Thiên La

Chương 368: Đồng Âm Nguyên Thạch



Phong Thanh Thanh cũng rời đi, Lâm Phong nhìn Hàn Băng và Huân Vũ chuẩn bị rời đi liền ngăn lại.

- Hai vị tiên tử, có muốn cùng tại hạ đi dạo một vòng không?

- Được đó, chúng ta mau đi thôi.

Lãnh Phi Dao không đợi hai vị tỷ tỷ trả lời liền kéo mọi người rời đi, dạo phố và mua sắm chính là một trong những lý tưởng sống của nàng.

Lâm Phong dự định đến Vạn Bảo Các thử thời vận nhưng vì có hai vị lão bà đi cùng nên hắn phải thay đổi lộ trình, đi thêm vài vòng để kéo dài thời gian.

Trước khi đám người Lâm Phong rời đi, Cự Thiên Bang đã phát cho mỗi người một cái tín vật, chỉ cần mang lên người đảm bảo bên trong Tây Sa Thành không ai dám gây chuyện với bọn họ.

- Xem ra địa vị của Lý Nguyệt Thần không đơn giản.

- Có vấn đề gì sao?

- Lão không thấy thái độ của đám người Cự Thiên Bang giống như đang lấy lòng chúng ta sao?

- Cũng thường thôi.

Mỗi đời đệ tử của lão đầu đều là kiêu hùng một phương, trừ Lâm Phong, đi đến đâu cũng được người khác tôn kín, đối với thái độ của Cự Thiên Bang thì lão cũng không có gì bất ngờ.

Lâm Phong thở dài, lão đầu lại bắt đầu tự kỷ.

- Có khi nào Lý Nguyệt Thần là người của Cự Thiên Bang không?

- Có phải tiểu tử ngươi để ý nha đầu đó rồi không?

- Ta là loại người đó sao?

- Vậy nha đầu đó là người của ai thì liên quan gì đến ngươi.

Lâm Phong gật đầu, lão đầu nói không sai, chỉ cần không động đến lợi ích của hắn thì chuyện ai người đó lo.

Sau khi suy nghĩ thông suốt, Lâm Phong tiếp tục đi dạo cùng với tam nữ, nơi này không chỉ có nhiều tu sĩ mà vật phẩm cũng không ít, hai bên đường đều có người bày bán.

Lâm Phong chủ yếu tìm kiếm linh dược vẫn còn sinh mệnh, bên trong giới chỉ của hắn đã có mười mấy gốc thiên dược sắp thành thục, chờ hắn đột phá vương giả là có thể luyện chế thiên đan.

Linh dược ở Tây Hoang nhiều vô số, chủng loại phong phú, ngay cả địa dược cũng được bày bán ngoài đường, quan trọng nhất là giá cả thấp hơn so với những nơi khác đến vài phần.

- Tam Diệp Song Linh Thảo.

Lâm Phong như cá gặp nước, bắt đầu càn quét linh dược, chỉ cần là thứ hắn nhìn trúng liền mua lấy.

- Tiểu tử, bên kia hình như có thứ không tệ.

- Ở đâu?

Cách đó vài bước có một gian hàng bày bán khoáng thạch, diện tích khiêm tốn, số lượng chỉ có vài chục khối.

Lâm Phong đảo mắt nhìn qua vài lần cuối cùng dừng lại trên một khối hắc thạch, đây chính là thứ lão đầu nói.

- Lão bản, thứ này bán thế nào?

- 100 khối trung phẩm linh thạch, không thương lượng.

- 50 khối trung phẩm linh thạch, ta lấy.

- Thành giao.

Lãnh Phi Dao chạy tới nhìn khối đá đen thui trên tay tên sư đệ, vẻ mặt hiếu kỳ.

- Thứ này chẳng phải là một khối đá bình thường thôi sao, đệ mua làm gì?

- Thiên cơ bất khả lộ.

Lâm Phong cũng không biết hắn mua thứ này để làm gì, lão đầu nói tốt thì hắn mua thôi.

- Lão đầu, thứ này là gì vậy?

- Đồng Âm Nguyên Thạch.

- Có công dụng gì?

- Chỉ là một khối phế thạch nhưng đối với tiểu tử ngươi lại rất hữu dụng.

Đồng Âm Nguyên Thạch bị xem là phế thạch là vì không thể dùng để luyện khí nhưng thứ này lại có thể truyền âm với khoảng cách cực xa, chỉ cần khắc vài cái trận văn lên là dùng được.

Lâm Phong nghe lão nói, hai mắt sáng rực, hắn quay qua nhìn tam nữ bên cạnh.

- Đệ có chuyện cần giải quyết, mọi người cứ đi chơi thong thả, cáo từ.

Lãnh Phi Dao còn chưa kịp phản ứng thì tên sư đệ của nàng đã chạy đi mất.

- Linh thạch của ta.

Phi Dao còn muốn mượn Lâm Phong mấy vạn linh thạch mua nữ y vậy mà bây giờ đã không thấy người đâu, xem ra nàng lại phải tự bỏ tiền túi ra mua.

- Tiểu Phong tử đáng ghét, sau này ta sẽ không quan tâm đến đệ nữa.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong trở về căn cứ Cự Thiên Bang, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn.

Chuyến đi lần này thu hoạch không tệ, chỉ riêng linh dược đã mua được mười mấy gốc, ngoài ra còn tìm được một mảnh Hộ Thần Giáp bên trong Vạn Bảo Các.

