Thiên La

Chương 397: Đấu Giá Hội 2



Lâm Phong vừa ngồi xuống thì nghe được giọng nói của Huân Vũ truyền đến.

- Thanh Thanh tỷ, nhìn xem thứ này thế nào?

- Cũng không tệ.

Lâm Phong nhìn hai nữ tử bên cạnh bàn luận về vật phẩm đấu giá, bộ dáng chẳng khác gì tỷ muội trong nhà, Huân Vũ còn dễ hiểu nhưng bạo nữ từ bao giờ lại dễ nói chuyện như vậy.

- Nữ nhân thật là khó hiểu.

Không khí bên trong căn phòng đột nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn giọng nói bất lực của lão đầu vang lên.

- Tiểu tử ngươi không tạo nghiệp sẽ chết sao.

Nửa giờ trôi qua, buổi đấu giá chính thức bắt đầu, một lão đầu bước lên sàn đấu, bộ dáng tiên phong đạo cốt, vừa nhìn đã biết là người có kinh nghiệm.

Lão đầu mỉm cười hành lễ.

- Đa tạ các vị khách quý đã đến tham gia buổi đấu giá ngày hôm nay, hi vọng những vật phẩm của bản các sẽ không để các vị thất vọng, lão phu xin tuyên bố buổi đấu giá chính thức bắt đầu.

- Vỗ tay vỗ tay…

- Và sau đây chính là vật phẩm đầu tiên của buổi đấu giá ngày hôm nay.

Lão đầu vừa dứt lời liền có một nữ tử xinh đẹp mặc y phục nóng bỏng bước lên sàn đấu, trên tay bưng một cái mâm gỗ, trên mâm có một cái hộp ngọc.

- Vật phẩm đầu tiên là một cặp địa cấp Dưỡng Hồn Ngọc, giá khởi điểm 10 vạn trung phẩm linh thạch.

- 11 vạn.

- 12 vạn.

- 15 vạn…

Chỉ là vật phẩm đầu tiên nhưng đã có rất nhiều tu sĩ tham gia tranh giành báo hiệu cho một buổi đấu giá khốc liệt sắp diễn ra.

- 20 vạn.

Giọng nói của Lâm Phong từ bên trong kim phòng vọng xuống, ánh mắt sáng rực nhìn cặp ngọc bội trên sàn đấu.

Bên trong danh sách chỉ ghi tên và giá khởi điểm của vật phẩm, không đính kèm hình ảnh và chi tiết nào khác.

Lúc đầu Lâm Phong chỉ tưởng là một cặp Dưỡng Hồn Ngọc bình thường nhưng khi nhìn thấy hoa văn long phượng bên trên, vẻ mặt lập tức thay đổi, thứ này giống y như cái của hắn, chắc chắn là có cùng nguồn gốc.

Sau vài lượt đấu giá thì giá trị của cặp Dưỡng Hồn Ngọc đã lên đến 30 vạn trung phẩm linh thạch, vượt xa giá thị trường.

- 36 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

Cuối cùng Lâm Phong dùng 36 vạn trung phẩm linh thạch lấy được Dưỡng Hồn Ngọc, xem như xuất sơn thuận lợi.

Vật phẩm đầu tiên vừa được lấy xuống thì vật phẩm thứ hai lập tức được mang lên, lần này là một viên yêu đan to bằng quả trứng.

- Yêu đan của địa cấp Thiên Bằng Ưng, giá khởi điểm 10 vạn trung phẩm linh thạch.

- 12 vạn.

- 13 vạn…

Trong lúc buổi đấu giá diễn ra thì cặp Dưỡng Hồn Ngọc đã được đưa đến kim phòng, Lâm Phong nhận lấy vật phẩm sau đó tiến hành thanh toán.

Nữ tử phục vụ vội ngăn lại.

- Quản lý đã căn dặn đợi khi buổi đấu giá kết thúc sẽ giúp khách quan thanh toán.

- Ta biết rồi.

Lâm Phong khẽ gật đầu, đợi đến lúc đó tính hết một lần sẽ thuận tiện hơn, đúng là người làm ăn có khác, suy nghĩ chu toàn.

Lâm Phong nhìn cặp Dưỡng Hồn Ngọc trong tay không nhịn được mà sờ thêm vài lần, cảm giác không khác gì thứ của hắn.

- Không ngờ có thể gặp được thứ này ở đây.

- Tiểu tử ngươi không thấy chuyện này có gì lạ sao?

- Có lẽ mấy hôm nay ta tu tâm dưỡng tính nên nhân phẩm lại bạo phát.

- Bớt nhảm.

Tính theo thời gian thì hơn ba tháng nữa sẽ tiến vào Hỏa Nguyên, đúng lúc này lại xuất hiện vật phẩm liên quan đến di tích Đan Minh, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy.

Lâm Phong lại có suy nghĩ khác.

- Có thể là chủ nhân của cặp Dưỡng Hồn Ngọc này hoàn toàn không biết gì về di tích Đan Minh nên mới mang ra đấu giá.

Đan Minh đã biến mất mấy chục vạn năm, trên đời này chỉ sợ ngoài lão đầu ra thì không còn ai nhớ đến.

