Theo lão đầu đánh giá thì nhiệm vụ của Lâm Phong có thể so với thiên cấp, số kinh phí hỗ trợ có thể lên đến vài vạn thượng phẩm linh thạch.
- Nhiều như vậy?
- Có thể còn nhiều hơn.
Lâm Phong im lặng, vài vạn khối thượng phẩm linh thạch bước qua đời hắn một cách âm thầm và lặng lẽ, một câu chào hỏi cũng không có.
- Lão đầu, nếu bây giờ ta quay lại lấy lộ phí có kịp không?
- Tiểu tử ngươi thật sự muốn trở lại?
- Không có lộ phí thì đi kiểu gì, chẳng phải cổ nhân cũng có câu quay đầu là bờ sao?
- Bờ này không chứa nổi ngươi.
Phía sau Lâm Phong chính là Trường Hà, nơi đó có vô số tu sĩ ngày đêm nhớ tới hắn, một khi trở về thì đừng nghĩ đến chuyện rời đi.
Vừa nghĩ tới cảnh tượng được hàng vạn thanh niên chào đón cuồng nhiệt với tất cả tinh thần và linh lực, Lâm Phong lập tức dập tắt ý nghĩ trở lại.
Chưa kể bên cạnh Lâm Phong còn có một yêu nữ bá đạo, nếu để nàng biết tên nào đó vì vài vạn thượng phẩm linh thạch mà bỏ qua bệnh tình của sư phụ, kết quả nhất định sẽ rất thảm.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn lấy ra một cái ngọc giản từ bên trong giới chỉ lặng lẽ quan sát.
- Tiểu tử ngươi làm gì vậy?
- Học thánh quy.
- Không muốn nghe chuyện còn lại sao?
- Đợi ta đọc xong thánh quy rồi nói.
Lão đầu mỉm cười, giọng nói ẩn ý.
- Vậy thì đọc cho kỹ vào, cẩn thận lại mất linh thạch.
- Lão có ý gì?
- Đợi tiểu tử ngươi đọc xong thánh quy rồi nói.
Lâm Phong tức giận nhìn lão đầu, những chuyện liên quan đến linh thạch sao có thể mang ra đùa giỡn.
- Nể mặt đám linh thạch, ta nhịn lão lần này.
Lâm Phong mỉm cười, hắn bày ra bộ dáng cung kính hành lễ với lão đầu.
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Lần này tây tiến không chỉ có mình tiểu tử ngươi, đúng chứ?
- Tiền bối cao minh, vừa nhìn đã biết.
- Tiểu tử ngươi không nhận lộ phí, chẳng lẽ đám nha đầu kia cũng không nhận?
Thánh quy ghi rõ, trường hợp nhiều đệ tử cùng chấp hành nhiệm vụ có thể cử ra một người đáng tin thay mặt những người còn lại nhận lộ phí.
Lâm Phong nhíu mày.
- Lỡ như bọn họ cũng không nhận thì sao?
- Không phải ai cũng gà mờ như tiểu tử ngươi.
- Cũng đúng.
Lâm Phong gật đầu nhưng sau đó lập tức lắc đầu, hắn không phải gà mờ, hắn là đệ nhất thiên tài chỉ là không nhớ thánh quy mà thôi.
Nghĩ đến đây, hai mắt Lâm Phong rực sáng, hắn lập tức xoay người phóng vào trong hang.
- Linh thạch bảo bối, lão tử đến đây, hú hú…
- ẦM…
- Á…
Hai thanh âm chấn động từ bên trong hang động cùng lúc truyền ra.
Phong Thanh Thanh nằm trên đại thụ chợt mở mắt, nàng nhìn xuống hang động đúng lúc thấy một bóng người bay ra, tiếp đó lăn vài vòng trên đất rồi dừng lại.
Lâm Phong nằm bất động, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh, giữa một cái hang động có một cái hồ nước, bên trong hồ nước có vài mỹ nữ đang làm gì đó, tiếc là chưa kịp nhìn rõ đã bị đánh bay.
- Lão đầu?
