Thiên La

Chương 410: Thượng Đài



Dù cho tỷ lệ đặt cược của Lâm Phong vô cùng hấp dẫn nhưng nghe nói số lượng linh thạch đặt vào hắn còn không bằng ba phần của Trang Phi Phàm.

- Ít như vậy sao?

Lãnh Phi Dao ngồi ở khán đài dành cho khách quý nhưng vẫn nghe được đám tu sĩ gần đó bàn luận, gương mặt nhỏ nhắn trở nên lo lắng.

Liễu Huân Vũ ngồi bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Muội không có gì.

- Có phải muội đang lo lắng chuyện đặt cược đúng không?

- Đúng là có một chút.

Tuy Phi Dao rất có niềm tin vào tiểu sư đệ nhưng vẫn cảm giác có chút không ổn, dù sao đối thủ lần này cũng rất mạnh.

Huân Vũ nhìn ánh mắt lo lắng của Phi Dao, khẽ mỉm cười.

- Muội không cần lo, hắn nhất định sẽ thắng cược.

- Làm sao tỷ biết được hắn sẽ thắng?

- Muội có thể không tin hắn nhưng phải tin vào ánh mắt của Hàn Băng.

- Đúng vậy.

Lãnh Phi Dao khẽ gật đầu, lần này tất cả mọi người đều tham gia đặt cược, ngay cả yêu nữ cũng có phần, có thua thì mọi người cùng thua.

Linh Mộng nhìn về phía Đan Đài, ngoài mặt vẫn lạnh nhạt nhưng trong lòng đã không kiềm chế được lo lắng, nếu như hôm nay Lâm Phong thất bại thì chuyến đi đến Tây Hoang lần này gần như kết thúc.

Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng truyền đến.

- Đừng lo, hắn sẽ không thua.

- Ngươi tin hắn như vậy?

- Đêm qua hắn đã đưa cho ta một ít linh thạch để đặt cược.

Linh Mộng nghe đến đây, trong lòng yên tâm hơn một chút, một khi Lâm Phong đã chịu bỏ ra linh thạch thì hắn phải nắm đến chín phần có thể tiến vào thập đại thiên kiêu.

Bên trong một căn phòng rộng lớn, có mười mấy tên thiên kiêu tụ tập, vui vẻ cười nói nhưng chỉ một chút nữa thôi bọn họ sẽ bước lên Đan Đài quyết chiến.

Lâm Phong ngồi ở một góc phòng, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đám người xung quanh, vẻ mặt ẩn hiện kinh ngạc.

- Hình như số lượng có hơi nhiều.

Thiên kiêu đại hội lần trước chỉ có mười mấy tên đan sư tham gia thi đấu, lúc này số lượng tu sĩ trong phòng đã không thua kém lần trước nhưng vẫn còn vài tên chưa xuất hiện.

Mỗi lần thiên kiêu đại hội diễn ra, số lượng đan sư tham gia thi đấu thường không quá hai mươi người, muốn tranh giành ngôi vị thập đại thiên kiêu thì phải thỏa mãn hai yêu cầu, một là xuất thân chính đạo, hai là phải có được đan huy bát tinh

Cửa phòng mở ra, vài người từ bên ngoài bước vào, dẫn đầu là một nữ tử dung mạo tuyệt luân, đám tu sĩ bên trong căn phòng vừa nhìn thấy liền bước tới chào hỏi.

Lý Nguyệt Thần mỉm cười đáp trả, bộ dáng không chút kiêu ngạo, cùng đám thiên kiêu vui vẻ trò chuyện.

Lâm Phong cũng bước tới chào hỏi, ánh mắt liếc nhìn về phía Lý Mộng Kỳ phía sau Lý Nguyệt Thần nhưng chỉ thoáng qua rồi thôi.

Lý Nguyệt Thần vừa nhìn thấy Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên.

- Xem ra tâm tình của Lâm đạo hữu rất tốt, không chút bận tâm đến trận chiến sắp tới.

- Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, tại hạ chỉ có thể tận lực.

- Đây là lần đầu Như Mộng tham gia thi đấu, hi vọng đạo hữu nhẹ tay với muội ấy.

Lâm Phong đột nhiên cảm giác có vài đạo khí tức bất thiện hướng tới, trong lòng âm thầm kêu khổ, rõ ràng trận đánh cược này là do Nam Cung Như Mộng đề xuất, liên quan gì đến hắn.

Mặc dù đám thanh niên xung quanh rất bất mãn với Lâm Phong nhưng không thể làm gì được, chỉ có thể dùng ánh mắt đe dọa nhìn hắn.

Cửa phòng mở ra, một thanh niên từ bên ngoài bước vào, ánh mắt nhìn qua đám người trong phòng cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong, giọng nói lạnh nhạt.

- Lâm sư đệ, đã lâu không gặp.

- Hai chữ sư đệ này tại hạ không dám nhận.

Lâm Phong mỉm cười nhìn đối phương.

- Không ngờ hôm nay có thể gặp được Vương đạo hữu ở chỗ này.

- Nghe nói Lâm Phong ngươi rất thích đánh cược, có dám đánh cược với ta một trận không?

Giọng nói của Vương Lăng đột nhiên đề cao, thanh âm vang vọng khắp căn phòng, đám thiên kiêu vừa nghe đến hai chữ đánh cược liền chuyển sự chú ý đến.

