Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy liền hưng phấn hét lên.
- Tiểu Phong tử, mau đến gần xem.
- Tới liền.
Những người còn lại lần lượt đi tới bên cạnh Lâm Phong quan sát, Linh Mộng nhíu mày, không ngờ tên ngốc này lại tìm được nơi bảo vật xuất thế.
Lâm Phong điều khiển tiểu xà tiến về nơi giao chiến, càng đến gần chiến trường thì linh lực dao động càng mãnh liệt.
Đúng lúc này, một đạo kim quang lướt qua tiểu xà, khối cự thạch bên cạnh bị kim quang chém tan nát.
- Thật là nguy hiểm.
Cách đó không xa, một đám tu sĩ và yêu thú đang hỗn chiến, linh lực và yêu lực không ngừng va chạm, đám yêu thú vây quanh một ngọn cự sơn, bên ngoài là gần trăm tu sĩ liên tục công kích nhưng vẫn không cách nào xuyên qua lớp phòng ngự của yêu thú.
Bên trên ngọn cự sơn mọc mười mấy gốc đại thụ có hình dáng kỳ dị, thân cây cao hơn chục trượng, có cành không lá, toàn thân bạch sắc, mỗi gốc lại kết ra mười mấy quả trong suốt, lấp lánh ngân quang.
- Cốt Thụ.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của thanh niên này, bây giờ hắn đã biết vì sao đám yêu thú lại kích động như vậy.
Khi yêu thú đạt đến thiên cấp cho dù chết đi thì yêu lực và huyết mạch vẫn còn tồn đọng bên trong hài cốt, trải qua vô số năm tháng sẽ hóa hình linh dược, gọi là cốt dược.
Cốt dược có nhiều loại như cốt thụ, cốt thảo, cốt sâm… bên trong mỗi loại đều ẩn chứa yêu lực hùng mạnh cùng với tinh hoa còn sót lại của yêu thú, cho nên cốt dược không chỉ giúp yêu thú đột phá cấp độ mà còn có cơ hội thăng cấp huyết mạch.
Đáng tiếc Lâm Phong không phải là yêu thú, hắn chỉ có thể mang cốt quả đi luyện đan hoặc cho yêu sủng sử dụng.
- Lão đầu, thứ này có thể giúp Thiên Ảnh Ma Điêu thăng cấp huyết mạch không?
- Có thể.
Nhìn vào số lượng cốt thụ, lão đầu đoán trước khi vẫn lạc thì đầu yêu thú này phải đạt đến thánh cấp, huyết mạch tuyệt đối không thua kém U Minh Cổ Xà.
Lúc này tiểu xà của Lâm Phong đang nằm im trên một gốc đại thụ, khoảng cách tới cốt thụ vẫn còn hơn chục dặm.
Theo như kế hoạch của lão đầu thì trước tiên phải xác định được vị trí của bảo vật, tiếp theo sẽ tùy cơ ứng biến.
Trường hợp thứ nhất, bảo vật hữu dụng, Lâm Phong sẽ kích hoạt ma trận được giấu trên người tiểu xà để đến nơi bảo vật xuất thế, tìm cơ hội đoạt lấy.
Trường hợp thứ hai, bảo vật vô dụng, Lâm Phong sẽ ngồi nhà quan chiến, học hỏi kinh nghiệm, sau khi suy nghĩ một lúc, Lâm Phong quyết định lựa chọn trường hợp thứ hai, tọa sơn quan hổ đấu.
Xung quanh cự sơn, tu sĩ và yêu thú vẫn đang hỗn chiến kịch liệt, đúng lúc này, một đạo bạch quang từ trên cao giáng xuống vị trí cốt thụ, linh khí bên trong thiên địa không ngừng tăng lên, hương dược tỏa ra vạn dặm.
- Không ổn, cốt quả đã thành thục.
- Mau ngăn đám yêu thú lại.
Hơn trăm đầu yêu thú đồng loạt chuyển hướng chạy về phía cốt thụ, đám tu sĩ lập tức đuổi theo phía sau.
- HỐNG…
Một đầu cự xà há miệng nuốt trọn cả gốc cốt thụ, đám yêu cầm bay tới bên trên cốt thụ, mỗi đầu gấp một gốc bay đi.
Bọn chúng vừa bay lên thì bị một khối cự thạch ném trúng, cốt thụ rơi xuống bên dưới, một đầu yêu hùng lập tức chạy đến chụp lấy, lúc tu sĩ đến nơi thì chỉ còn lại vài gốc cốt thụ, bọn họ lập tức lao tới tranh giành.
Mấy chục gốc cốt thụ chưa tới vài hơi thở đã hoàn toàn biến mất, đám tu sĩ không kịp lấy bảo vật liền chuyển hướng truy đuổi yêu thú.