- Ta nghe nói tất cả vật phẩm đấu giá đều đã được Vạn Bảo Các kiểm tra kỹ lưỡng, chắc là không có vấn đề gì đâu.

- Tiểu tử ngươi nói cũng có lý.

Nếu đối phương để lại ấn ký bên trên Dưỡng Hồn Ngọc đã sớm bị Vạn Bảo Các phát hiện, lúc đó sẽ bị loại ra khỏi vật phẩm đấu giá.

Còn một khả năng nữa là Vạn Bảo Các thông đồng với đối phương, nhưng khả năng này là cực thấp, cả vạn năm danh tiếng không phải để trưng cho có.

Trong lúc Lâm Phong và lão đầu bàn luận thì bị giọng nói của Lãnh Phi Dao cắt ngang.

- Tiểu Phong tử, cho ta mượn một ít linh thạch có được không?

- Bao nhiêu?

- Không nhiều, 30 vạn trung phẩm là được.

- Không có.

Xem ba mươi vạn trung phẩm linh thạch là con số ít, những lời này chỉ có tiểu sư tỷ là dám nói.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.

- Đệ thật sự không đồng ý.

- Không phải đệ không đồng ý mà là không thể đồng ý.

Lâm Phong bày ra bộ mặt bất đắc dĩ.

- Đệ còn phải chừa linh thạch để đánh cược với cái tên họ Trang kia nữa.

- Hừ, ngụy miệng.

Lãnh Phi Dao đổi hướng qua tỷ tỷ của nàng.

- Tỷ tỷ…

- Không được.

- Muội không có mượn linh thạch, muội muốn tố cáo.

- Chuyện gì?

Lãnh Hàn Băng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn tiểu muội lại có thêm vài phần quan tâm.

Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất.

- Mấy hôm trước có một tên muốn khi dễ muội, hắn còn gọi muội là lão bà, hức…

Nhiệt độ bên trong căn phòng bắt đầu giảm xuống, giọng nói của Hàn Băng lạnh thêm vài phần.

- Tên đó ở bên trong nội thành?

- Hắn…

- Hàn Băng sư tỷ không cần lo, đệ đã cảnh cáo tên đó sau này phải tránh xa Phi Dao sư tỷ.

Lâm Phong vội xen vào, vẻ mặt lấy lòng nhìn Phi Dao.

- Sư tỷ yên tâm, cái tên đó tuyệt đối sẽ không dám tiếp tục làm loạn.

- Nhưng mà ta sợ a…

- Đúng rồi, đệ thấy bên trong danh sách có vài kiện pháp bảo phòng ngự, hay là tỷ cứ chọn một cái để phòng thân có được không?

- Nhưng ta không có đủ linh thạch.

Trong người Phi Dao có hơn trăm vạn trung phẩm linh thạch nhưng mấy hôm trước đã dùng hết một nửa, nàng còn phải chừa một ít để phòng thân, vị chi không còn được bao nhiêu.

Lâm Phong vỗ ngực đảm bảo.

- Chuyện linh thạch cứ giao cho đệ.

- Vậy còn chuyện đánh cược thì sao?

- Dù sao đệ cũng không thua…

- Vậy thì ta yên tâm.

Lâm Phong còn chưa dứt lời đã bị Phi Dao chặn ngang, khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt ửng hồng lướt qua vài tia đắc ý.

- Vẫn là tiểu Phong tử tốt với ta nhất.

- Đệ không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.

Nếu Lâm Phong không đồng ý chỉ sợ gia môn sẽ có biến, xem ra phải nhanh chóng nói chuyện với lão bà để tránh đêm dài tốn linh thạch.

Vật phẩm tiếp theo là một bộ thanh y dành cho nữ tử, địa cấp phòng ngự pháp bảo, giá khởi điểm 10 vạn trung phẩm linh thạch.

Nhờ có tài lực hùng hậu của tiểu sư đệ mà Phi Dao thành công lấy được vật phẩm với giá 30 vạn trung phẩm linh thạch.

- Để xem tiếp theo là thứ gì…

Ánh mắt Phi Dao lướt qua các vật phẩm bên trong danh sách, nàng chuẩn bị lựa chọn mục tiêu kế tiếp thì bị ngọc thủ của tỷ tỷ ngăn lại.

- Tỷ tỷ muốn thứ gì cứ chọn, muội bao hết.

- Đủ rồi, muội còn làm loạn thì đừng trách ta.

- Muội biết rồi.

Sau một lúc đấu giá cũng đến lượt vật phẩm của Lâm Phong lên sàn.

- Vật phẩm tiếp theo là một bình gồm mười viên địa cấp thượng phẩm Dưỡng Hồn Đan, giá khởi điểm 30 vạn trung phẩm linh thạch.

- 32 vạn.

- 35 vạn…

- 69 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

- Cuối cùng cũng gỡ được một ít.

Lâm Phong thở phào, tình hình có vẻ khả quan, đây chỉ là vật phẩm đầu tiên của hắn cũng là vật phẩm có giá trị thấp nhất.