết như thế nào?
Lý Kỳ Long nhìn nữ tử bên cạnh, ánh mắt ẩn ý.
- Chẳng phải ta đã giao chuyện này cho con giải quyết rồi sao?
- Nguyệt Thần không ngờ chuyện lần này lại liên quan đến Định Phong tiên tổ.
Trước khi Lâm Phong bước vào Lý phủ thì Nguyệt Thần đã nghĩ ra vài phương pháp giải quyết vấn đề, cách đơn giản nhất là dùng bảo vật đổi lấy Hỏa Dương Thuật.
Nhưng bây giờ mọi chuyện lại nằm ngoài dự tính, Lâm Phong không chỉ học được bí thuật của Lý gia mà còn mang cả di hài tiên tổ trở về.
Nếu tất cả mọi chuyện đúng như lời Lâm Phong nói thì hắn chính là truyền nhân của Định Phong tiên tổ, luận thân phận có thể xem là người đứng đầu Lý gia lúc này.
Lý Kỳ Long im lặng một lúc sau đó trầm giọng.
- Tiểu tử đó cùng lắm chỉ học được một chút bí thuật, không thể xem là truyền nhân của Định Phong tiên tổ.
- Nguyệt Thần lại có suy nghĩ khác.
- Ồ, nói nghe xem.
- Lời nói của Lâm Phong có một vài sơ hở.
Theo như những gì Nguyệt Thần điều tra được thì tốc độ phát triển của Lâm Phong làm cho người khác phải kinh ngạc, đặc biệt là đan đạo của hắn có thể vượt qua thiên kiêu Tây Hoang.
Cho nên Nguyệt Thần suy đoán bên trong di vật của tiên tổ không chỉ có Hỏa Dương Thuật, chỉ một bộ đan thuật không thể nào giúp một tên đan sư tiến bộ nhanh như vậy.
Lý Kỳ Long khẽ gật đầu, ánh mắt hài lòng nhìn nữ tử bên cạnh.
- Có phải con muốn nói tên nhóc đó đã nhận được truyền thừa của tiên tổ.
- Gia gia anh minh.
- Khả năng này đúng là rất cao.
Nếu Lâm Phong thật sự nhận được truyền thừa của Định Phong tiên tổ vậy thì vấn đề này không dễ giải quyết, theo gia quy thì hắn có thể trở thành trưởng lão, thậm chí là thái thượng trưởng lão của Lý gia.
Lý Kỳ Long trầm mặt, lão tuyệt đối sẽ không để Lý gia rơi vào tay một tên ngoại nhân.
- Chuyện lần này lão phu sẽ đích thân giải quyết, Nguyệt Thần đi mời các vị trưởng lão đến mật địa.
- Tuân lệnh.
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi trận thi đấu kết thúc nhưng tu sĩ trong thành vẫn không ngừng bàn tán về kết quả.
Tây Hoang vẫn đứng đầu với hơn một nửa vị trí trong thập đại thiên kiêu, đứng thứ hai là Nam Hoang với hai vị trí, cuối cùng là Đông Hoang chỉ có duy nhất một vị trí.
Tất nhiên sự kiện được quan tâm nhiều nhất chính là trận đánh cược giữa Lâm Phong và Trang Phi Phàm, không ai ngờ được người giành chiến thắng lại là tên được đánh giá thấp hơn.
- Giờ ta chẳng còn chi, tay trắng tay mà thôi, đời bạc gian lắm phũ phàng.
- Không ngờ tên ôn thần đó lại có vận khí tốt như vậy.
- Không biết linh thạch của tại hạ đang lạc trôi đến nơi nào rồi.
Bên trong khách điếm, một đám tu sĩ chán nản thở dài, trận chiến lần này tuy không có thiệt hại về nhân mạng nhưng lại tổn hại nghiêm trọng về tinh thần và vật chất.
Một tên thanh niên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn đám đồng bạn bên cạnh.
- Chút linh thạch của các ngươi thì đáng là gì, sao có thể so được với nữ thần của ta.
- Nói mới nhớ, không biết tên ôn thần đó sẽ đưa ra yêu cầu gì với Nam Cung Như Mộng.
- Cái đó còn phải hỏi sao, trừ khi cái tên đó không phải là nam nhân.
- Ta nghe nói bên cạnh ôn thần có không ít mỹ nữ, xem ra lần này nữ thần của ta lành ít dữ nhiều rồi.
Trong lúc đám tu sĩ đang bàn tán ngoài kia thì bên trong một căn phòng sang trọng, Lâm Phong ngồi đối diện với một mỹ nhân có khí chất lạnh tựa băng sơn.
- Mẫn Quân tỷ tỷ đã rời đi rồi sao?
- Hôm qua đã rời đi.
Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, hôm qua Mẫn Quân có đến tìm nàng tâm sự một lúc trước khi trở về Bắc Hoang.
Lâm Phong nghe lão bà nói, vẻ mặt thoáng kinh ngạc.
- Sao lại rời đi sớm như vậy?
- Mẫn Quân tỷ có nhiệm vụ cần phải giải quyết.
Lãnh Hàn Băng nói đến đây, ánh mắt nhìn lưu manh thoáng chút do dự.
- Mẫn Quân tỷ tỷ muốn nhờ ta giúp một chuyện.
- Là chuyện gì?
- Tìm một gốc thiên cấp Băng Hỏa Linh Chi.
Mấy năm trước, một vị trưởng lão Huyền Băng Thánh Cung trong lúc ra ngoài làm nhiệm vụ đã bị trọng thương, nghe nói là bị một đầu thiên cấp hỏa chu tấn công.
Thương thế của vị trưởng lão càng lúc càng nghiêm trọng, nếu như trong vòng vài năm nữa vẫn không tìm đủ nguyên liệu luyện chế Băng Hỏa Linh Đan thì xác định.