Thiên La

Chương 350: Thiết Lang Bang



Đám người Lâm Phong đi đến trước một cái hẻm núi thì ngừng lại, nơi này u ám lạ thường, bên trong còn thỉnh thoảng truyền ra thanh âm kỳ quái, nghe qua có phần giống với tiếng kêu thảm thiết của tu sĩ.

Lâm Phong đột nhiên cảm giác huyết mạch sôi sục, máu nóng dâng trào, hắn chợt có xúc động muốn tiến lên khiêu kích yêu nữ.

- Chẳng lẽ là do thi khí?

Lâm Phong lấy ra một viên đan dược nuốt vào, cảm giác bất thường dần tiêu tán.

Linh Mộng nhíu mày.

- Ngươi làm gì vậy?

- Uống thuốc.

Lâm Phong nhìn thấy hỏa ảnh trên người Linh Mộng ẩn hiện, hắn liền lấy ra một bình đan dược đưa cho nàng.

- Thứ này gọi là Hóa Thi Đan, có thể tạm thời khống chế thi khí.

- Hừ.

Đúng lúc này, bên trong sơn cốc chợt truyền đến tiếng bước chân, một đám người xuất hiện, mỗi tên đều mang theo binh khí, tên cầm đầu dùng đại đao chỉ về phía Lâm Phong.

- Nơi này tạm thời do Thiết Lang Bang quản lý, không muốn chết thì cút mau.

- Đại ca, có mỹ nữ.

Một tên tiểu đệ vừa nhìn thấy Linh Mộng, hai mắt liền tỏa sáng, đã lâu rồi bọn họ chưa nhìn thấy nữ nhân có dáng người ngạo nhân như vậy.

Ánh mắt tên cầm đầu liên tục quét qua người Linh Mộng, tuy không nhìn rõ gương mặt nhưng chỉ cần dáng người cũng đủ làm máu huyết của hắn sôi sục.

- Hai ngươi có thể cút, nữ nhân này ở lại.

- Muốn chết.

Linh Mộng vừa dứt lời, chỉ thấy hỏa ảnh lóe lên, mấy tên đối diện lập tức bị đánh bay vào bên trong sơn cốc.

Lâm Phong nhìn đám người vừa rồi còn hùng hổ bây giờ đã nằm la liệt trên mặt đất, không rõ sống chết.

- Đúng là yêu nữ, ra tay đủ tàn nhẫn.

Càng đi sâu vào sơn cốc, không gian càng mở rộng nhưng ánh sáng lại yếu dần, tầm nhìn hạn chế, phía trước đột nhiên xuất hiện một đám bạch vụ che kín đường đi.

Đám người Lâm Phong lập tức dừng lại, ánh mắt nhìn về một góc bên cạnh bạch vụ, nơi đó có mười mấy người đang tụ tập, phía trên bọn họ lơ lửng một viên cầu tỏa ra bạch sắc linh quang.

- Định Tâm Châu, đồ tốt.

Định Tâm Châu có thể trợ giúp tu sĩ định tâm, ngăn cản tà vật xâm lấn linh hồn, chỉ cần một khối nhỏ cũng có giá mấy chục vạn trung phẩm linh thạch.

Linh Mộng nhìn thấy vẻ mặt tham tài của tên nam nhân bên cạnh, giọng nói châm biếm.

- Ngươi chán sống rồi sao?

- Ngươi đừng có nói lung tung, ta còn rất yêu đời.

Trong số tu sĩ tụ tập gần đó có một lão đầu ẩn hiện khí tức cường đại, hoàn toàn không thua kém Hà Thanh trưởng lão.

Đám người Lâm Phong quan sát bạch vụ một lúc, Hà Thanh trưởng lão là người đầu tiên mở lời, giọng nói âm trầm.

- Lão phu cảm giác bên trong bạch vụ có ẩn chứa sát cơ.

- Tiền bối cao minh.

Lâm Phong gật đầu, hắn cũng cảm giác được một loại khí tức nguy hiểm, tuy không biết là thứ gì nhưng chắc chắn rất nguy hiểm.

Linh Mộng lấy ra một thanh trường kiếm, nàng bước về phía trước.

- Ta vào đó xem thử.

- Không được.

Hà Thanh lập tức ngăn cản.

- Hay là để lão phu vào trước.

Linh Mộng là Thánh Nữ không thể tùy tiện mạo hiểm, tu vi của lão cao hơn nàng một khi gặp phải nguy hiểm cũng có cơ hội thoát thân cao hơn.

Trong lúc một già một trẻ tranh giành thì Lâm Phong lặng lẽ thương lượng với lão đầu.

- Ta cảm giác đám bạch vụ này là do tu sĩ tạo ra.

- Nói nhảm.

Thứ này chỉ cần nhìn qua là biết không phải thiên địa hình thành.

- Hôm nay nhân phẩm của tiểu tử ngươi không tệ.

- Chẳng lẽ bên trong có bảo vật?

- Không rõ.

Theo lão đầu suy đoán, bạch vụ là do trận pháp tạo thành, tuy lão không rõ phía trước có bao nhiêu cái trận pháp nhưng chỉ cần liên quan đến trận đạo thì không phải là vấn đề.

