Thiên La

Chương 382: Thách Đấu



Muốn tham gia khảo thí Đan Hội thì phải đặt hẹn trước cho nên hôm nay đám người Lâm Phong chỉ có thể ở lại ngoại thành.

Lần này đám người Lâm Phong không đến Lý Phủ mà ở lại một nơi gọi là Tây Hương Lâu, nghe nói đây là sản nghiệp của Lý gia dùng để tiếp đãi khách nhân từ bên ngoài đến.

Lâm Phong dừng lại phía trước một cái tửu lâu, nơi này không chỉ rộng lớn mà còn xa hoa lộng lẫy, tu sĩ ra vào không dứt.

- Thật là giàu có.

Đan Thành tấc đất tấc vàng không phải là nói chơi, muốn xây dựng một cái tửu lâu hoành tráng như thế này không biết phải tiêu tốn bao nhiêu linh thạch, ngay cả nghĩ đến thôi cũng đã làm cho người ta nản lòng.

Trong lúc Lâm Phong còn đang mải mê suy nghĩ về linh thạch thì có hai nữ tử xinh đẹp mặc đồng phục Tây Hương Lâu bước đến chào đón.

- Vị khách quan đây có phải là Lâm công tử đến từ Nam Hoang không?

- Chính là tại hạ.

- Phòng của công tử đã chuẩn bị xong, mời vào bên trong.

- Làm phiền hai vị đạo hữu dẫn đường.

Lâm Phong vừa đi được vài bước chợt quay lại nhìn.

- Lý đạo hữu không vào cùng sao?

- Tiểu Âm chỉ đưa các vị đến đây.

- Lý tiền bối, Lý đạo hữu hẹn ngày gặp lại.

- Chúc các vị đạo hữu thuận buồm xuôi gió, cáo từ.

Lý Tiểu Âm dứt lời liền cùng Lý lão rời đi, trước khi rời Tây Sa Thành, nàng đã nhận được mệnh lệnh phải đưa đám người Lâm Phong đến Tây Hương Lâu, nhiệm vụ của nàng đến đây là kết thúc.

Lâm Phong dẫn đầu bước vào tửu lâu, ánh mắt nhìn hai nữ tử đi phía trước, gương mặt và dáng người hoàn toàn phù hợp với danh xưng mỹ nhân, ngay cả tu vi cũng cao hơn hắn một chút vậy mà lại làm phục vụ ở nơi này.

- Xem ra cái tửu lâu này không đơn giản.

Đột nhiên Lâm Phong cảm giác nhiệt độ hạ xuống, hắn vội liếc nhìn xung quanh, nơi này có không ít tu sĩ đang nhìn về phía hắn.

Giọng nói bất mãn của Phi Dao truyền đến.

- Đệ nhìn đủ chưa?

- Hả?

- Hai nữ nhân đó có gì đẹp mà nhìn.

- Sư tỷ đừng hiểu lầm, đệ chỉ đang quan sát tình hình.

Lâm Phong lén nhìn băng nữ bên cạnh, hình như hàn khí trên người của nàng lạnh hơn bình thường một chút, ánh mắt hắn lại nhìn qua Huân Vũ, gương mặt vẫn xinh đẹp động lòng nhưng không hiểu sao hắn lại cảm giác được một chút khí tức nguy hiểm từ trên người nàng.

Tây Hương Lâu tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng đều có một công dụng, tầng thứ nhất mở tửu lâu, tầng thứ hai là nơi tiếp khách, tầng cuối cùng là chỗ dành cho khách nhân nghỉ ngơi.

Hai nữ tử đi tới trước một căn phòng ở tầng thứ hai thì dừng lại, giọng nói cung kính.

- Tiểu thư, khách nhân đã đến.

Cửa phòng mở ra, một gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn xuất hiện, đôi mắt linh động liếc qua đám người bên ngoài vài lần cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong, vẻ mặt ủy khuất.

- Làm sao bây giờ ngươi mới đến?

- Tại hạ…

- Có biết người ta chờ ngươi lâu lắm rồi không?

- Ta chọc ai a.

Lâm Phong khổ không chịu nổi, không biết hôm nay là ngày gì, nhân phẩm của hắn chạy đi đâu mất rồi.

- Tiểu Hi, không được vô lễ.

Giọng nói từ bên trong căn phòng truyền ra, lại có thêm một nữ tử xuất hiện.

- Lâm đạo hữu, đã lâu không gặp.

Lâm Phong vừa nhìn thấy nữ tử đối diện, nhất thời ngẩng người, trong đầu hắn lúc này chỉ có một câu hỏi, trên đời này sao lại có nữ nhân xinh đẹp như vậy? Hơn nữa còn có cảm giác đã từng gặp.

Ngay cả Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà thốt lên.

- Tỷ tỷ thật xinh đẹp.

Lý Nguyệt Thần mỉm cười, vẻ đẹp của nàng càng thêm rực rỡ.

- Muội là Phi Dao có đúng không?

- Tỷ có thể gọi muội là tiểu Dao.

- Nơi này nói chuyện không tiện, mời mọi người vào phòng.

Lúc này Lâm Phong đã lấy lại bình tĩnh, hắn mỉm cười hướng nữ tử đối diện chào hỏi.

