Bên trên khán đài, Lãnh Phi Dao đang hò hét cổ vũ cho tiểu sư đệ đột nhiên dừng lại, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc.
- Người đó hình như là Vương sư huynh.
- Hắn không còn liên quan đến Cửu Huyền, cũng không phải là sư huynh của muội.
Giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng truyền đến, ánh mắt ẩn hiện hàn quang nhìn về phía Vương Lăng, nàng vẫn nhớ rất rõ lý do hắn rời đi.
Ánh mắt Linh Mộng khẽ nhíu, nàng không chỉ biết lý do Vương Lăng rời đi mà còn đoán được nơi hắn đến, trong lòng chợt xuất hiện một dự cảm không tốt.
Bên trên Đan Đài, tất cả đan sư đã có mặt đầy đủ, tiếp theo là phần công bố quy tắc và giải thưởng cho trận đấu.
Quy tắc rất đơn giản, tất cả đan sư tham gia thi đấu sẽ lựa chọn một loại địa cấp đan dược bất kỳ để luyện chế, thứ hạng được tính dựa trên số lượng, chất lượng và thời gian luyện chế đan dược.
Mười vị đan sư đứng đầu sẽ được tiến vào Thiên Hỏa Sơn tu luyện trong bảy ngày, tám vị đan sư đứng đầu mỗi người sẽ nhận được mười danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Đan sư đứng vị trí thứ nhất sẽ được chọn ba gốc linh dược tùy ý bên trên Thiên Hỏa Sơn, vị trí thứ hai và ba được chọn hai gốc, vị trí thứ tư đến thứ mười chỉ được chọn một gốc.
Sau khi công bố quy tắc và phần thưởng, lão đầu rời khỏi Đan Đài, đan sư tham gia thi đấu lần lượt bước vào vị trí.
- Khởi Trận.
- ẦM… ẦM…
Đan đài chấn động, mấy chục khối thạch trụ cùng lúc mọc lên, mỗi khối có đường kính khoảng một trượng (3,33m), cao ngang nửa người.
Thứ này gọi là Đan Trụ, bên trên có khắc trận văn tạo thành một loại trận pháp đơn giản trợ giúp đan sư luyện chế đan dược.
Trong quá trình thi đấu tuyệt đối không thể rời khỏi Đan Trụ, một khi vi phạm sẽ lập tức bị xử thua cuộc.
Lâm Phong nhìn vài tên đan sư bước lên thạch trụ, hắn cũng tìm một cái bước lên.
- Ồ…
Vừa bước lên Đan Trụ, tất cả thanh âm náo nhiệt từ khán đài lập tức biến mất nhưng Lâm Phong vẫn có thể nhìn thấy hàng vạn tu sĩ đang hò hét.
Lão đầu nhìn tất cả đan sư đã vào vị trí liền ra lệnh.
- Phong Đài.
Một đạo kim quang bắn lên cao sau đó nổ tung, từng đạo linh quang rơi xuống hóa thành một cái lồng to lớn phủ kín Đan Đài.
- Bất kỳ ai cũng không được phép tiếp cận Đan Đài, người vi phạm lập tức trục xuất khỏi Đan Thành.
Lão đầu vừa dứt lời liền lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, linh quang rực sáng, hư ảnh một đóa hồng liên rực cháy hiện ra giữa không trung.
Tu sĩ bên trên khán đài vừa nhìn thấy liên hoa lập tức trở nên im lặng, ánh mắt mỗi người hiện rõ sự tôn kín, vì đây chính là biểu tượng của Đan Thành, một trong số trấn thành chi bảo, Địa Mẫu Thánh Liên.
Bên trên Đan Đài, đám thiên kiêu vừa nhìn thấy hồng liên nở rộ liền động thủ, sau khi linh dược phân loại xong lập tức được cho vào đan đỉnh.
Hỏa quang ẩn hiện, Đan Đài dần tràn ngập trong ánh lửa, tuy đã có trận pháp ngăn cản nhưng hơi nóng vẫn lan tỏa đến bên trên khán đài.
Phía trên khán đài vinh dự, linh quang ẩn hiện, đây là nơi dành riêng cho các đại nhân vật đến quan sát trận đấu, nơi này không chỉ có trận pháp phòng ngự mà còn có cả vệ binh canh chừng, tu sĩ bình thường không thể đến gần.
Trong số các đại nhân vật xuất hiện, nổi bật nhất phải kể đến thành chủ Đan Thành Lâm Cửu Sơn, gia chủ Lý gia Lý Kỳ Long, gia chủ Trang gia Trang Nhật Minh cùng với mười mấy vị trưởng lão tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung.
Lâm Cửu Sơn nhìn xuống Đan Đài một lúc chợt quay qua nhìn lão đầu ngồi cạnh.
- Tên tiểu tử Lâm Phong này cũng có chút bản lĩnh, hèn gì lại dám khiêu chiến với Phi Phàm.
- Chỉ là một tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng.
- Trang huynh tự tin như vậy sao?
- Lão phu chỉ nói lời thật mà thôi.
