Thiên La

Chương 341: Truy Ảnh



Cách đó hơn trăm dặm, một đám người đứng trên đỉnh cự sơn, ánh mắt nhìn thung lũng phía trước, nơi đó có gần trăm đầu thiên thú và hàng vạn đầu yêu thú tụ tập.

Dẫn đầu là một lão giả, khí thế trầm ổn, trước ngực có hoa văn hình tròn với năm màu khác nhau, ánh mắt lão đột nhiên liếc nhìn về một hướng khác, nơi đó có một đạo linh quang đang bay tới.

Linh quang đến gần lão đầu thì dừng lại, một thanh niên xuất hiện, bộ dáng cung kính hành lễ.

- Tham kiến phó bang chủ.

- Mọi chuyện thế nào rồi?

- Các vị đường chủ đang trên đường đến.

- Rất tốt.

Vì để tranh giành bảo vật, Ngũ Hành Bang đã phái ra không ít nhân lực, tuyệt đối không thể để xảy ra vấn đề.

- Nam Sa Bang có động tĩnh gì không?

- Bọn họ đang tập trung ở phía Bắc, cách chúng ta hơn mười dặm.

- Thực lực bọn chúng thế nào?

Thanh niên lắc đầu.

- Thuộc hạ không nhìn rõ.

- Tiếp tục điều tra.

- Tuân lệnh.

Thanh niên vừa xoay người rời đi thì chợt dừng lại.

- Phó bang chủ, đường chủ nhờ thuộc hạ chuyển lời, người cần đến đã đến.

- Nha đầu đó đến rồi sao.

Lão đầu mỉm cười.

- Đợi giải quyết xong chuyện ở đây, đích thân lão phu sẽ tiếp đón bọn chúng.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong đợi vài canh giờ thì nghe được giọng nói của tiểu sư tỷ từ bên trong hang động truyền ra.

- Tiểu Phong tử, mau vào đây.

- Tới liền.

Lãnh Phi Dao nhìn thấy tên sư đệ chạy vào lập tức vẫy tay gọi lại.

- Mau đến đây.

Lâm Phong bước tới thì nhìn thấy tiểu sư tỷ đang cầm một tờ pháp chỉ trong tay, đây chắc chắn là thứ hắn nhờ Hàn Băng luyện chế.

- Xong rồi sao?

- Chỉ là một tờ địa cấp pháp chỉ, tỷ tỷ của ta nhắm mắt cũng có thể luyện được.

- Cho đệ xem.

- Không được.

Lãnh Phi Dao lập tức giấu pháp chỉ ra phía sau.

- Một tay giao tiền một tay giao hàng.

Lâm Phong lén nhìn Hàn Băng bên cạnh, gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh như thường, xem ra vị lão bà này không có ý định giúp hắn.

- Tỷ muốn bao nhiêu?

Lãnh Phi Dao mỉm cười, ngọc thủ giơ lên một ngón tay nhỏ nhắn xinh xắn.

- Đệ đoán xem.

- Một khối trung phẩm linh thạch, cũng không nhiều.

- Đệ muốn ăn đòn hả, tưởng đang bố thí sao?

- Chẳng lẽ tỷ muốn mười khối?

Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ lắc đầu, vẻ mặt miễn cưỡng, dù sao cũng là pháp chỉ do lão bà luyện chế, bỏ ra nhiều một chút cũng không sao.

- Được rồi, một trăm khối thì một trăm khối.

- Hừ, ít nhất phải 100 vạn trung phẩm linh thạch.

- Cái gì?

Lãnh Phi Dao vội lui lại, vẻ mặt tức giận nhìn tên sư đệ.

- Đệ hét cái gì, muốn dọa chết ta sao?

- Tỷ muốn 100 vạn trung phẩm linh thạch?

- Không được hả?

Lâm Phong lập tức lắc đầu, tất nhiên là không được.

- Nhiều nhất 1 vạn trung phẩm linh thạch.

- Không được, ta muốn 10 vạn.

- 1 vạn…

- Phi Dao.

Giọng nói lạnh lùng truyền đến, ánh mắt Hàn Băng nhìn về phía tiểu muội.

- Đưa cho hắn.

- Được rồi.

Lãnh Phi Dao bĩu môi.

- Đệ đúng là một tên keo kiệt.

Phi Dao vừa dứt lời liền ném pháp chỉ cho Lâm Phong, đúng lúc này một đạo hồng ảnh lướt qua, pháp chỉ rơi vào tay Linh Mộng.

- Mười vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

Lãnh Phi Dao nhìn túi trữ vật bay đến liền chụp lấy, thần thức đảo qua phát hiện bên trong có đúng mười vạn trung phẩm linh thạch, nhất thời không biết phải làm sao.

Nàng chỉ muốn đùa giỡn với tên sư đệ một chút không ngờ lại thật sự nhận được linh thạch.

Lâm Phong tức giận nhìn yêu nữ.

- Ngươi lại muốn làm gì?

- Công bằng giao dịch.

- Hừ, ngươi muốn mua chưa chắc người ta đã muốn bán.

Linh Mộng liếc nhìn Phi Dao.

