Thiên La

Chương 396: Đấu Giá Hội 1



Trang Bất Phàm mỉm cười nhìn đám người Lâm Phong.

- Nếu Lâm đạo hữu không ngại thì có thể đi cùng với bọn ta vào bên trong.

Trang Phi Phàm khẽ gật đầu.

- Muốn đi cùng cũng được nhưng chỉ có thể đi theo phía sau.

- Đại ca nói không sai.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn hai huynh đệ đối diện.

- Tiểu Phong tử không ngại nhưng bản tiểu thư ngại.

Lâm Phong vội lắc đầu.

- Thật ra đệ cũng rất ngại.

- Đệ cũng biết ngại?

Lãnh Phi Dao mở to mắt kinh ngạc nhìn tên sư đệ, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, tên sư đệ của nàng biết ngại từ bao giờ vậy.

Lâm Phong thở dài, tiểu sư tỷ đúng là không đáng tin, ngay cả người mình cũng đánh, xem ra chỉ có thể tự thân xuất trận.

- Đa tạ ý tốt của các vị đạo hữu, tại hạ vẫn là tự đi vào sẽ tốt hơn.

Lâm Hi lấy ra một cái thư mời cầm trên tay.

- Chỉ cần ngươi gọi ta một tiếng Lâm đại tỷ thì ta sẽ dẫn ngươi vào bên trong.

- Đây chính là thư mời của Vạn Bảo Các sao?

- Đúng vậy.

- Kỳ lạ.

Lâm Phong nhíu mày, hắn lấy ra một cái thư mời từ bên trong giới chỉ, vẻ mặt nghi hoặc.

- Sao lại không giống với cái của tại hạ nhỉ?

- Kim thư.

Lâm Hi nhìn thư mời trên tay Lâm Phong nhịn không được mà thốt lên, ngay cả nhị ca của nàng cũng chỉ nhận được ngân thư vậy mà tên ngốc này lại có kim thư.

Ánh mắt Lâm Tử Tinh lóe lên, sắc mặt huynh đệ Trang gia thì vô cùng khó xem, bọn họ cũng chỉ nhận được ngân thư.

Thư mời của Vạn Bảo Các được chia làm đồng, ngân, kim, huyết trong đó huyết thư là loại cao cấp nhất, chỉ có một vài nhân vật đỉnh cấp như tộc trưởng tam đại gia tộc, Hỏa Dương Thánh Chủ và một số cường giả cùng cấp bậc là nhận được.

Kế tiếp là kim thư, chuyên dùng cho các vị trưởng lão và tôn giả, sau đó là ngân thư dành cho thiên kiêu và cuối cùng là đồng thư dành cho đám tu sĩ lắm tài nhiều của.

Lâm Phong vốn được xem là thiên kiêu, nhận được ngân thư không khó nhưng vì hắn có công giúp Vạn Bảo Các tìm vật phẩm đấu giá nên lão quản lý quyết định thăng cấp cho hắn lên kim thư.

Lâm Hi nhìn kim thư trong tay Lâm Phong một lúc, nhỏ giọng hỏi nhị ca.

- Có khi nào là hàng giả không?

Trang Bất Phàm đứng bên cạnh gật đầu.

- Nhất định là thư giả.

Lâm Phong đến Đan Thành chưa tới một tháng sau có thể nhận được kim thư, ai cũng biết thiên kiêu chỉ nhận được ngân thư, trừ Lý Nguyệt Thần.

Lâm Tử Tinh im lặng một lúc chợt mỉm cười với Lâm Phong.

- Chúc Lâm đạo hữu vạn sự như ý.

- Đa tạ.

Lâm Phong khẽ gật đầu sau đó xoay người dẫn theo chúng nữ vào trong, vừa bước đến đại môn, Lãnh Phi Dao chợt nhỏ giọng nói với Lâm Phong.

- Tiểu Phong tử, cho ta mượn kim thư của đệ có được không?

- Tỷ muốn làm gì?

- Ta chỉ muốn nhìn cho biết.

- Được rồi.

Lãnh Phi Dao vừa nhận lấy kim thư liền chạy tới trước đại môn Vạn Bảo Các sau đó nhảy vào bên trong, giọng nói buồn bực.

- Thì ra đại môn của Vạn Bảo Các cũng không khó nhảy qua, không có gì thú vị.

Trang Bất Phàm đi theo phía sau, vẻ mặt xám xịt, nha đầu này làm như vậy rõ ràng là muốn nhắm vào hắn.

Trang Phi Phàm mỉm cười, vẻ mặt không đổi sắc.

- Đệ không cần tức giận, cứ để bọn họ vui vẻ thêm vài ngày.

Đám người Lâm Phong vừa tiến vào đại môn liền có hai nữ tử xinh đẹp bước đến tiếp đón.

- Mời khách quan đi lối này.

Bên trong Vạn Bảo Các đông đúc hơn ngày thường, chỉ khác ở chỗ tu sĩ không lựa chọn bảo vật mà đứng thành từng nhóm để thảo luận về vật phẩm sắp đấu giá.

