Lý Vân xoay người bước vào nội thành, Lâm Phong đi theo phía sau, cả hai đi được một lúc thì dừng lại trước đại môn của một biệt viện cổ kính.
- Hỏa linh khí thật nồng đậm.
Nơi này linh khí vô cùng nồng đậm, hỏa vụ lượn lờ, gần như có thể sánh ngang với trung phẩm linh thạch, thật là một chỗ tốt để tu luyện.
Lý Vân nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nam nhân bên cạnh, nàng chỉ mỉm cười, bất kỳ ai bước vào nơi này lần đầu cũng sẽ có biểu hiện như vậy thôi.
- Lâm công tử, mời vào.
Lâm Phong nhìn đại môn cao vài trượng trước mặt, chạm khắc đơn sơ, ngoài hai chữ Lý gia được khắc lên như rồng bay phượng múa thì không có gì nổi bật, nhưng khi bước đến gần, hắn lại ngửi được một mùi hương thanh diệu, linh lực bên trong cơ thể như được thanh tẩy.
- Tịnh Linh Thụ, không biết là tên ngốc nào lại mang thứ này đi làm đại môn.
Tịnh Linh Thụ thường được tu sĩ luyện chế thành bảo vật mang theo bên người, có công dụng dưỡng linh, thời gian lâu dài còn có thể tinh thuần một chút linh thể.
Một khối linh thụ nặng vài cân đã có giá hơn chục vạn trung phẩm linh thạch, nếu mang cái đại môn này đấu giá không chừng có thể làm vật phẩm áp trục.
Bên trong biệt viện cũng giống như bên ngoài, chỉ có thể dùng hai chữ đơn giản để hình dung, ngoại trừ một cái dược viên trồng đầy linh dược cùng với mấy chục gốc linh thụ cao to ra thì chẳng còn gì.
Lâm Phong vừa đi vừa quan sát, ánh mắt lướt qua dược viên vài lần phát hiện trong đó có không ít linh dược đạt đến thiên cấp, khi hắn nhìn về phía linh thụ thì thấy được một vài linh quả nằm im trên cành.
- Từ bây giờ hãy gọi tại hạ là Lý Phong.
Đột nhiên trong lòng Lâm Phong dâng lên một cảm giác ấm áp như trở về cố hương, nói không chừng kiếp trước của hắn là hậu nhân Lý gia, không biết kiếp này có nhận tổ quy tông được không.
Hai người đi tới trước một căn phòng thì dừng lại, Lý Vân nhỏ giọng thông báo.
- Tiểu thư, Lâm công tử đã được mời đến.
- Mời vào.
Lý Vân đẩy cửa phòng, nàng mỉm cười nhìn nam nhân bên cạnh.
- Lâm công tử, mời vào.
- Đa tạ.
Lâm Phong vừa bước vào, cửa phòng liền đóng lại, lúc này bên trong căn phòng chỉ có hai người cùng với một không gian yên tĩnh.
Lý Nguyệt Thần mỉm cười nhìn nam nhân đối diện.
- Nguyệt Thần không chào đón từ xa, xin Lâm đạo hữu thứ lỗi.
- Có thể gặp được tiên tử là diễm phúc của tại hạ.
- Mời công tử ngồi.
Lâm Phong bước tới ngồi đối diện nữ tử, ánh mắt lướt nhìn những thứ trên bàn, một hương đỉnh tỏa khói, một bộ ấm trà đã pha sẵn.
Ngọc thủ Nguyệt Thần cầm lấy chung trà dịu dàng đặt trước mặt Lâm Phong.
- Đây là linh trà tiểu nữ tự pha chế, mời đạo hữu dùng thử.
- Đa tạ.
Lâm Phong cầm chung trà, ánh mắt lén nhìn nữ tử đối diện, đến khi thấy nàng dùng thì hắn mới động khẩu, một hơi uống cạn.
- Trà ngon.
- Tiểu tử thúi, đó là linh trà chứ không phải linh tửu.
- Thì sao?
- Nhìn người ta mà học hỏi.
Lão đầu nhìn vẻ mặt ngu ngốc của Lâm Phong chỉ biết thở dài, đúng là đàn gảy tai trâu.
Lý Nguyệt Thần nhẹ nhàng đặt chung trà lên bàn, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Lần này Lâm đạo hữu không chỉ tiến vào thập đại thiên kiêu mà còn đánh bại đệ nhất thiên tài Trang gia, có thể nói là nhất chiến thành danh, Nguyệt Thần xin chúc mừng đạo hữu.
- Tiên tử quá lời, tại hạ có thể đánh bại Trang huynh là nhờ vào vận khí.
- Lâm đạo hữu không cần khiêm tốn.
Lần đầu gặp nhau ở Cửu Huyền, Lý Nguyệt Thần đã đoán được sẽ có một ngày cái tên Lâm Phong vang danh thiên hạ, chỉ là nàng không ngờ ngày đó lại đến sớm như vậy.
Nói về đan thuật thì Lâm Phong miễn cưỡng được xếp vào thập đại thiên kiêu nhưng nói về đan đạo thì trong số những người Lý Nguyệt Thần từng gặp khó ai so được với hắn.
