Thiên La

Chương 381: Đan Thành



Sau khi càn quét vài giờ bên trong Vạn Bảo Các, Lâm Phong tiếp tục đến Thánh Đan Các lượn vài vòng rồi trở lại Lý Phủ, vẻ mặt không vui không buồn.

Lúc đầu nhân phẩm khá tốt, liên tục tìm được mấy gốc linh dược nhưng sau đó thì chẳng còn gì nữa, hắn đành phải mua vài chục viên yêu đan để giải tỏa.

Vừa về đến phòng, Lâm Phong liền gặp được bạo nữ đang đứng trước cửa.

- Mọi người về sớm vậy sao?

- Chỉ có mình ta trở về.

Phong Thanh Thanh ngắm hoa một lúc rồi mượn cớ rời đi, vì nàng có chuyện muốn hỏi dâm tặc nên ở đây chờ đợi.

- Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.

- Vào trong rồi nói.

Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng, vẻ mặt tò mò nhìn bạo nữ.

- Không biết Phong chấp sự muốn biết chuyện gì?

- Đêm đó vì sao ngươi không rời đi?

- Đêm nào?

- Chính là đêm bị tôn giả tập kích.

Phong Thanh Thanh nhớ rõ dâm tặc có một loại pháp bảo truyền tống, với tính cách an toàn là trên hết của hắn mỗi khi làm chuyện gì đều tính trước đường lui nhưng hôm đó nàng lại nhìn thấy hắn không bỏ chạy mà xông thẳng về phía tên tôn giả.

Lâm Phong nhíu mày, lúc đó hắn hoàn toàn có thể kích hoạt ma trận trở về phòng nhưng một khi hắn rời đi thì bạo nữ nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Mặc dù Lâm Phong rất sợ chết nhưng làm người cũng phải có giới hạn, sao hắn có thể đứng nhìn người khác vì mình mà hy sinh, chưa kể người đó còn là một đại mỹ nhân.

- Nếu ta nói lúc đó ta chạy nhầm đường thì ngươi có tin không?

- Ngươi nói xem.

Phong Thanh Thanh nắm chặt ngọc thủ, không phải tên này đang bị thương thì nàng đã đánh cho hắn một trận.

- Ngươi không muốn nói thì thôi.

- Hài… thật ra từ nhỏ ta đã có một ước mơ đó là trở thành một vị anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, cuối cùng cũng có thể hoàn thành tâm nguyện.

- Ngươi nói nhảm cái gì vậy?

- Cổ nhân có câu, anh hùng cứu mỹ nhân, ngươi chưa từng nghe sao?

Lâm Phong nhìn vẻ mặt ức chế của bạo nữ, xem ra không phải ai cũng đọc nhiều cổ thư như hắn.

- Ta hỏi ngươi một câu, ngươi có phải là mỹ nhân không?

- Tất nhiên.

Phong Thanh Thanh không do dự gật đầu, ánh mắt ẩn hiện kiêu ngạo, bên trong Cửu Huyền Thánh Cung nữ tử có thể so tài mạo với nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lâm Phong mỉm cười.

- Ngươi là đại mỹ nhân vậy ta cứu ngươi chẳng phải sẽ trở thành anh hùng rồi sao?

- Ngươi…

Phong Thanh Thanh há miệng nhưng nàng lại không biết nói gì, ở đâu ra cái suy nghĩ dở hơi này vậy.

- Hừ, dù sao ta cũng phải đa tạ ngươi.

- Nhưng ta không cần ngươi lấy thân báo đáp.

- Ta không giống như ngươi, suy nghĩ vớ vẩn.

- Vậy thì tốt.

Lâm Phong thở phào, bộ dáng như vừa tránh được một kiếp nạn nhưng Phong Thanh Thanh thì tức đến phát hỏa, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở.

Nữ nhân tài sắc song toàn như nàng chỉ cần nói một câu nhất định sẽ có vô số nam nhân điên cuồng chạy đến vậy mà lại bị tên dâm tặc này ghét bỏ, nhưng nàng lại không thể động vào hắn cuối cùng chỉ có thể nghiến răng bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi.

- Ngươi… chờ… đó...

Lâm Phong nhìn bạo nữ đi mất, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong lòng vô cùng thỏa mãn, tạm thời chỉ lấy chút lợi tức, đợi hắn tu thành chính quả sẽ trả cho nàng cả vốn lẫn lãi.

- Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, hắc hắc…

- Tiểu tử ngươi chơi đùa với lửa cẩn thận có ngày dẫn lửa thiêu thân.

- Lão đừng quên ta là đan sư, vốn không sợ lửa.

- Trời tạo nghiệt có thể sống, tự tạo nghiệt khó mà sống.

Lâm Phong lấy ra đan đỉnh, linh lực của hắn sắp khôi phục hoàn toàn, đã đến lúc tu luyện trở lại, thử thách đầu tiên là luyện chế chín viên Phi Ưng Đan.

Đan Thành được mệnh danh là đệ nhất thành trì ở Tây Hoang, ngay cả Hỏa Dương Thánh Thành so ra cũng thua kém một chút.

Nơi này không chỉ phồn hoa náo nhiệt, tài nguyên phong phú, linh khí nồng đậm, cường giả như mây mà còn là nơi tập trung nhiều đan sư nhất đại lục.

