Bên trong một căn phòng khác, Lý Điền nhíu mày nhìn tấm lệnh bài trong tay, chưa tới nửa tháng đã có hai tấm lệnh bài xuất hiện trước mặt lão.
Lần trước là Trường Hà Thánh Cung, người giữ lệnh bài là một tuyệt sắc nữ tử, dù lão đã sống hơn trăm năm cũng hiếm gặp được mấy người có thể so với nàng.
Sau khi điều tra, lão biết được nữ tử xinh đẹp đó tên là Nam Cung Như Mộng, từng là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, địa vị sánh ngang với Cửu Huyền Thánh Nữ, được người đời ca ngợi là Nam Hoang Nhị Mộng.
- Lần này không biết lại là thần thánh phương nào?
Lý Điền từng tiếp xúc với Lý Nguyệt Thần một thời gian, lão biết ánh mắt của vị đại tiểu thư này rất cao, ngay cả đám thiên tài ở Đan Thành cũng không có mấy tên với tới.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Lý Điền thu lại ngọc bài.
- Vào đi.
Một thanh niên từ bên ngoài bước vào, bộ dáng cung kính, hai tay dâng lên một cái ngọc giản truyền tin.
- Lý lão, những thứ ngài cần đều ở trong này.
Lý Điền cầm lấy ngọc giản, thần thức đảo qua vài lần, ánh mắt thoáng kinh ngạc.
- Không ngờ lại có kỳ tài như vậy.
Bên trong ngọc giản là toàn bộ tin tức liên quan đến Lâm Phong và đồng bọn của hắn mà Lý gia thu thập được.
- Gọi Tiểu Âm đến đây.
- Tuân lệnh.
Lý Điền nhìn thanh niên rời đi, thần thức lần nữa đảo qua lệnh bài, vẻ mặt vẫn không giấu được kinh ngạc.
Chỉ trong vài năm, từ một tên vô danh tiểu tốt trở thành đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, đánh bại Nam Cung Như Mộng, có hôn ước với Lãnh gia và Liễu gia, là người tìm ra được Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật,…
- Đúng là không đơn giản.
Với chừng đó chiến tích, lão chắc chắn trên người Lâm Phong ẩn chứa không ít bí mật nhưng hắn vẫn có thể sống tốt đến bây giờ, chứng tỏ cái tên này không đơn giản.
Lúc sau, cửa phòng mở ra, một thiếu nữ bước vào, dáng người thon thả, đôi mắt linh động, gương mặt xinh đẹp mỉm cười, giọng nói như là chim hót.
- Tam thúc tìm Tiểu Âm có chuyện gì sao?
- Hôm sau sẽ có một đám người xuất phát đến Đan Thành, ta muốn con đi theo hộ tống.
- Không thành vấn đề.
- Những người này là khách của đại tiểu thư.
Lý Tiểu Âm nghe đến đại tiểu thư, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc.
- Không phải mấy hôm trước bọn họ đã đi rồi sao?
- Là một đám người khác.
- Tam thúc có thể cho con biết vị khách nhân đó là ai không?
- Thông tin của mấy người đó chút nữa ta sẽ đưa cho con.
Lý Điền nhìn cháu gái trước mặt, ánh mắt nghiêm túc.
- Lần hộ tống này ta còn có một chuyện muốn giao cho con.
- Là chuyện gì?
- Tìm cách tiếp cận người đó, lấy được càng nhiều thông tin càng tốt.
- Chuyện này…
Lý Tiểu Âm nhíu mày, vẻ mặt có chút lo sợ.
- Làm vậy lỡ như đại tiểu thư tức giận thì sao?
- Chuyện này không cần lo, ta đoán tiểu thư cũng rất muốn biết rõ về tên đó.
- Tam thúc yên tâm, chuyện này cứ giao cho con.
Lý Điền thở dài, thật ra lão cũng không hi vọng nhiều vào đứa cháu này, chỉ vì lão không tìm ra được người thích hợp nên mới không trâu bắt chó đi cày.
Bên cạnh Lâm Phong đều là hồng nhan họa thủy, nếu cử một tên thanh niên đi cùng thì không ổn, tốt hơn là tìm một nữ tử.
Hôm sau, đám người Lâm Phong rời Tây Sa Thành, mục tiêu tiếp theo là Sa Nguyên, theo kế hoạch thì bọn họ sẽ đi về phía tây bắc, nếu mọi chuyện thuận lợi thì chỉ hơn một tháng là đến được Đan Thành.
Hơn một nửa diện tích của Tây Hoang là sa mạc, khí hậu khô nóng, sinh vật thưa thớt, ngay cả tu sĩ cũng không chịu nổi, trừ đám hỏa tu, phần lớn thành trì ở Tây Hoang tập trung gần Vạn Lý Trường Hà và biên giới phía bắc, nơi có những dòng đại hà từ Bắc Hoang đổ về.
