- Tu chân vô tận, bất kỳ lúc nào cũng có thể xuất hiện nguy hiểm và cám dỗ, ngươi phải kiên định với bản thân, tuyệt đối không thể để đạo tâm thay đổi.
- Vậy ngươi nói xem ta phải làm như thế nào?
- Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết thì ta sẽ sẵn lòng trả lời, đưa linh thạch đây để ta làm mẫu cho.
Linh Mộng khẽ gật đầu, ngọc thủ cầm lấy túi trữ vật đưa cho tên nam nhân bên cạnh nhưng được nửa đường lại đổi ý.
- Ngươi nghĩ trên đời này ai cũng ngốc như ngươi sao?
Lâm Phong nhìn thấy mỡ dâng đến miệng rồi còn bị lấy đi, vẻ mặt có chút không tốt nhưng khi nhìn thấy nụ cười trong sáng trên gương mặt tuyệt đẹp của yêu nữ làm cho hắn thoáng ngây người.
Linh Mộng nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tên ngốc trước mặt, ánh mắt trở lại yêu mị như thường ngày.
- Còn nhìn nữa coi chừng ta móc mắt ngươi.
- Nếu không có chuyện gì nữa thì làm phiền ngươi rời đi, ta còn phải tu luyện.
Lâm Phong vận linh lực làm cho cả người thanh tỉnh, yêu nữ quá tà đạo, chút nữa đã bị nàng câu hồn đoạt phách, tốt nhất là không nên đến gần.
Linh Mộng lần nữa đặt túi trữ vật lên bàn, hôm nay nàng nhất định phải câu được con cá này.
- Ta chỉ nói là đổi ý chứ đâu có nói sẽ không tặng linh thạch cho ngươi.
- Ngươi có thể nói tiếng người được không?
- Hử?
Lâm Phong nhìn hỏa ảnh trên người yêu nữ ẩn hiện, hắn vội nói.
- Ý của ta là ngươi muốn làm gì?
- Ta muốn đánh cược với ngươi.
- Cược gì?
- Luyện đan.
Nếu như Linh Mộng không thể luyện thành công đan dược thì nàng sẽ đưa cho Lâm Phong mười vạn thượng phẩm linh thạch và ngược lại.
Hai mắt Lâm Phong lóe sáng, yêu nữ cược như vậy chẳng khác nào mang linh thạch đến tặng cho hắn, kèo thơm.
- Không đúng, nhất định có vấn đề.
Bình thường yêu nữ hận hắn còn không hết sao có thể mang linh thạch đến tặng, trừ khi nàng đổi tính hoặc là đã luyện thành đan dược.
- Nếu ta nhớ không lầm thì trong một tháng có vài ngày nữ nhân đổi tính, chẳng lẽ là hôm nay chăng?
Lâm Phong đi vài vòng xung quanh yêu nữ, vẻ mặt hắn thoáng biến đổi, trên người của nữ nhân này không ngờ lại có đan hương, tuy rất mờ nhạt nhưng hắn vẫn có thể ngửi ra.
Linh Mộng đợi một lúc vẫn không thấy tên ngốc bên cạnh trả lời, giọng nói khinh bỉ.
- Ngươi không dám?
- Tại hạ chưa ngán ai bao giờ, chỉ là tại hạ không có nhiều linh thạch như vậy.
- Không sao, nếu ngươi thua chỉ cần đưa một nửa số linh thạch là được.
- Còn có chuyện tốt như vậy?
Lâm Phong nghe yêu nữ nói, trong lòng càng khẳng định kèo này chắc chắn có vấn đề.
Linh Mộng mỉm cười.
- Ngoài năm vạn thượng phẩm linh thạch thì ta còn muốn đánh ngươi một trận.
- Để ta suy nghĩ cái đã.
Lâm Phong đi lòng vòng trong phòng, ánh mắt chợt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thủy lưu xoay vòng, khóe miệng hắn chợt cong lên.
- Được, ta đồng ý.
Linh Mộng lấy ra một cái đan đỉnh, khi nàng chuẩn bị luyện chế đan dược thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Đợi đã.
- Chuyện gì?
- Ta muốn thay đổi tiền cược một chút.
