Vạn Lý Kim Ngư thường dài khoảng nửa trượng, toàn thân tỏa ra kim quang lấp lánh, di chuyển theo đàn, phần lớn là hoàng cấp nhưng tốc độ có thể so với huyền cấp yêu thú.
Tuy mấy thanh niên này tu vi không cao nhưng thịt của bọn chúng có thể xem là nhân gian mỹ vị cho nên giá thành rất cao.
Dù vậy cũng không có nhiều tu sĩ dám tiến vào Vạn Lý Trường Hà để săn bắt, vì mấy khối linh thạch mà gặp phải thủy lưu hoặc là thiên thú thì không đáng.
Cũng vì lẽ đó mà có khá nhiều tu sĩ khi vượt sông muốn thử thời vận, bọn họ thường tập trung ở mạn thuyền để câu Vạn Lý Kim Ngư nhưng số người thành công chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao hắn có mặt ở đây.
- Sư tỷ muốn câu kim ngư?
- Tất nhiên.
Lãnh Phi Dao lập tức gật đầu.
- Chúng ta mau đi thôi.
- Đệ không đi đâu.
- Tại sao?
Phi Dao mở to mắt kinh ngạc, tên sư đệ của nàng đổi tính rồi sao, ngay cả linh thạch cũng không muốn kiếm.
Lâm Phong thở dài, trên đời làm gì có chuyện dễ ăn như vậy.
- Dù tỷ có ngồi cả đời ở đây thì cũng không câu được một con kim ngư nào đâu.
- Ta không tin, có phải đệ lại muốn lừa ta để một mình phát tài không?
- Quân tử nhất ngôn, đệ có lừa ai bao giờ.
- Nhưng mấy tên kia đã nói ở đây từng có người câu được kim ngư.
Lãnh Phi Dao chỉ một tên tu sĩ gần đó, Lâm Phong nhìn theo hướng của sư tỷ thì thấy vài tên đang mở quầy bán cần câu.
- Thiên hạ thật là hỗn loạn, đi đâu cũng gặp gian thương.
Lâm Phong mang chuyện Bạch Tinh Thổ nói sơ qua một lần mới thuyết phục được tiểu sư tỷ, đám gian thương đó chỉ biết lừa người, dù có câu được kim ngư thì cũng là do bọn chúng sắp đặt.
- Mấy cái âm mưu quỷ kế này chỉ có thể lừa được đám ngu ngốc, sao có thể qua mắt được thiên tài như đệ.
Lâm Phong đang đắc ý thì chợt cảm giác có gì đó không ổn, ánh mắt của tiểu sư tỷ làm sao lại giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Huân Vũ đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.
- Lâm đạo hữu có điều không biết, vừa rồi Phi Dao đã mua vài cái cần câu.
- Tiểu đệ có chuyện quan trọng cần giải quyết, cáo từ.
Lâm Phong vừa dứt lời liền chạy đi, Phi Dao lập tức đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa hét.
- Tiểu Phong tử, đệ mau đứng lại cho ta…
- Đệ nói ai ngu ngốc hả…
- Đứng lại đó…
Huân Vũ liếc nhìn nữ tử bên cạnh.
- Tỷ không ngăn bọn họ lại sao?
- Không cần.
Hàn Băng xoay người nhìn đại hà rộng lớn, hoàn toàn không để ý đến chuyện của tiểu muội, hai người bọn họ đã sớm như cá với nước, dù nàng có muốn cũng không thể tách rời.
Không chỉ Hàn Băng mà đến cả Huân Vũ cũng đã mơ hồ nhận ra được sự bất thường bên trong mối quan hệ giữa Lâm Phong và Phi Dao.
- Bên trong Liễu gia có không ít nữ tử tài sắc song toàn, hay là muội cũng giới thiệu cho hắn vài người có được không?
Huân Vũ khẽ mỉm cười.
- Nếu muội không tìm đồng minh thì làm sao có thể đấu lại hai người.
- Ta không có ý đó…
- Muội chỉ nói đùa thôi, không ngờ băng sơn mỹ nhân cũng có lúc bối rối.
Hàn Băng biết bản thân bị lừa cũng chỉ có thể liếc nhìn vị tỷ muội này một cái, cả hai lại tiếp tục ngắm trường hà mỹ cảnh.
Bên trong một căn phòng trên đại thuyền, hỏa quang ẩn hiện, giữa phòng có một cái đan đỉnh lơ lửng trên không, bên cạnh là hồng y nữ tử liên tục bắt thủ ấn.
Đột nhiên hư ảnh một tên nam tử xuất hiện đối diện, Linh Mộng vừa nhìn thấy hắn, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy lửa giận, khí tức trên người dần trở nên hỗn loạn, từng ký ức năm xưa lại hiện về.
Lúc đó Linh Mộng chỉ là một nữ tử vô tư, thanh xuân vừa hé nở, còn hắn là chấp sự Đan Cung, hào hoa phong nhã, lần đầu gặp hắn đã khiến cho lòng nàng rung động, kể từ đó nàng thường cùng đồng môn đến chỗ hắn luận đạo.
