Thiên La

Chương 349: Quỷ Cốc



Đêm đến, Linh Mộng đúng giờ xuất hiện, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, Lâm Phong nhìn vẻ mặt tràn đầy sát khí của yêu nữ, bộ dáng vẫn bình thản.

- Ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

- Nói.

- Liên quan đến Thi Độc.

Linh Mộng vừa nghe đến hai chữ Thi Độc, mày liễu liền nhíu lại, đây chính là tâm bệnh của nàng.

Lâm Phong cũng không vòng vo, hắn mang chuyện Quỷ Cốc kể hết cho yêu nữ, đặc biệt nhấn mạnh nơi đó có thể có giải dược của Thi Độc, những chuyện nguy hiểm không vội nhắc đến.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt Lâm Phong không giống như đang đùa giỡn, nội tâm ẩn hiện kích động, nếu có thể tìm được giải dược thì nàng không cần phải mạo hiểm đi lấy thánh dược, cũng không cần đắc tội với đám người Tây Hoang, càng không cần phải tiếp tục chịu đựng cái tên ngốc này.

- Ngươi chắc chắn?

- Không.

Lâm Phong lắc đầu, trên đời này làm gì có chuyện tuyệt đối.

- Tuy ta không dám chắc bên trong Quỷ Cốc có giải dược nhưng vì Thánh Mẫu đại nhân, ta sẵn sàng mạo hiểm.

- Hừ.

Linh Mộng nhìn bộ dáng không màng nguy hiểm của tên nam nhân trước mặt chỉ muốn bước tới đập cho một cái, rõ ràng tên ngốc này đang cố ý khiêu khích nàng.

Một tên đệ tử bình thường lại dám xông vào hiểm địa để tìm giải dược, nàng là đệ tử chân truyền của Thánh Mẫu, có thể không đi được sao.

Sau khi thương lượng một lúc, hai người quyết định hôm sau sẽ khởi hành đến Hạ Thành, đó là một thành trì cách Quỷ Cốc chỉ vài chục dặm.

Lâm Phong nhìn yêu nữ chuẩn bị rời đi chợt lên tiếng.

- Lần này chỉ ta và ngươi đi là đủ rồi, không cần để người khác biết.

Linh Mộng khẽ mỉm cười.

- Ngươi lo bọn họ sẽ gặp nguy hiểm?

- Chẳng lẽ ngươi muốn Hàn Băng sư tỷ gặp nguy hiểm?

- Tất nhiên là ta không muốn thấy Hàn Băng gặp chuyện nhưng người khác thì ta không quan tâm.

- Nếu bắt ta chọn giữa giải dược và bọn họ, ngươi nghĩ ta sẽ lựa chọn thứ gì?

Lâm Phong mỉm cười, nếu nữ nhân của hắn gặp nguy hiểm thì hắn thà không mạo hiểm còn hơn.

Hôm sau, đám người Lâm Phong tiếp tục lên đường, mục tiêu là Hạ Thành, trên đường đi, Lãnh Phi Dao liên tục líu lo, nàng bám theo tên sư đệ hỏi nguyên nhân vì sao lại thay đổi kế hoạch.

Mục tiêu ban đầu là tây tiến nhưng Hạ Thành lại nằm chếch về phía bắc, khoảng cách khá xa so với lộ trình.

Đối mặt với sự tra hỏi của tiểu sư tỷ, Lâm Phong chỉ có thể nói tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của Linh Mộng, chuyện Quỷ Cốc không thể để lộ ra ngoài, một khi Hàn Băng biết được nhất định sẽ đi theo.

Lý lão đầu khi nghe Linh Mộng đề nghị cũng có chút kinh ngạc nhưng không hỏi nhiều, nhiệm vụ của lão là hộ tống đám tiểu bối này, chỉ cần đám người Lâm Phong an toàn rời khỏi Loạn Vực Chi Địa là được.

Nhờ có danh tiếng Ngũ Hành Bang, cả đoạn đường vô cùng thuận lợi, thỉnh thoảng gặp vài nhóm đạo tặc cùng một số yêu thú nhưng bọn chúng còn chưa kịp thể hiện đã bị khí tức của Lý lão đầu dọa chạy.

Năm ngày sau, Lâm Phong thuận lợi đến Hạ Thành, hắn và yêu nữ trao đổi vài lần, quyết định nghỉ ngơi một ngày sau đó sẽ bí mật lên đường.

Đêm đến, tinh không tĩnh mịch, Hoang Nguyên u ám, trước cổng Hạ Thành chỉ có lác đát vài người qua lại.

Lâm Phong đứng trước cổng thành, ánh mắt liếc nhìn bốn phía.

- Đi.

Đột nhiên thanh âm từ đâu truyền đến dọa hắn hết cả hồn, Lâm Phong vừa xoay người liền gặp phải ánh mắt khinh bỉ của yêu nữ, giọng nói kinh ngạc.

- Ngươi đến khi nào vậy?

- Nhiều lời.

Linh Mộng vừa dứt lời liền rời đi, bên cạnh nàng còn có một lão đầu, Lâm Phong nhận ra lão là một trong hai vị cường giả Cửu Huyền Thánh Cung âm thầm phái đi bảo vệ bọn họ.

Lý lão đầu không đi cùng, lão sẽ ở lại bảo vệ đám người Hàn Băng, sẵn tiện thông báo chuyện Lâm Phong và Linh Mộng lén rời đi.