- Tiểu Dao, có muốn bán cho tỷ tỷ không?

- À, được.

Phi Dao khẽ gật đầu, nàng không dám đắc tội với yêu nữ chỉ có thể dùng ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn tiểu sư đệ.

Lâm Phong lập tức phản đối.

- Pháp chỉ này là Hàn Băng sư tỷ luyện chế, muốn bán cho ai đó là quyền của sư tỷ.

- Chính vì đây là pháp chỉ của Hàn Băng nên ta không thể để nó rơi vào tay những tên ngu ngốc.

- Ngươi nói ai ngốc?

- Những tên ngu ngốc không bao giờ biết mình ngốc.

Linh Mộng mỉm cười, ánh mắt vui vẻ nhìn tên nam nhân đối diện.

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng pháp chỉ của Hàn Băng không đáng giá mười vạn trung phẩm linh thạch?

- Ta…

Lâm Phong á khẩu, hắn chợt nhận ra bản thân đã rơi vào cái bẫy của yêu nữ, chỉ có thể dùng ánh mắt căm tức nhìn đối phương.

Hàn Băng đi tới bên cạnh Phi Dao đoạt lấy túi trữ vật sau đó trả lại cho Linh Mộng.

- Mọi chuyện dừng lại ở đây.

- Tốt.

Linh Mộng sảng khoái ném pháp chỉ cho Lâm Phong, nàng chỉ muốn nhìn thấy khuôn mặt tức giận của hắn.

Phi Dao đứng một bên, hai mắt rưng rưng, vậy là nàng vừa mất mười vạn trung phẩm linh thạch.

Lâm Phong lấy được pháp chỉ liền kích hoạt, lục quang lóe lên, một đầu tiểu xà xuất hiện lướt ra bên ngoài hang động, pháp văn mờ dần rồi biến mất, từng hình ảnh hiện ra bên trên pháp chỉ, sắc nét như thật, sống động từng giây.

Pháp chỉ này gọi là Truy Ảnh, chủ yếu là dùng để thu thập hình ảnh nhưng sau khi được lão đầu nâng cấp đã biến thành một cái máy quay di động.

Lâm Phong điều khiển tiểu xà di chuyển về phía Loạn Vực Chi Địa, đám người Ngũ Hành Bang từng nói nơi bảo vật xuất thế chỉ cách chỗ của hắn hơn trăm dặm, phạm vi hoạt động của Truy Ảnh lớn hơn gấp mấy lần, muốn tìm được địa điểm của bảo vật chỉ là vấn đề thời gian.

Ba ngày trôi qua, bên trong một cái hang động, giọng nói chán nản của một nữ tử vang lên.

- Tiểu Phong tử, tiểu xà của đệ còn chưa đến nơi sao?

Lãnh Phi Dao nhìn tờ pháp chỉ trước mặt tên sư đệ, cảnh vật bên trong liên tục thay đổi, chứng tỏ tiểu xà vẫn đang trên đường tìm kiếm.

Lâm Phong thở dài, vẻ mặt bất lực, thứ đồ chơi này của lão đầu bề ngoài có vẻ tốt nhưng thật ra không tốt như vẻ bề ngoài.

Vì đang ở bên trong địa bàn của yêu thú nên Lâm Phong không dám để tiểu xà di chuyển quá nhanh, chưa kể lúc gặp phải địa hình hiểm trở còn phải đi đường vòng.

Lúc đầu hắn định chế tạo một đầu tiểu điêu nhưng bị lão đầu phản đối, lão cho rằng tiểu xà dễ ngụy trang hơn tiểu điêu.

Kết quả là mỗi ngày chỉ đi được vài chục dặm, đến giờ vẫn còn chưa xác định được vị trí của bảo vật, đợi khi tiểu xà đến nơi thì chắc là tiệc cũng tàn rồi.

- Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây?

- Tiểu tử ngươi phải biết tự suy nghĩ, muốn thành đại sự không thể lúc nào cũng dựa vào người khác.

- Lão đợi đó.

Lâm Phong thầm mắng lão đầu vô sỉ, bây giờ chỉ có thể tiếp tục thăm dò, hi vọng là tìm được tung tích của bảo vật.

Đúng lúc này, vẻ mặt Lâm Phong đột nhiên thay đổi, bên trên tờ pháp chỉ xuất hiện vài đạo gợn sóng, đây là dấu hiệu linh lực dao động, hơn nữa không chỉ có một đạo.

- Tìm thấy rồi.

Lãnh Phi Dao vừa nghe tên sư đệ hét lên liền chạy tới bên cạnh.

- Đâu, mau cho ta xem với.

Đôi mắt xinh đẹp của Phi Dao chăm chú nhìn vào tờ pháp chỉ, bên trong làm gì có bóng dáng của ai.

- Làm gì có ai?

- Phía trước có một đám người đang giao chiến.

Lâm Phong điều khiển tiểu xà bò lên một gốc đại thụ sau đó quan sát xung quanh, cách hắn vài ngọn cự sơn, từng đạo linh quang liên tục lóe sáng, bóng dáng yêu thú ẩn hiện.