Nếu Linh Mộng thua thì chỉ cần đưa năm vạn thượng phẩm linh thạch nhưng sau đó phải bưng trà, rót nước, đấm vai cho hắn.
- Tốt.
Linh Mộng vừa dứt lời liền bắt đầu quá trình luyện đan, Lâm Phong ngồi một bên quan sát, ánh mắt tán thưởng.
Thiên phú đan đạo của yêu nữ còn hơn cả tiểu sư tỷ, động tác liền mạch, khí lực ổn định, vừa nhìn đã biết là cao thủ, đến cả lão đầu cũng phải công nhận.
- Thiên phú đan đạo của nha đầu này không tệ.
- Nếu không có chuyện đó xảy ra có lẽ bây giờ nàng đã trở thành chấp sự Đan Cung.
Trong lúc Lâm Phong chuẩn bị trà đạo thì Linh Mộng đã bắt đầu quá trình tinh luyện dược liệu, sau khi quá trình này kết thúc thì nàng sẽ thành đan.
- Linh thạch sắp bay mất vậy mà tiểu tử ngươi vẫn còn thời gian uống trà sao.
- Lão yên tâm, tất cả đều nằm trong tính toán của ta, cho dù linh thạch có mọc cánh cũng khó thoát.
Đúng lúc này, đại thuyền truyền đến chấn động, lão đầu nhìn ra bên ngoài thì thấy từng cơn sóng lớn lại kéo tới.
Chấn động càng lúc càng lớn, cho dù Lâm Phong chỉ ngồi một bên thưởng trà cũng thấy đau cả đầu, phải vận công điều tức.
Linh Mộng so với hắn còn khổ hơn, nàng phải vừa luyện đan vừa giữ vững thần trí, hỏa khí bắt đầu trở nên hỗn loạn.
- ẦM…
Một tiếng nổ lớn vang lên, đan đỉnh từ trên không rơi xuống, dược liệu bên trong đều bị thiêu thành tro tàn.
Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên khốn đối diện, nếu ánh mắt có thể giết người thì hắn đã chết cả vạn lần.
- Ngươi đã sớm biết sẽ có thủy lưu va chạm?
- Nắng mưa là chuyện của trời, tại hạ làm sao có thể biết trước được.
Lâm Phong vừa nói vừa rót cho bản thân một chung trà.
- Thánh Nữ đại nhân không phục thì chúng ta có thể xem như chưa từng đánh cược.
- Ta không giống loại tiểu nhân như ngươi.
Linh Mộng đi tới bên cạnh Lâm Phong, lòng nàng lúc này không khác gì Vạn Lý Trường Hà, ầm ầm dậy sóng, ngọc phong phập phồng lên xuống từng cơn.
Linh Mộng rót đầy chung trà đặt trước mặt Lâm Phong sau đó đi đến phía sau hắn, ngọc thủ do dự một lúc rồi đặt lên vai tên nam nhân trước mặt.
- Cảm giác không tệ.
Linh Mộng cắn môi, nếu có thể thì nàng muốn bóp cổ hắn hơn là bóp vai.
Lâm Phong hưởng thụ một lúc thì phát hiện trà trong bình đã hết, hắn chuẩn bị đổi thêm một bình thì cảm giác được một đạo hàn khí từ phía sau thổi đến.
- Tại hạ còn phải tu luyện, không tiễn.
- Hừ.
Linh Mộng xoay người rời đi, nàng vừa bước đến cửa phòng thì giọng nói từ phía sau truyền đến.
- Đợi đã.
Lâm Phong lấy ra một cái túi trữ vật ném cho yêu nữ.
- Tặng cho ngươi.
- Ngươi nghĩ một cái túi trữ vật có thể để ta tha cho ngươi?
- Ngươi đừng hiểu lầm, dù sao ta cũng xem như là một nửa lão sư của ngươi, nhìn thấy ngươi có chút tiến bộ thì ta cũng nên ban thưởng.
Linh Mộng cầm lấy túi trữ vật rời đi, nàng vừa rời phòng, Lâm Phong lập tức đóng cửa.
- Muh ha ha ha ha ha…
Nhìn một núi lớn linh thạch lấp lánh bên trong túi trữ vật, cảm giác còn sung sướng hơn được yêu nữ phục vụ, lần này thật sự là trúng lớn.