Trong lúc đám người Lâm Phong nghỉ ngơi thì ở bên kia Vạn Lý Trường Hà, một thế lực đang dần chìm vào quên lãng.
Bên trong một căn phòng, Trần Bá Thành ngồi đối diện với đám trưởng lão, chấp sự Phục Hổ Bang, vẻ mặt giận dữ.
- Vẫn chưa có tin tức gì sao?
- Bẩm bang chủ, thuộc hạ đã cho người đi điều tra.
- Hừ, một đám vô dụng, không tìm được Minh nhi thì bọn chúng cũng không cần phải quay lại.
Tên chấp sự vừa lên tiếng vội cúi đầu, hắn biết lão bang chủ nóng tính, một khi nổi giận thì không ai ngăn được.
Mấy hôm trước, thiếu chủ Trần Minh cùng Chu Kỳ đột nhiên dẫn theo một đám người vượt qua Vạn Lý Trường Hà, đến giờ vẫn không có tin tức, chỉ sợ đã gặp chuyện chẳng lành.
Trần Minh là nhi tử duy nhất của Trần Bá Thành nên được lão nuông chiều từ nhỏ, cho dù tên này đi gây sự khắp nơi, làm ra những chuyện thương thiên hại lý thì cũng không ai dám nói.
Cho nên khi Trần Minh tự ý dẫn người đi thì cũng không ai dám đứng ra ngăn, kết quả là một đi không trở lại.
Đúng lúc này có một lão đầu từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
- Bang chủ, đại sự không ổn rồi.
- Có chuyện gì, chẳng lẽ Minh nhi xảy ra chuyện?
- Không phải, tất cả thành trì của chúng ta đều đã bị người khác đánh chiếm hết rồi.
- Cái gì?
Không chỉ Trần Bá Thành mà tất cả trưởng lão trong phòng khi nghe được tin tức đều trở nên hoảng loạn.
Phục Hổ Bang có tổng cộng ba cái thành trì bên trong Loạn Vực Chi Địa, mỗi tòa thành đều có tôn giả cùng vương giả tọa trấn, làm sao có thể bị chiếm sạch được.
- Là ai làm?
- Chính là bọn ta.
Giọng nói từ bên ngoài phòng truyền vào, một đám người đột nhiên xuất hiện, dẫn đầu là một thanh niên, vẻ mặt tươi cười.
Trần Bá Thành dù đang tức giận nhưng khi nhìn thấy đám người vừa xuất hiện vẫn phải mỉm cười hành lễ.
- Các vị đạo hữu, không biết các vị làm như vậy là có ý gì?
- Trần lão đầu, xem ra lão làm bang chủ hơi lâu rồi đó.
Mã Hùng tìm một cái ghế trống ngồi xuống, bộ dáng vô cùng tự nhiên.
- Lần này nhi tử yêu quý của lão gây ra đại họa, để xem lão giải quyết thế nào.
- Minh nhi làm sao?
- Lão yên tâm, ta đã giúp lão giải quyết tên ngốc đó rồi.
- Cái gì… ngươi…
Trần Bá Thành rút đại đao, khí tức tôn giả bạo phát, đám trưởng lão Phục Hổ Bang vội chạy tới ngăn lại.
- Bang chủ, đừng manh động…
- Trước tiên phải hỏi rõ mọi chuyện…
- Đúng đó bang chủ…
Mã Hùng nhìn một đám lão đầu động tay động chân, thật chẳng có chút phong độ nào.
- Lần này ta đến đây là để thông báo hai chuyện, thứ nhất là muốn các ngươi bồi thường, chuyện thứ hai là giải tán Phục Hổ Bang.
Trần Bá Thành bị đám trưởng lão can ngăn cuối cùng cũng lấy lại chút bình tĩnh nhưng khi nghe đối phương nói xong, lão lại muốn động thủ.
- Các ngươi đừng hiếp người quá đáng, ngươi khác sợ Ngũ Hành Bang nhưng lão phu không sợ.
- Nói vậy là lão không đồng ý?
- Lão phu có chết cũng không giao Phục Hổ Bang cho các ngươi.
- Có dũng khí.
Mã Hùng đứng dậy, trên tay xuất hiện một thanh trường kiếm, khí tức tôn giả ẩn hiện.
Đám trưởng lão Phục Hổ Bang nhìn đối phương sắp động thủ đều trở nên lo lắng bởi vì bọn họ biết rõ thực lực của Ngũ Hành Bang.
Sở dĩ Ngũ Hành Bang có năm vị bang chủ không phải vì người đông lắm chuyện mà là vì thế lực phía sau của bọn họ chính là ngũ đại Thánh Cung.
Vì đề phòng Loạn Vực Chi Địa phát triển quá mức kiểm soát nên ngũ đại Thánh Cung đã quyết định thành lập Ngũ Hành Bang để trấn áp.
Mã Hùng nhìn vẻ mặt lo lắng của đám lão đầu đối diện, ánh mắt khinh thường.