- Là thế à.

Lâm Phong thoáng chút thất vọng, hắn còn tưởng là lão đầu phát hiện ra bảo vật như thánh dược chẳng hạn, nếu là trận pháp thì dễ xử.

Đúng lúc này, có hai thanh niên từ bên trong đám tu sĩ gần đó hướng về phía Lâm Phong bước đến, một tên hành lễ với Hà Thanh trưởng lão, giọng nói cung kính.

- Tiểu bối Lý Tâm đường chủ Thiết Lang Bang, tham kiến tiền bối.

Hà Thanh trưởng lão mặt không đổi sắc, giọng nói uy nghiêm.

- Chuyện gì?

- Có phải tiền bối muốn tiến vào bên trong bạch vụ?

- Thì sao?

- Đúng lúc Thiết Lang Bang cũng có ý định tiến vào bên trong, phó bang chủ hi vọng có thể cùng tiền bối hợp tác.

Thanh niên vừa dứt lời thì nhìn thấy một đạo hỏa ảnh bay tới, hắn vội vận linh lực chống đỡ.

- ẦM…

- Cút.

Linh Mộng lạnh lùng nhìn đối phương, nàng không có thói quen hợp tác, đặc biệt là với một đám nam nhân, ngoại trừ tên ngốc bên cạnh.

Lý Tâm bị đối phương đánh lui lại, khí tức hỗn loạn, tuy hai bên chỉ vửa giao thủ nhưng hắn đã nhận ra bản thân không phải đối thủ của nữ nhân này.

- Đã làm phiền tiền bối, cáo từ.

Lý Tâm vừa dứt lời liền rời đi, hắn trở lại bên cạnh vị phó bang chủ Thiết Lang Bang, giọng nói kiềm nén phẫn nộ.

- Bọn họ không đồng ý.

- Không cần tức giận, đợi khi rời khỏi nơi này lão phu sẽ bắt nha đầu đó tạ lỗi với ngươi.

- Đa tạ phó bang chủ.

Lão phó bang chủ nhìn về phía ba người Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng, uy phong của Thiết Lang Bang tuyệt đối không thể bị xâm phạm.

Lâm Phong thở dài, đúng là hồng nhan họa thủy.

- Bên trong đám bạch vụ này có thể ẩn giấu trận pháp, để tiểu bối thử xem.

Hà Thanh trưởng lão nhíu mày.

- Cho dù là trận pháp cũng là thiên trận, không thể tùy tiện tiến vào.

- Không sao, cứ giao cho hắn.

Linh Mộng biết tên nam nhân này tinh thông trận đạo, ngay cả thiên địa kỳ trận cũng có thể phá giải, cho dù hắn không thể phá được trận pháp phía trước thì cũng có thể an toàn rời đi.

Lâm Phong dẫn đầu tiến vào bạch vụ, vừa bước vào bên trong, tầm nhìn của hắn liền bị ảnh hưởng, ngay cả thần thức cũng bị hạn chế, gần như không thể xác định được phương hướng.

Lâm Phong lấy Thông Thiên Lệnh quơ qua lại vài cái, tình hình vẫn không có gì thay đổi.

- Chẳng lẽ mất linh?

- Bớt diễn.

Giọng nói lão đầu truyền đến mang theo vài phần nghiêm túc, bạch vụ này rõ ràng là một cái huyễn trận, không tìm được trận nhãn thì Thông Thiên Lệnh cũng trở nên vô dụng.

Lâm Phong thu lại lệnh bài, vẻ mặt không đổi.

- Vậy phải làm sao?

- Đi tới là được.

- Đơn giản như vậy?

- Cho dù gặp phải thứ gì cũng không được lùi bước.

Sau khi quan sát một lúc, lão đầu đã nhận ra bạch vụ chính là một cái Huyễn Hồn Trận, tu sĩ tiến vào đại trận nếu không thể giữ vững thần trí sẽ bị vây khốn bên trong.

Lâm Phong vừa đi vừa giải thích với Linh Mộng và Hà Thanh trưởng lão, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được lùi bước, nơi này càng ở lâu thì càng nguy hiểm, hắn đợi một lúc vẫn không nghe được phản hồi, khi nhìn lại thì đã không thấy ai bên cạnh.

- Bọn họ đâu rồi?

- …

- Lão đầu còn đó không? Alo…

Lâm Phong vừa đi vừa hét một lúc vẫn không thấy ai phản hồi, xem ra hắn đã bị đại trận vây khốn, bây giờ chỉ có thể dựa vào bản thân.

Đi được một lúc, phía trước chợt xuất hiện dị biến, từng đạo linh quang lấp lánh chiếu xuyên qua bạch vụ, Lâm Phong cẩn thận tiến lại quan sát.

- Là linh thạch…

Trước mặt Lâm Phong là một núi lớn linh thạch tỏa ra linh quang lấp lánh, phần lớn là thượng phẩm, ngoài ra còn có một vài khối linh thạch trong suốt như pha lê.

- Cực phẩm linh thạch.

Lâm Phong khẽ nuốt nước bọt, hai mắt nhìn chằm chằm vào núi linh thạch trước mặt, hai chân vô thức bước tới.