Trận đánh cuộc giữa Trang Phi Phàm và Lâm Phong đã tạo ra không ít sóng gió, Trang Nhật Minh là đương kim gia chủ Trang gia tất nhiên phải quan tâm.
Sau khi điều tra Lâm Phong một thời gian, trong lòng Trang Nhật Minh cũng có chút kinh ngạc với tốc độ phát triển của Lâm Phong, tên tiểu tử này so với đám thiên tài của tam đại gia tộc cũng không thua kém bao nhiêu.
Cho dù Lâm Phong có tiến bộ thần tốc thì cũng không thể trong thời gian ngắn lấp đầy khoảng cách với Trang Phi Phàm, nếu là đại hội thi đấu mười năm sau thì chưa biết ai thắng ai thua.
Trong lúc gia chủ Lâm gia và gia chủ Trang gia bàn luận thì gia chủ Lý gia lại quan sát đám tộc nhân, nhất là Lý Nguyệt Thần, vẻ mặt tràn đầy hài lòng.
Lý Kỳ Long nghe hai lão đầu bên cạnh trò chuyện, trong lòng sinh ra chút hứng thú, ánh mắt lão nhìn về phía hai thanh niên bên dưới Đan Đài.
Trang Phi Phàm đúng là danh xứng kỳ thực, đan thuật đã đạt đến trình độ thượng thừa, động tác nhanh gọn dứt khoát, tốc độ luôn nằm trong số năm người đứng đầu.
Khi Lý gia chủ nhìn về phía Lâm Phong, lúc đầu lão có chút kinh ngạc vì trình độ của tiểu tử này không thua kém Trang Phi Phàm nhưng sau đó lại cảm giác có gì đó không ổn.
- Loại thủ pháp này…
Hai vị gia chủ bên cạnh đang bàn luận chợt nghe được giọng nói kinh ngạc của Lý lão đầu, cả hai cùng nhìn theo ánh mắt của lão thì phát hiện nguyên nhân nằm trên người của Lâm Phong.
Lâm Cửu Sơn liếc nhìn lão đầu bên cạnh.
- Lý huynh có chuyện gì sao?
- Không có gì, chỉ là cảm thấy có chút kinh ngạc.
- Không lẽ tiểu tử đó có vấn đề?
- Thập đại thiên kiêu lần này chỉ sợ lại đổi chủ.
Một canh giờ trôi qua, đám tu sĩ bên trên khán đài đã không còn hò hét như lúc đầu, hàng vạn ánh mắt tập trung về phía Đan Đài, không bao lâu nữa sẽ đến thời khắc quyết định của trận đấu.
Lãnh Phi Dao nhìn hỏa ảnh rực cháy bên trên Đan Đài, vẻ mặt phức tạp, vừa có chút hưng phấn lại có chút tủi thân, nếu như có thể thì nàng cũng muốn được lên đó một lần.
- Một ngày nào đó muội cũng có thể giống như bọn họ.
Giọng nói lạnh lùng truyền đến làm cho Phi Dao ngẩn người, ánh mắt nàng nhìn về phía tỷ tỷ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
- Muội nhất định sẽ làm được.
Hàn Băng khẽ gật đầu, nàng biết rõ thiên phú đan đạo của tiểu muội, chỉ cần không ngừng nỗ lực nhất định sẽ có cơ hội.
Linh Mộng ngồi bên cạnh Hàn Băng, ngọc thủ nắm chặt, vẻ mặt không đổi nhưng trong lòng đã không giấu được lo lắng.
- Nếu ngươi có thể tiến vào thập đại thiên kiêu, ân oán trước đây ta sẽ không tính với ngươi.
Bên trên Đan Đài, Lâm Phong nhìn đan đỉnh ẩn hiện bên trong hỏa ảnh, đại thủ liên tục bắt ấn, hỏa lực cuồn cuộn tuôn trào hoàn toàn nuốt chửng đan đỉnh.
Lâm Phong lấy ra một viên tụ linh đan nuốt vào, Vạn Hỏa Khai Thiên âm thầm vận chuyển, cả người hắn tỏa ra hỏa quang rực rỡ, tựa như nhật liệt trung thiên chiếu sáng khắp Đan Đài.
- Hỏa Dương Thuật.
Lý Kỳ Long nhìn chằm chằm vào đan đỉnh của Lâm Phong, vẻ mặt ẩn hiện kích động, trong lòng không nhịn được mà thốt lên, lão chắc chắn đan thuật tên tiểu tử này sử dụng chính là Hỏa Dương Thuật, bí thuật thất truyền từ lâu của Lý gia.
Bên trên khán đài, đám tu sĩ nhìn thấy Lâm Phong chơi trội liền không nhịn được mà bàn tán.
- Cái tên ôn thần đó đang làm trò gì vậy?
- Chắc là hắn muốn dùng hỏa ảnh làm phân tâm đối thủ.
- Như vậy cũng được sao?
- Cái tên này cũng quá xem thường thiên kiêu Đan Thành của chúng ta rồi.