Quan trọng nhất là Lâm Phong tìm được một món bảo vật có thể trợ giúp hắn đột phá mối quan hệ với hai vị lão bà.

Lâm Phong đi thẳng tới phòng của Hàn Băng, nhờ có tín vật của Lý Nguyệt Thần mà mỗi người đều có riêng một phòng, hoàn toàn miễn phí.

Cửa phòng mở ra, Hàn Băng xuất hiện, vẻ mặt vẫn lạnh như thường.

- Có chuyện gì?

- Đệ có mua quà cho tỷ.

Lâm Phong lấy ra một cái hộp nhỏ tinh xảo đưa cho lão bà.

- Thứ này có chút đặc thù, sư tỷ không được bỏ vào không gian giới chỉ, tốt nhất là giữ lại bên người.

- Ta nhớ rồi.

Lãnh Hàn Băng nhận quà, vẻ mặt không đổi nhìn hắn.

- Còn chuyện gì không?

- Không có gì, chúc sư tỷ ngủ ngon.

Lâm Phong vừa dứt lời liền chạy đi, hắn phải lập tức về phòng để thử thành quả.

Lãnh Hàn Băng đóng cửa phòng, ánh mắt nhìn hộp ngọc trong tay, khóe môi khẽ cong lên, trong lòng có chút mong chờ.

- Không biết bên trong là thứ gì?

Nàng cẩn thận mở chiếc hộp ra, bên trong hộp ngọc là một cái lệnh bài màu đen, bên trên có khắc một vài trận văn, ngoài ra không còn gì đặc biệt.

Hàn Băng quan sát được một lúc thì đột nhiên lệnh bài rung lên, một giọng nói quen thuộc từ bên trong truyền ra.

- Hàn Băng sư tỷ, có nghe đệ nói không… alo alo…

Vẻ lạnh lùng của Hàn Băng thoáng hiện kinh ngạc, ánh mắt bối rối nhìn cái ngọc bài vẫn đang phát ra âm thanh.

- Chẳng lẽ hỏng rồi…

- Hình như không có tín hiệu…

- Alo… alo…

- Hàn Băng sư tỷ, đệ thích tỷ…

Lâm Phong đợi một lúc vẫn không có hồi âm, vẻ mặt buồn bực, xem ra lần này mua phải hàng phách rồi, không ngờ lão đầu cũng có lúc nhìn nhầm, còn tốt là không tốn nhiều linh thạch.

- Có chuyện gì không?

Lâm Phong vừa muốn ném lệnh bài đi thì giọng nói lạnh lùng truyền đến làm cho hắn giật mình, chút nữa đã đánh rơi lệnh bài trong tay.

- Sư tỷ nghe được đệ nói hả?

- Ưm.

- Thật ra thì đệ chỉ muốn nói sư tỷ nên nghỉ ngơi sớm, hôm sau chúng ta sẽ xuất phát.

- Ta biết rồi.

Lâm Phong thở dài, thật là thất bại, rõ ràng là có thiên ngôn vạn ngữ không nói lại đi nói ra những lời dở hơi như vậy.

Trong lúc hắn ủ rũ thì giọng nói lạnh lùng lần nữa truyền đến.

- Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong lập tức lấy lại tinh thần, hắn lấy ra một cái lệnh bài tương tự như cái đã tặng cho Hàn Băng, chỉ khác ở chỗ hai chữ Hàn Băng trên lệnh bài đã đổi thành Huân Vũ.

- Lâm gia có thể tiếp tục tồn tại hay không đều phải nhờ vào ngươi rồi.

Một lúc sau, Lâm Phong thu lại lệnh bài, kết quả lần này khá tốt, so với Hàn Băng thì Huân Vũ nói nhiều hơn một câu.

- Như thế này là có tiến bộ đúng không?

- Tội nghiệp thằng nhỏ.

- Lão có ý gì?

- Với tốc độ của tiểu tử người thì có tiến thêm vạn bước cũng chưa chắc đã bò lên được giường của hai nha đầu đó.

Lâm Phong nhíu mày, nếu mọi chuyện đúng như lão đầu nói thì hắn còn phải luyện đồng tử công lâu dài.

- Lão có ý kiến gì không?

- Không có.

- Tiền bối có cao kiến gì không?

- Vẫn không có.

Dù Lâm Phong dùng cứng hay mềm đều không có kết quả nhưng hắn đâu phải là loại người dễ bỏ cuộc.

- Lão không thể động chút lòng trắc ẩn sao, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa bảo tháp đó.

- Chuyện này thì liên quan gì đến cứu người.

- Nếu lão không giúp ta thì sao nhi tử của ta có thể xuất thế được.

- Tiểu tử ngươi có nói gì thì cũng vô dụng thôi, lão phu hết cách.

Không phải lão không chịu giúp mà là lão chưa từng trải qua tình huống này, mấy chục đời đệ tử của lão không cần mở miệng cũng có vô số mỹ nữ tự trèo lên giường, đâu cần phải nghĩ kế.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt có chút không tin.

- Có chuyện tốt vậy sao?

- Với thân phận đan sư của tiểu tử ngươi cũng có thể, chỉ là chất lượng không bằng hai nha đầu kia thôi.

- Thế à… lão nói gì vậy, ta đâu phải loại người tùy tiện.

Lâm Phong lắc đầu, mỹ nhân thiên hạ tuy nhiều nhưng có mấy thật lòng với hắn, không thể vì sung sướng nhất thời mà ân hận một đời được.