- Thật là nóng.
Vừa rời khỏi Tây Sa Thành vài chục dặm, Lâm Phong đã cảm giác được hơi nóng từ Sa Nguyên thổi tới.
Lý Tiểu Âm mỉm cười.
- Nơi đây vẫn còn cách Sa Nguyên gần một ngày đi đường.
Tuy Sa Nguyên vô cùng rộng lớn nhưng chủ yếu chỉ có hai thứ, một là cát, còn lại là hơi nóng tỏa ra từ bên dưới địa mạch.
Lãnh Phi Dao liếc nhìn xung quanh chỉ thấy được vài gốc đại thụ, vẻ mặt đau khổ, nơi này đã vắng vẻ như vậy không biết Sa Nguyên sẽ như thế nào, xem ra ngày tháng nhàm chán thế này vẫn còn dài.
Lâm Phong nhìn bộ dáng buồn bực của tiểu sư tỷ, nhịn không được hỏi.
- Sư tỷ làm sao vậy?
- Nóng chết ta.
- Chẳng phải tỷ là đan sư sao?
- Thì sao?
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.
- Có ai quy định là đan sư không được sợ nóng sao?
- Hình như là không có.
Lâm Phong lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ trên đời này đúng là chuyện lạ gì cũng có, Lý Tiểu Âm lấy ra một chiếc vòng ngọc đưa cho Phi Dao.
- Thứ này được làm từ băng thạch, có thể hạ nhiệt.
- Thật sao?
Lãnh Phi Dao vừa đeo vòng ngọc vào, nhiệt độ xung quanh liền giảm xuống.
- Oa… đúng là có thể hạ nhiệt, đa tạ Tiểu Âm tỷ tỷ.
Lâm Phong nhìn bộ dáng vui vẻ của tiểu sư tỷ, chắc là không có ý định trả hàng, hắn đành phải thay nàng đổ vỏ.
- Lý đạo hữu, không biết cái vòng ngọc đó có giá bao nhiêu?
- Lâm công tử không cần khách khí, thứ này cũng không phải là bảo vật gì.
Lý Tiểu Âm nói xong thì lấy ra thêm vài cái vòng ngọc.
- Tiểu nữ đã chuẩn bị cho các vị mỗi người một cái, đợi khi đến Sa Nguyên sẽ sử dụng.
- Vậy tại hạ xin đa tạ.
Lần này rời Tây Sa Thành ngoại trừ đám người Lâm Phong còn có hai người khác đi theo hộ tống, một là Lý Tiểu Âm, người còn lại là một lão đầu che mặt, ngoài ra còn có một đàn Đà La Yêu Cầm.
Đà La Yêu Cầm là phương tiện di chuyển phổ biến nhất ở Tây Hoang, gần như mỗi tu sĩ đều sở hữu ít nhất một đầu yêu cầm.
Thanh niên này có kích thước khá lớn, vẻ ngoài giống yêu cầm, cao gần cả trượng, hai chân to khỏe, trên lưng có một cái bướu to dùng để dự trữ nước.
Đà La Yêu Cầm không chỉ bay trên không mà còn chạy được trên cát, xác định phương hướng cực tốt, khứu giác nhạy bén có thể ngửi được hơi nước trong phạm vi vạn dặm, thịt của bọn chúng cũng được xem là mỹ vị, dùng làm lương thực dự trữ cũng không tệ.
Đám người Lâm Phong đi đường cả ngày thì dừng lại, trước mặt đã là Sa Nguyên, đêm nay bọn họ sẽ nghỉ lại nơi này.
Di chuyển bên trong Sa Nguyên vào ban đêm là chuyện vô cùng nguy hiểm, lỡ như gặp phải Sa Bạo thì cho dù là tôn giả cũng có thể bị chôn vùi.
Lâm Phong nhìn một mảnh thiên địa trống không trước mặt, ngoài cát ra thì chẳng còn thứ gì, không hiểu sao trong lòng lại xuất hiện nỗi buồn vô cớ.
- Thật là một nơi kỳ lạ.
- Tiểu tử ngươi có chuyện gì sao?
- Không hiểu sao ta lại có một cảm giác cô độc khó tả.
- Hài…
Lão đầu thở dài.
- Một ngày nào đó tiểu tử ngươi cũng sẽ giống như nơi này.
Dù là Nhân Tộc hay Yêu Tộc, thiên tài hay phế vật rồi cũng sẽ có một ngày trở về với cát bụi.
- Không có cách nào sao?
- Không.
- Ngay cả lão cũng nói như vậy thì nhất định không sai.