Lúc sau, đám người Lâm Phong dừng lại trước một căn phòng, cửa phòng được đúc bằng kim tinh, bên trên chạm khắc hoa văn sống động, bảo thạch lấp lánh thu hút ánh nhìn.

Hai nữ tử đẩy nhẹ cửa phòng, vẻ mặt tươi cười, ánh mắt ẩn ý nhìn Lâm Phong.

- Mời các vị khách quan vào bên trong.

- Oa, nơi này còn lộng lẫy hơn phòng của ta.

Lãnh Phi Dao vừa bước vào liền chạy khắp nơi quan sát, so với nơi này thì căn phòng nhỏ của nàng chẳng khác gì tổ chim.

Lâm Phong liếc mắt nhìn xung quanh, nơi này đúng là quá sang trọng, đây không phải lần đầu hắn được ngồi kim phòng nhưng vẫn phải kinh ngạc trước độ chịu chơi của Vạn Bảo Các.

Linh Mộng tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai nữ tử đứng bên cạnh cửa phòng.

- Ở đây không còn chuyện của các ngươi, lui ra.

- Vâng.

Lâm Phong nhìn hai nữ tử xoay người rời đi, vẻ mặt có chút không tốt.

- Ngươi có cần phải nặng lời như vậy không?

- Sao hả, ngươi đau lòng cho bọn họ?

- Bọn họ làm như vậy cũng chỉ vì miếng cơm manh áo.

- Nếu ngươi không nỡ thì cứ kêu bọn họ vào đây, dù sao đây cũng là phòng của ngươi.

Ánh mắt Linh Mộng lạnh lùng nhìn xuống sàn đấu giá, từ nơi này có thể nhìn rõ khung cảnh bên dưới, vô số tu sĩ đang tìm vị trí, không khí vô cùng náo nhiệt nhưng không hiểu sao trong lòng nàng lại có chút lạc lỏng.

Có lẽ là nàng đã sớm không ưa gì tên ngốc đó nên khi nhìn thấy hắn được yêu thích thì trong lòng lại trở nên không tốt.

Lâm Phong chỉ nói vài câu rồi thôi, hắn không có ý định vì hai nữ tử không quen biết mà chọc giận yêu nữ.

Không gian bên trong kim phòng khá lớn, đủ chỗ cho mười mấy người nhưng số chỗ ngồi lại không vượt quá mười chỗ.

Đây chính là quy định của Vạn Bảo Các, vì để đảm bảo an toàn và trật tự, mỗi phòng khách quý tuyệt đối không quá mười người, mỗi người chỉ có thể đấu giá tối đa ba vật phẩm.

Khi Lâm Phong muốn tìm một chỗ ngồi lý tưởng thì phát hiện hai vị lão bà của hắn lại ngồi ở hai hàng ghế khác nhau.

Bên trong căn phòng tổng cộng có ba hàng ghế hướng mặt về phía sàn đấu giá, mỗi hàng có ba chỗ, Linh Mộng, Hàn Băng và Phi Dao đã ngồi kín hàng đầu.

Hàng thứ hai có Huân Vũ, Phong Thanh Thanh và một vị trí còn trống, hàng cuối cùng vẫn chưa ai ngồi.

- Hình như có gì đó không đúng.

Theo như kế hoạch thì Lâm Phong sẽ ngồi ghế giữa hàng đầu tiên, hai vị lão bà ngồi hai bên, một nhà ba người cùng nhau tranh giành vật phẩm.

Lâm Phong là chủ phòng sau có thể ngồi hàng cuối, hàng thứ hai vẫn còn một chỗ trống nhưng người ngồi ghế giữa lại là Phong Thanh Thanh, ánh mắt hắn đảo vài vòng cuối cùng dừng lại trên người tiểu sư tỷ, chưa gì đã tốn linh thạch.

- Phi Dao sư tỷ.

- Đệ còn đứng đó làm gì?

Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn tên sư đệ.

- Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, mau tìm chỗ ngồi đi.

- Sư tỷ có thể nhường chỗ này cho đệ không?

- Đừng có làm phiền ta, đi chỗ khác chơi đi.

Lâm Phong thương lượng một lúc vẫn không có kết quả, ánh mắt liếc nhìn về phía yêu nữ, vẻ mặt do dự.

Hắn còn chưa kịp mở lời thì giọng nói lạnh lùng của Linh Mộng truyền đến.

- 10 vạn thượng phẩm linh thạch, chỗ này sẽ là của ngươi.

- Sao ngươi không đi cướp đi.

- Ngươi thật sự muốn ta làm như vậy?

Lâm Phong nhìn ánh mắt ẩn ý của yêu nữ, lập tức lắc đầu.

- Đệ tử không có ý đó.

- Hừ, thùng rỗng kêu to.

Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt kiềm chế của tên sư đệ, khóe môi khẽ cong lên.

- Tiểu Phong tử, chỗ của ta chỉ cần 5 vạn thượng phẩm linh thạch, đệ có muốn không?

- Không cần.

Lâm Phong dứt khoát ngồi xuống bên cạnh bạo nữ, trên đời này làm gì có ai trả tiền để vào phòng của mình chứ, tưởng hắn bị ngốc sao.