Quỷ Cốc chỉ cách Hạ Thành vài chục dặm, với tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu thì chỉ cần vài canh giờ là tới nơi.

Trên đường đi, Lâm Phong tìm cớ trò chuyện với vị tiền bối bên cạnh Linh Mộng, nhờ đó mà hắn biết được lão chính là một cao thủ hàng thật.

Vị tiền bối này tên gọi là Hà Thanh, thất trưởng lão Cửu Huyền Chiến Cung, tu vi tôn giả trung kỳ, thời trai trẻ từng tung hoành khắp Nam Hoang, giao chiến hơn ngàn trận, số lần thất bại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

- Tiền bối quá lợi hại.

Lâm Phong dùng ánh mắt sùng bái nhìn lão đầu, loại cường giả như thế này có thể ôm được bao nhiêu thì ôm bấy nhiêu.

- Hừ.

Linh Mộng liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh, ánh mắt hiện rõ xem thường, đúng là một tên nịnh hót.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay thêm một lúc đột nhiên dừng lại, phía trước xuất hiện một sơn mạch chắn ngang, Lâm Phong lấy ra một tờ địa đồ quan sát, hắn chỉ về phía ngọn cự sơn thứ ba.

- Quỷ Cốc nằm ở chỗ đó.

Lâm Phong thu lại Thiên Ảnh Ma Điêu, nếu đúng như lão đầu dự đoán Quỷ Cốc có liên quan đến Thi Tông thì nơi này nhất định xuất hiện thi âm, loại âm thanh này có thể tổn thương linh trí của yêu thú, làm cho bọn chúng trở nên điên dại.

Càng đến gần cự sơn, Lâm Phong càng cảm thấy nơi này có vấn đề, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ngoại trừ tiếng gió gào thét thì chỉ còn lại bóng đêm u ám.

- Xoát…

Đột nhiên một bóng đen từ bên trên đại thụ phóng tới, ngọc thủ Linh Mộng hóa chưởng, hỏa ảnh lóe lên, bóng đen bị đánh nằm bất động trên đất.

Lâm Phong tiến lại quan sát, vẻ mặt thoáng kinh ngạc.

- Thì ra là một đầu huyền cấp yêu hầu.

Đầu yêu hầu này chỉ là huyền cấp, dù là Lâm Phong cũng có thể nhẹ nhàng đập chết, vấn đề là trên thân yêu hầu toàn có rất nhiều thương tích, từ hình dáng của những vết thương cho thấy không phải do Linh Mộng ra tay mà là do yêu hầu giao chiến cùng với yêu thú khác để lại.

- Đúng là một phần tử hiếu chiến.

- Là bán thi.

Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.

- Xem ra nơi này thật sự có dấu vết của Thi Tông.

- Bán thi là cái gì?

- Có thể xem là một nửa thi binh.

Tu sĩ trúng phải Thi Độc sẽ trở thành thi binh, trường hợp Thi Độc không đủ mạnh hoặc bị khống chế thì vật chủ sẽ rơi vào trạng thái bán thi, lúc đó cơ thể sẽ dần bị thi hóa nhưng vẫn còn giữ lại một bộ phận ý thức.

Tương truyền đệ tử Thi Tông đều là bán thi, cơ thể của bọn họ vừa có sức chiến đấu như thi binh vừa có thể sử dụng vũ kỹ.

Linh Mộng nhìn Lâm Phong vẫn còn quan sát yêu hầu, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

- Ngươi còn muốn nhìn đến bao giờ?

- Đây là bán thi.

- Có liên quan đến Thi Tông?

- Không sai.

Lâm Phong mang những lời lão đầu vừa nói phổ cập cho yêu nữ, nơi này nhất định có liên quan đến Thi Tông.

Sau khi nghe Lâm Phong nói, ánh mắt Linh Mộng thoáng hiện kích động, nếu nơi này thật sự có di tích của Thi Tông thì độc của sư phụ nàng không chừng có cơ hội chữa khỏi.

- Đi.

Đoạn đường tiếp theo tương đối tĩnh lặng, thỉnh thoảng có vài đầu yêu thú nhảy ra tập kích đều bị Linh Mộng một chưởng đập chết, nàng không muốn vì mấy đầu tiểu yêu mà làm chậm trễ thời gian tìm kiếm giải dược.

Khi đám người Lâm Phong bước đến địa phận của Quỷ Cốc thì sắc trời cũng đã thay đổi, tuy lúc này là ban ngày nhưng khung cảnh vẫn âm u đáng sợ.

Lâm Phong liếc nhìn cảnh vật xung quanh, nhỏ giọng tâm sự với lão đầu.

- Hình như có gì đó không đúng.

- Tiểu tử ngươi phát hiện thứ gì sao?

- Lão không thấy có gì kỳ lạ sao?

Theo kinh nghiệm hành tẩu lâu năm của Lâm Phong, thông thường những nơi như thế này sẽ rất nguy hiểm, vậy mà bọn họ gần như một đường thuận lợi.

- Chuyện này cũng không có gì lạ.

Một khi yêu thú bị nhiễm thi khí sẽ trở nên thị sát, bọn chúng liên tục tấn công đồng loại để thôn phệ thi khí và huyết nhục, từ đó nâng cao cấp độ.

Cho nên trên đường đi, đám người Lâm Phong chỉ gặp được vài đầu yêu thú cũng là chuyện bình thường.