- Từ lần gặp nhau ở Cửu Huyền, Nguyệt Thần vẫn luôn nghĩ về Lâm đạo hữu, ngày đêm muốn cùng đạo hữu luận bàn.
- Tại hạ tài thô học thiển, chỉ sợ làm tiên tử thất vọng.
- Tiểu nữ ngu muội nhưng vẫn phân biệt được đâu là chân long, đâu là địa xà.
Ánh mắt Nguyệt Thần u oán nhìn nam nhân đối diện.
- Chẳng lẽ đạo hữu không muốn luận bàn với tiểu nữ nên mới tìm cớ như vậy?
- Nếu tiên tử đã nói như vậy thì tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh.
Khóe môi Nguyệt Thần khẽ cong, ánh mắt ẩn hiện tiếu ý, vẻ u oán trên gương mặt hoàn toàn biến mất thay vào đó là nụ cười rạng ngời như trăm hoa đua nở.
Lâm Phong nhìn đến thất thần, trong lòng lại thêm phần cảnh giác, tốc độ thay đổi của nữ nhân này còn nhanh hơn Ảnh Điêu phi hành.
Lý Nguyệt Thần đi đến một kệ sách, ánh mắt đảo qua vài lần như tìm kiếm thứ gì đó, ngọc thủ chọn lấy một quyển thư tịch sau đó trở lại.
- Đây là một loại đan thuật tiểu nữ vừa nghiên cứu, mời đạo Lâm hữu chỉ giáo.
Lâm Phong nhận lấy đan thư, vừa xem được một lúc, vẻ mặt biến sắc, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc nhìn nữ tử đối diện.
- Tiên tử có thể cho tại hạ biết quyển đan thư này lấy được từ chỗ nào không?
- Đan thư có vấn đề gì sao?
- Không có, chỉ là…
- Có phải Lâm đạo hữu đã từng gặp qua loại đan thuật này rồi không?
Lý Nguyệt Thần nhìn vẻ mặt do dự của Lâm Phong, ánh mắt thanh tịnh thoáng qua chút kích động.
- Nếu tiểu nữ đã mời đạo hữu đến luận bàn tất nhiên sẽ không che giấu.
Quyển đan thuật trong tay Lâm Phong là một phần của Hỏa Dương Thuật, đây là một trong những bí thuật truyền thừa từ tổ tiên Lý gia, chỉ có gia chủ và tộc lão được quyền tu luyện.
Nhưng truyền thừa này đã bị thiếu hụt từ mấy chục vạn năm trước, bây giờ chỉ còn lại một phần, hoàn toàn không thể sử dụng.
- Không thể nào, làm sao lại có chuyện như vậy.
Lâm Phong nhìn quyển đan thuật trong tay, miệng liên tục lẩm bẩm, lúc sau hắn ngẩn đầu nhìn nữ tử đối diện, ánh mắt nghi ngờ.
- Tiên tử có thể chứng minh Hỏa Dương Thuật là của Lý gia không?
- Tiểu nữ có thể dùng đạo tâm phát thệ.
Mấy chục vạn năm trước, Lý gia từng là một đại tộc hùng bá đại lục, thế lực so với Thánh Cung bây giờ lớn hơn gấp mấy lần, Lý gia ở Đan Thành chỉ là một chi còn sót lại.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lấy ra vài vật phẩm đặt lên bàn.
- Tiên tử có nhận ra thứ nào trong đây không?
Ánh mắt Lý Nguyệt Thần đảo qua vài lần cuối cùng dừng lại trên một mảnh vỡ.
- Tiểu nữ có thể mượn thứ này nhìn một lúc không?
- Có thể.
Ngọc thủ Nguyệt Thần cầm lấy mảnh vỡ, ánh mắt phức tạp, có vui có buồn, lúc sau nàng đặt mảnh vỡ trở lại.
- Tổ đỉnh đã vỡ, có lẽ tổ tiên đã gặp chuyện không lành.
Lâm Phong nghe đối phương nói ra lai lịch của mảnh vỡ, xem ra đã không cần phải tiếp tục diễn sâu.
- Tiên tử đã nhận ra lai lịch của thứ này thì tại hạ cũng không cần phải tiếp tục che giấu.
Thời gian ở Thương Vân Thành, Lâm Phong chỉ là một tán tu vô danh tiểu tốt, mỗi ngày đều phải rời thành săn yêu thú.
Đêm hôm đó, trong lúc hắn đuổi theo một đầu yêu xà thì vô tình rơi xuống vực sâu, có lẽ vì bản tính lương thiện nên được thượng thiên phù hộ, không những không chết mà còn tìm được một cái động phủ.
Lúc đầu Lâm Phong chỉ muốn vào động dưỡng thương không ngờ lại phát hiện bên trong hang động có một bộ hài cốt cùng với một vài di vật.
Sau khi kiểm tra một lúc, Lâm Phong nhận ra thân phận của bộ hài cốt là một vị đan sư, vẻ mặt hắn lúc đó tràn đầy hưng phấn.
Nhưng niềm vui chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, trừ một cái ngọc giản và vài quyển thư tịch thì những thứ còn lại đều hư hỏng, ngay cả một viên đan dược cũng không có.