- Ta cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt, người nào muốn rời khỏi Phục Hổ Bang thì bây giờ lập tức rời đi.
Đám trưởng lão Phục Hổ Bang liếc nhìn nhau, một lão đầu bước tới bên cạnh Trần Bá Thành.
- Bang chủ, giữ được núi xanh không lo thiếu củi đốt.
- Cút… đám chết nhát các ngươi mau cút đi cho lão tử…
- Bang chủ…
- Hôm nay lão tử sẽ không rời đi.
Trần Bá Thành chỉ đại đao về phía Mã Hùng, chiến ý bạo phát.
- Đến đây.
- Ngươi có tiết khí hơn nhi tử của ngươi nhiều.
Mã Hùng thở dài.
- Hổ phụ sinh khuyển tử, thật đáng tiếc…
Sáng hôm sau, Lạc Dương Thành truyền ra một tin tức chấn động, Phục Hổ Bang trong một đêm đã hoàn toàn biến mất nhưng không ai dám điều tra nguyên nhân, một thế lực hùng mạnh cứ như thế mà chìm vào quá khứ.
Sa Nguyên là một trong những nơi khắc nghiệt nhất đại lục, nơi đây không chỉ có nhiệt độ cao bất thường mà còn ẩn chứa vô số nguy cơ, nguy hiểm nhất trong số đó là Sa Hà và Sa Bạo.
Sa Hà là những dòng sa lưu chảy ngầm bên dưới Sa Nguyên, có thể hiện ra bất cứ lúc nào, lưu vực lên đến hàng vạn dặm, một khi tu sĩ rơi vào Sa Hà sẽ bị sa lưu nhấn chìm, tôn giả cũng khó thoát.
Sa Bạo không giống với Sa Hà, bọn chúng không ở yên một chỗ mà có thể xuất hiện bất kỳ nơi đâu bên trong Sa Nguyên, một khi tu sĩ bị Sa Bạo cuốn vào thì trước tiên sẽ bị phong chi lực cắt nát sau đó bị kim sa chôn xuống, trở thành một phần của Sa Nguyên.
- Giết người chôn xác, đây là lần đầu tại hạ nghe thấy.
Lúc trước Lâm Phong chỉ nghe nói giết người cướp của, không thì tiền gian hậu sát, không ngờ còn có loại tiên sát hậu táng.
- Đó là do đệ thiếu kiến thức.
Lãnh Phi Dao ném cho tên sư đệ một cái ánh mắt xem thường, nàng vội hỏi.
- Sa Nguyên nguy hiểm như vậy nhưng tại sao ta lại nghe nói có rất nhiều người muốn tiến vào?
- Bởi vì nơi này không chỉ có nguy hiểm mà còn có vô số cơ duyên.
Lý Tiểu Âm là dân bản địa nên hiểu rất rõ Sa Nguyên, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy cát và đá nhưng bên dưới nơi này là cả một kho tàng.
Chỉ riêng khoáng thạch đã có vài ngàn loại, sản lượng phong phú, số lượng nhiều vô kể, nổi bật nhất chính là Hỏa Nguyên Thạch.
- Nếu Lâm đạo hữu có thể đào được một mỏ khoáng thạch thì nửa đời còn lại không cần phải lo.
- Đào mỏ, công việc này hình như không thích hợp với tại hạ.
Bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, Lâm Phong từng theo lão cự giải đào nguyên thạch, kết quả không được khả quan cho lắm.
Lâm Phong thở dài, ánh mắt ẩn hiện chút hoài niệm, không biết bây giờ hai lão cự yêu đó sống thế nào rồi.
Lý Tiểu Âm nhìn thấy Lâm Phong thở dài, còn tưởng là hắn thất vọng, nàng nhỏ giọng khuyên bảo.
- Tuy bên trong Sa Nguyên có rất nhiều khoáng thạch nhưng muốn đào được cũng không phải là chuyện dễ.
Cự Thiên Bang là một trong hai thế lực lớn nhất bờ tây Vạn Lý Trường Hà cũng chỉ nắm được năm mỏ khoáng thạch trong tay.
Lâm Phong biết đối phương hiểu lầm, hắn vội chuyển hướng.
- Lý đạo hữu, nơi này ngoài khoáng thạch ra thì không còn thứ nào khác sao?
- Tất nhiên là có.
Ngoài khoáng thạch thì bên trong Sa Nguyên còn có một vài loài yêu thú, linh dược và sa ngư.
Lãnh Phi Dao ngồi một bên hóng chuyện chợt xen vào.
- Nơi này cũng có cá sao?
- Đúng vậy.
Sa Ngư chỉ sống bên trong Sa Hà, bọn chúng có hình dáng khá giống với cự ngạc, chiều dài lên đến vài trượng, cơ thể to khỏe, có da dày và vuốt sắc, thịt có mùi vị vô cùng đặc biệt.
Thanh niên này còn có một sở thích là sưu tầm khoáng thạch, bọn chúng thường ngậm nuốt bất kỳ loại khoáng thạch nào tìm thấy được.