- HÚ…
- NGÁO…
- OOO…
Đúng lúc này, đại địa chấn động, vô số tiếng gầm thét từ xa truyền đến, hàng chục vạn yêu thú như thác lũ càn quét Hoang Nguyên, yêu thú đoạt được cốt dược lập tức bỏ chạy, tu sĩ đuổi theo phía sau, cuối cùng là đám yêu thú vừa xuất hiện.
Tiểu xà của Lâm Phong đang nằm im quan chiến thì nhìn thấy một đầu yêu thú chạy tới, phía sau còn có vô số yêu thú đuổi theo.
- Đậu đen.
Đại thủ Lâm Phong kết ấn, tiểu xà lập tức quay đầu bỏ chạy, lúc này đám yêu thú bận tranh giành cốt dược nên không có tên nào để ý đến tiểu xà, vậy là thoát được một kiếp.
Lâm Phong vừa thở phào thì giọng nói của lão đầu truyền đến dọa hắn tỉnh người.
- Hình như đám yêu thú đó đang chạy tới chỗ tiểu tử ngươi.
- Không thể nào.
Lâm Phong lập tức nhìn vào pháp chỉ, hướng của đám yêu thú chạy đi cũng chính là hướng tiểu xà vừa chạy đến.
- Đại sự không ổn rồi, mau chạy thôi.
- Tiểu Phong tử, có chuyện gì sao?
- Đám yêu thú đang hướng về phía chúng ta.
- Cái gì?
Lãnh Phi Dao hét lớn, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ, Linh Mộng động dung, một khi yêu thú kéo đến thì nàng cũng không có cách đối phó.
Cả đám vội lao ra khỏi hang động, Linh Mộng lăng không bay lên, ánh mắt quan sát xung quanh, nàng nhìn thấy ở một góc trời có khói bụi mù mịt, đám yêu thú nhất định là ở nơi đó.
- Theo ta.
Linh Mộng vừa dứt lời liền hóa thành hồng ảnh bay đi, đám người Lâm Phong đuổi theo phía sau.
Lúc này đám yêu thú đang tranh giành cốt dược, chỉ cần không xuất hiện trong tầm mắt của bọn chúng sẽ không sao.
Lâm Phong vừa chạy được một lúc thì nghe thấy vô số tiếng gầm thét truyền đến, đại địa chấn động, núi cao sông lớn đối với thiên thú chẳng khác nào bình địa, khoảng cách trăm dặm cũng chỉ là vài bước chân.
Đám người Lâm Phong ẩn núp trên một ngọn cự sơn, từ nơi này có thể nhìn thấy bầy yêu thú chạy ngang qua.
Dẫn đầu là một đám cự điêu, mỗi đầu đều mang theo một gốc cốt thụ, theo sau là mấy chục đầu thiên thú, cuối cùng là vô số yêu thú.
- Thật ra mọi chuyện đều nằm trong tính toán của đệ.
Lâm Phong nhờ Hàn Băng luyện chế pháp chỉ không phải là vì muốn tranh giành bảo vật mà là đề phòng vạn nhất, hắn đoán đám yêu thú sau khi lấy được bảo vật nhất định sẽ xảy ra xung đột cho nên dùng Truy Ảnh để thăm dò.
- Nói không biết ngượng.
Phong Thanh Thanh hừ lạnh, tên dâm tặc này lại bắt đầu ba hoa.
- Ngươi có dám thề là không để ý đến bảo vật.
- Ngươi đối với ân nhân của mình như vậy sao?
- Hừ.
Nhờ có Lâm Phong mà cả đám thoát được một kiếp, nếu không kịp phát hiện đám yêu thú kéo đến nhất định sẽ xảy ra một trận đại chiến.
Lâm Phong nhìn bạo nữ im lặng, trong lòng lại bắt đầu đắc ý, tu vi cao thì có ích gì, quan trọng là cái đầu.
Đúng lúc này, một đầu cự hùng đột nhiên đổi hướng chạy về phía đám người Lâm Phong, cự thạch trong tay ném thẳng về phía cự sơn.
Linh Mộng xuất hiện, trường kiếm chém về phía cự thạch, kiếm khí phá không bay đi.
- ẦM…
Cự thạch bị chém làm đôi, Linh Mộng còn chưa kịp thu kiếm thì lại có hai khối cự thạch bay tới.
- RỐNG…
Cự hùng lướt qua người Linh Mộng, đại thủ vỗ xuống cự sơn.
- ẦM…
Lúc này đám người Lâm Phong đã chạy đi được vài dặm, hắn nhìn ngọn cự sơn bị vỗ mất một góc, vẻ mặt biến sắc.
Lãnh Phi Dao cũng bị dọa một trận, ánh mắt hoảng loạn, nàng chưa bao giờ nhìn thấy đầu yêu thú nào hung bạo như vậy.
- Tên đó không đi tranh giành bảo vật mà chạy đến chỗ chúng ta làm gì?
Phong Thanh Thanh và Huân Vũ khẽ liếc nhìn Lâm Phong, nhị nữ vừa nhìn thấy Tam Nhãn Cự Hùng xuất hiện liền biết đại sự chẳng lành.