- Thì ra là Nguyệt Thần đạo hữu, đã lâu không gặp.

Lần trước gặp nhau thì một nửa dung mạo của Lý Nguyệt Thần ẩn sau bạch sa, lần này đã hoàn toàn lộ rõ, cảm giác giống như mây đen tan biến chỉ còn lại một vầng minh nguyệt tỏa sáng giữa đêm, làm cho người ta say đắm.

- Nguyệt Thần cứ tưởng Lâm đạo hữu đã quên cố nhân.

- Đa tạ đạo hữu đã tiếp đón.

- Hừ.

Lâm Hi thấy không còn chuyện vui liền xoay người trở vào phòng, đám người Lâm Phong lần lượt đi theo phía sau.

Bên trong phòng, ngoại trừ Lý Nguyệt Thần và Lâm Hi thì vẫn còn mười mấy người khác, trong số đó có vài gương mặt Lâm Phong đã từng gặp qua.

- Tử Tinh huynh, Bất Phàm huynh đã lâu không gặp, hai vị vẫn khỏe chứ?

- Lâm huynh hạnh ngộ.

- Hừ.

Lâm Tử Tinh mỉm cười đáp lễ, Trang Bất Phàm chỉ hừ lạnh, vẻ mặt không để ý, rõ ràng trong lòng vẫn còn cay cú chuyện bị Lâm Phong dùng mưu kế đánh bại.

Lâm Hi ngồi bên cạnh bất mãn.

- Sao ngươi không chào ta?

Lâm Phong hướng về nữ tử bên cạnh Lâm Hi chào hỏi.

- Nam Cung đạo hữu, tại hạ vẫn không nhanh bằng đạo hữu.

- Là Như Mộng may mắn.

Lâm Hi nhíu mày, nàng chuẩn bị đứng dậy thì Lâm Tử Tinh đã mở lời.

- Lâm huynh, có thể giới thiệu các vị đạo hữu cho tại hạ quen biết không?

- Tất nhiên là được.

Lâm Phong đi tới bên cạnh Hàn Băng và Huân Vũ.

- Vị này là Lãnh Hàn Băng chấp sự Cửu Huyền Pháp Cung, vị này là Liễu Huân Vũ tộc nhân Liễu gia ở Trường Hà, cả hai đều là hôn thê của tại hạ.

- Thiên hạ lại có thêm hai đóa hoa nhài.

- Tiểu Hi, không được vô lễ.

Lâm Hi nhìn thấy ánh mắt không vui của Lâm Tử Tinh thì bĩu môi.

- Muội không nói nữa là được chứ gì.

Lâm Tử Tinh vội hành lễ.

- Tiểu muội từ nhỏ đã được nuông chiều, xin Lâm huynh đừng để ý.

- Không sao, quân tử không chấp hài tử.

- Ngươi nói ai là hài tử?

Lâm Hi trừng mắt nhìn tên nam nhân đối diện, nàng ghét nhất bị người khác nói là hài tử, chẳng phải phía trước của nàng chỉ nhỏ hơn bình một chút thôi sao.

- Ngươi có dám nói lại lần nữa không?

- Quân tử nhất ngôn.

- Ngươi…

- Ức hiếp nữ tử thì có gì là bản lĩnh.

Một thanh niên đứng lên, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phong.

- Nghe nói ngươi là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, có dám tiếp nhận lời khiêu chiến của ta không?

- Không biết các hạ xưng hô thế nào?

- Trang Phi Phàm.

Lâm Phong đã từng nghe qua cái tên này, thiên kiêu xếp hạng thứ tư trên Đan Bảng, cũng chính là ca ca của Trang Bất Phàm.

- Chẳng lẽ đây chính là đánh nhỏ thì lớn ra mặt hay sao?

Lúc này lại có thêm một thanh niên đứng ra.

- Tại hạ Lâm Trung Vân cũng muốn khiêu chiến với Lâm đạo hữu.

- Tốt, tại hạ chấp nhận lời khiêu chiến.

Lâm Phong mỉm cười, lão hổ không ra oai các ngươi tưởng là mèo bệnh sao.

- Nhưng tại hạ có hai điều kiện…

Thứ nhất, vì không chỉ có một người khiêu chiến nên dứt khoát tất cả sẽ cùng đấu một trận trên đan đài.

Thứ hai, đã là thi đấu thì phải có tiền cược.

- Ở đây tại hạ có 5 khối Hỏa Nguyên Thạch, 5 gốc thiên cấp linh dược, 5 vạn thượng phẩm linh thạch, chỉ cần tại hạ thua thì tất cả những thứ này sẽ thuộc về các vị.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua hai thanh niên đối diện và Nam Cung Như Mộng vẫn lặng im ngồi một chỗ.

- Đúng là một tên ngông cuồng.

Trang Phi Phàm cười lạnh.

- Nếu ta thua cũng sẽ đưa cho ngươi số tiền cược tương tự.

Lâm Trung Vân nhíu mày, vẻ mặt do dự, địa vị của hắn ở Lâm gia không cao như Trang Phi Phàm ở Trang, muốn một lúc lấy ra nhiều tài nguyên như vậy là chuyện không dễ.