Thời gian trôi qua, khoảng cách giữa hai người trở nên gần hơn, mỗi lần nàng luyện đan thì hắn sẽ ở bên cạnh chỉ dẫn.
Hình ảnh của hắn trong lòng nàng mỗi ngày một to lớn, thứ đó lớn đến mức che mờ cả lý trí, dù biết hắn là dư nghiệt Ma Giáo nhưng Linh Mộng vẫn tin hắn sẽ vì nàng mà quay đầu.
Cho dù tên nam nhân đó đã hoàn toàn biến mất trên thế gian nhưng Linh Mộng vẫn không thể xóa đi hình dáng đáng hận kia, mỗi lần nhìn thấy hắn, ngọn lửa thù hận trong lòng lại bùng cháy, cho dù nàng đã dùng mọi cách vẫn không thể áp chế.
- Tại sao… tai sao người vẫn không buông tha cho ta…
Đan đỉnh bị hỏa lực của Linh Mộng thiêu đốt dần bốc khói, đây là dấu hiệu bạo lô.
Đúng lúc này, hư ảnh tên nam nhân kia chợt thay đổi, gương mặt của hắn trở nên vặn vẹo, dần biến thành hình ảnh của một tên nam nhân khác, đáng hận không kém.
- Sao lại là tên khốn ngươi?
Linh Mộng vừa nhìn thấy Lâm Phong liền muốn động thủ, cả đời này nàng sẽ không bao giờ quên chuyện đêm qua hắn đã làm.
Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt khinh bỉ.
- Ngay cả một lò đan dược cũng không luyện được thì ngươi có thể làm gì ta?
- Ngươi…
Linh Mộng chuẩn bị khẩu chiến với hắn một trận, đột nhiên nàng phát hiện bản thân lại có thể điều khiển được hỏa lực, ngọc thủ tiếp tục bắt ấn.
Hỏa khí bạo động dần trở nên có quy tắc, lúc sau hương dược bắt đầu lan tỏa bên trong căn phòng.
- Luyện.
Linh Mộng thu lại đan đỉnh, bên trong có bốn viên đan dược, hai viên đã bị cháy đen, hai viên còn lại đều là hạ phẩm.
Nhìn tứ đan trong đỉnh, Linh Mộng có chút ngẫn người, ánh mắt xinh đẹp rưng rưng, đã bao lâu rồi nàng mới tìm lại được thứ cảm giác này, thứ cảm giác không thể diễn tả thành lời mỗi khi nàng thành đan.
Đôi môi khẽ cong, nụ cười vô tư đã biến mất từ lâu lần nữa xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp.
- Ta thành công…
- Ta có thể luyện đan…
- Ta…
Linh Mộng liếc nhìn xung quanh, ngoài nàng ra thì chỉ còn lại một căn phòng trống không, ngay cả hư ảnh của tên đáng ghét kia cũng không biết đã biến mất từ bao giờ, nơi đây chỉ còn một mình nàng mà thôi.
Có lẽ đến lúc này Linh Mộng đã hoàn toàn hiểu được những lời Lâm Phong đã nói, lúc nàng vui hay buồn, ngay cả khi nàng trở thành người mạnh nhất thì cũng không có ai thật sự muốn ở bên cạnh chia sẻ với nàng.
- Thù hận có thể giúp ta trở nên mạnh mẽ nhưng không bao giờ mang lại hạnh phúc cho ta, không ngờ một tên ngốc như hắn lại có thể nói ra những lời này.
Nói đến đây, Linh Mộng chợt mỉm cười.
- Không đúng, nhất định là hắn đã học trộm của người khác.
Linh Mộng cẩn thận thu lại đan dược vào một cái bình ngọc, nhìn tứ đan nằm im trong bình, không hiểu sao nàng lại muốn mang đến cho tên ngốc nào đó xem, nàng muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc không nói thành lời của hắn.
Đêm xuống, Lâm Phong vừa mở lò luyện đan thì cảm giác đại thuyền rung chuyển như vừa đụng phải thứ gì đó, hắn vội ló đầu ra cửa sổ nhìn xem.
- Ôi má ơi…
Vạn Lý Trường Hà tĩnh lặng bất ngờ nổi loạn, từng cơn sóng lớn cao cả trăm trượng không biết từ đâu ập đến.
Lâm Phong vội trốn vào trong phòng, cảm giác chấn động liên tục truyền đến cứ như bị một thứ gì đó đập vào đầu làm cho hắn hoa mắt chóng mặt.
Lâm Phong vội lấy ra vài viên đan dược nuốt vào, lúc này tình hình mới đỡ hơn một chút.
Bên dưới Vạn Lý Trường Hà không chỉ có yêu thú mà còn có những dòng thủy lưu hùng mạnh, một khi bọn chúng va chạm với nhau sẽ tạo thành từng cơn sóng lớn, uy lực không thua gì công kích cấp bậc tôn giả, vương giả.
Nửa giờ trôi qua, chấn động dần biến mất, Vạn Lý Trường Hà vẫn cuồn cuộn nhưng những cơn sóng dữ đã không còn, Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi hắn còn tưởng là đại thuyền sẽ bị sóng đánh chìm.