Thiên hạ đều biết đan sư khó thành, trong vạn người thì chỉ có vài người đủ điều kiện, trong vài người đó chưa chắc có người sở hữu thiên phú đan đạo.

Nhưng bên trong Đan Thành, đan sư đầy đường, chỉ cần ló đầu ra là có thể nhìn thấy, vì có quá nhiều đan sư nên đan dược ở nơi này cũng không hiếm, giá cả thấp hơn vài phần so với những nơi khác.

Đây cũng là một trong những cơ duyên của tu sĩ ở Đan Thành nhưng lại là nỗi buồn của Lâm Phong, đan dược càng mất giá thì hắn càng lỗ vốn.

- Nơi này chính là Đan Thành sao?

Lúc này đám người Lâm Phong đã bước chân đến Đan Thành, vừa bước vào thành trì, bọn họ liền ngửi được mùi hương của linh dược truyền đến.

Lý Tiểu Âm chỉ về phía trung tâm của thành trì, giọng nói tràn đầy tự hào.

- Đó chính là Thiên Hỏa Sơn.

Lâm Phong nhìn theo hướng đối phương chỉ, chỉ thấy một đám hỏa vụ mờ ảo cuộn thành một khối, hình dáng giống như một vòng xoáy nối liền thiên địa.

- Thiên Hỏa Sơn ở bên trong đám hỏa vụ đó sao?

- Không sai.

Lý Tiểu Âm khẽ gật đầu.

- Nhưng đó không phải là hỏa vụ mà là hỏa nguyên chi khí.

- Hỏa nguyên chi khí? Nhiều như vậy?

Lâm Phong nghe đối phương nói mà kinh ngạc, hỏa nguyên chi khí là bảo vật của thiên địa, là thánh vật của đan sư, giá trị liên thành, chỉ một khối Hỏa Nguyên Thạch đã có giá vài ngàn khối thượng phẩm linh thạch.

Đám hỏa vụ trước mặt lớn đến mức có thể che kín cả một góc trời, một khi mang đi bán chỉ sợ ngay cả Vạn Bảo Các cũng không mua nổi.

Không chỉ Lâm Phong mà những người bên cạnh hắn cũng bị kinh ngạc, nổi bật nhất là Lãnh Phi Dao, cái miệng nhỏ há to đến giờ vẫn chưa khép lại.

Chỉ có Lý Tiểu Âm vẫn bình tâm, dù là ai thì khi nghe nàng nói cũng sẽ có biểu cảm như vậy thôi.

- Thật ra không giống như mọi người đã nghĩ.

Bên trong hỏa vụ phần lớn là hỏa linh khí từ địa mạch phun trào, hỏa nguyên chi khí chỉ chiếm một phần rất ít bên trong.

- Thì ra là như vậy.

Tuy hỏa nguyên chi khí chỉ chiếm một ít nhưng vẫn là bảo vật hiếm có, quan trọng hơn là thứ bảo vật này hoàn toàn miễn phí.

Đan Thành được chia làm nội thành và ngoại thành, cả hai được ngăn cách bởi một cái cấm chế hùng mạnh.

Ngoại thành là nơi chào đón tu sĩ khắp nơi trên đại lục và là nơi giao dịch chủ yếu bên trong Đan Thành.

Nội thành là nơi dành riêng cho đan sư, chỉ có đan sư là được quyền tiến vào bên trong tu luyện, hỏa nguyên chi khí cũng chỉ xuất hiện bên trong nội thành.

Lâm Phong nghe đến đây không nhịn được mà hỏi.

- Bây giờ chúng ta sẽ vào nội thành sao?

Dù đã tu luyện Liệt Hỏa Phần Thiên đến tầng thứ sáu nhưng Lâm Phong vẫn cảm giác hỏa linh thể của hắn vẫn rất hỗn tạp, chỉ tốt hơn so với lúc đầu một chút.

Tuy bên trong Hỏa Nguyên Thạch ẩn chứa linh khí nồng đậm nhưng thứ này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, Lâm Phong còn phải để dành sau này đột phá thánh nhân, không thể tùy tiện sử dụng.

Nghĩ đến hỏa nguyên chi khí bên trong nội thành có thể giúp hắn tinh thuần linh thể, vẻ mặt đã không giấu được hưng phấn.

Lý Tiểu Âm lắc đầu.

- Không phải đan sư nào cũng có thể tiến vào nội thành để tu luyện.

- Có phải là có điều kiện gì không?

- Đan sư muốn tiến vào nội thành phải thông qua khảo thí của Đan Hội.

- Vậy thì bây giờ chúng ta đến Đan Hội.

Lâm Phong đã tìm hiểu sơ qua Đan Thành nên cũng biết được một chút về Đan Hội, đây là tổ chức đan đạo lớn nhất Tây Hoang do tam đại gia tộc thành lập.

Không giống như Thánh Đan Các có mặt khắp nơi trên đại lục, Đan Hội chỉ hoạt động chủ yếu ở Tây Hoang, mục tiêu của bọn họ không phải mua bán linh dược và đan dược mà là tìm kiếm thiên tài và phát triển đan đạo.