- Lại có người muốn đánh cược với Lâm Phong?

- Hình như hai tên đó có quen biết.

- Nếu lần này Lâm Phong thua, chỉ sợ cái nịt cũng không còn.

Vương Lăng mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.

- Ngươi không dám sao?

- Vương đạo hữu đã có nhã ý thì tại hạ cũng không tiện từ chối.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi nói.

- Tại hạ chỉ là không biết nên dùng thứ gì để đánh cược với Vương đạo hữu.

- Rất đơn giản, người nào thua cược thì phải rời khỏi Nam Hoang, tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt Nam Cung Như Mộng.

- Nếu Nam Cung đạo hữu xuất hiện trước mặt tại hạ thì sao?

Vương Lăng nhíu mày, ánh mắt bất thiện nhìn Lâm Phong.

- Ngươi có ý gì?

- Không có gì, tại hạ chỉ cảm giác điều kiện của đạo hữu có chút không ổn.

- Nếu ngươi đã không dám đánh cược thì ta cũng không ép, cần gì phải tìm lý do.

- Tốt, tại hạ sẽ chấp nhận điều kiện của đạo hữu.

Lâm Phong khẽ gật đầu.

- Nhưng tại hạ cũng có một điều kiện, trường hợp tại hạ và đạo hữu cùng tiến vào thập đại thiên kiêu thì người thua phải nhường lại danh ngạch Thiên Hỏa Sơn cho đối phương.

- Ngươi…

Vẻ mặt Vương Lăng trở nên do dự, hắn không ngờ Lâm Phong lại đưa ra yêu cầu như vậy, Thiên Hỏa Sơn quan hệ đến đại sự, một khi xảy ra sơ suất thì hắn cũng không gánh nổi.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt bất định của Vương Lăng, xem ra lão đầu đoán không sai, kế hoạch của bọn chúng nhất định có liên quan đến Thiên Hỏa Sơn.

- Chẳng lẽ bọn chúng cũng đánh chủ ý đến thánh dược?

Nếu mọi chuyện đúng như Lâm Phong dự đoán thì lần này đối thủ của hắn không chỉ có tam đại gia tộc mà còn có cả Ma Giáo, vừa nghĩ đến thôi đã thấy không thơm.

- Hừ.

Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ thì Vương Lăng đột nhiên xoay người rời đi, đám thiên kiêu xung quanh không còn kịch xem cũng bỏ đi.

Lúc sau, cửa phòng mở ra, tộc nhân Trang gia từ bên ngoài bước vào, đám thiên kiêu trong phòng nhìn thấy người đến, vẻ mặt hưng phấn, lại sắp có kịch hay để xem.

Nhưng đời không như là mơ, Trang Phi Phàm chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Phong một cái rồi đi chào hỏi đám người xung quanh, hoàn toàn không để ý đến đối thủ.

Khi Nam Cung Như Mộng bước vào phòng cũng chỉ nói vài câu với Lâm Phong sau đó đi đến chỗ Lý Nguyệt Thần.

Một canh giờ trôi qua, cửa phòng lần nữa mở ra, một lão đầu từ bên ngoài bước vào.

- Thời gian đã đến, mời các vị theo lão phu lên Đan Đài.

Lão đầu vừa dứt lời liền xoay người rời đi, đám thiên kiêu theo phía sau, sau khi đi qua một dãy hành lang thì bọn họ tiến vào một cái thông đạo, phía cuối thông đạo là một cái đại môn đóng kín.

Bên trên Đan Đài, thành chủ Lâm Cửu Sơn vừa đọc xong một bài diễn văn chào đón tu sĩ đến tham gia thi đấu, tiếp đó là một lão đầu bước lên, trong tay cầm theo một bảng danh sách.

- Đan sư tham gia thi đấu chuẩn bị thượng đài.

Lão đầu dứt lời, đại môn trước mặt đám thiên kiêu chầm chậm mở ra, thanh âm hò hét của hàng chục vạn tu sĩ từ khắp nơi vọng đến.

- Ồ le… ô lè… ô lé… ô lè…

- Ố ố… le le…

- Ô lè… ô lè… ô lé…

Dù đứng bên trong thông đạo nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác được không khí nóng bỏng, cuồng nhiệt từ bên ngoài truyền vào làm cho máu nóng trong người hắn sôi sục, chiến ý dâng trào.

- Lý Nguyệt Thần.

Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần từ bên trong thông đạo bước ra, trước ánh mắt của hàng vạn tu sĩ, nàng vẫn thản nhiên bước lên Đan Đài.

- Lâm Tử Tinh.

- Dịch Cảnh.

- Trang Phi Phàm.

Đứng đầu danh sách dĩ nhiên là thập đại thiên kiêu tiền nhiệm, tiếp đó sẽ đến thành viên của tam đại tộc, đệ tử Hỏa Dương Thánh Cung và cuối cùng là thiên tài các vực.

Lâm Phong nhìn thanh niên đi phía sau Lâm Tử Tinh, khí chất bất phàm, người này tên gọi là Dịch Cảnh, đệ nhất thiên tài đan đạo Hỏa Dương Thánh Cung, thiên kiêu đứng thứ ba trên Đan Bảng.

- Lâm Phong.

- Nam Cung Như Mộng.

- Vương Lăng.