- Chuyện gì?
- Có làm ăn được gì không?
- Hai nha đầu đó còn chưa lọt vào pháp nhãn của lão phu.
Lâm Phong nghe lão nói liền thở phào, đột nhiên hắn nhận ra có chỗ không đúng, lão không nhìn làm sao biết trong hồ nước có hai người, hắn còn không biết nữa là.
- Lão đầu thúi.
Bên dưới thương thiên, một đầu yêu cầm lướt đi giữa Hoang Nguyên, thẳng tiến Tây Hoang, phía trên yêu cầm có một đám người, trong đó có một thanh niên bị cách ly tập thể.
Từ sau chuyện hiểu lầm đêm qua, Lâm Phong vẫn chưa có cơ hội giải thích, mỗi lần hắn muốn trình bày lại nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sát khí của yêu nữ.
Nếu hắn đoán không lầm thì Linh Mộng chính là một trong hai nạn nhân đêm qua.
- Hài…
Lâm Phong thở dài, vẻ mặt chán nản, đến giờ hắn vẫn chưa biết được thông tin về lộ phí.
Lãnh Phi Dao ngồi cạnh tỷ tỷ, tâm tình so với tên sư đệ của nàng cũng không tốt hơn bao nhiêu, cả đường đi không người tâm sự, nàng sắp nhịn hết nổi rồi.
- Thật là chán chết đi được.
Chẳng phải thiên hạ đồn Hoang Nguyên rất nguy hiểm sao, trộm cướp lộng hành, yêu thú khắp nơi, nhưng nàng lại thấy nơi này so với Thánh Cung còn yên bình hơn.
- ÉC…
Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên dừng lại, miệng liên tục kêu lên phát ra âm thanh cảnh báo.
Phía trước không xa có một đám người cưỡi yêu cầm chặn đường, mỗi tên đều mang theo binh khí, rõ ràng người đến không thiện.
Lãnh Phi Dao nhìn đám người trước mặt, vẻ mặt hưng phấn.
- Không lẽ bọn chúng chính là đạo tặc?
Phi Dao vừa dứt lời, Lâm Phong liền lướt tới che chắn phía trước chúng nữ, cuối cùng hắn cũng có cơ hội thể hiện.
Ánh mắt Lâm Phong cảnh giác nhìn đám người đối diện.
- Các vị đạo hữu, có chuyện gì sao?
Thanh niên dẫn đầu chỉ đại đao về phía Lâm Phong.
- Ta muốn đầu yêu cầm của ngươi.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, hắn chỉ có một đầu yêu cầm, mất rồi còn làm ăn gì nữa, chẳng lẽ muốn hắn lội bộ tới Tây Hoang.
- Các ngươi là đạo tặc?
- Không phải.
- Chúng ta có hiểu lầm gì chăng?
- Bọn ta là không tặc.
Một tên thanh niên trong đám không tặc cất tiếng cười quái dị.
- Đại ca, lần này chúng ta trúng lớn rồi, trừ tên tiểu tử ngốc đó ra thì tất cả đều là hàng thượng phẩm.
Tên đại ca mỉm cười, tuy không nhìn thấy được dung mạo của đối phương nhưng chỉ nhìn dáng người cũng đủ làm cho bọn chúng điên cuồn.
- Hồng y nữ tử là của ta, số còn lại các ngươi tự xử.
- Đa tạ đại ca.
Lâm Phong bị đám không tặc ngó lơ, hắn liếc nhìn qua chỗ của yêu nữ bên cạnh.
- Hình như có người sắp được làm áp trại phu nhân.
- Hừ.
Linh Mộng dẫm lên Thiên Ảnh Ma Điêu, cơ thể hóa thành hồng ảnh bay về phía đám không tặc, trường kiếm trong tay chém ngang.
Lâm Phong đừng phía sau quan sát, chỉ kịp thấy một đạo kiếm khí mang theo hỏa lực phá không bay đi, cả đám không tặc rơi như lá rụng, chỉ có tên đầu đàn kịp thời bỏ chạy.
Tên không tặc vừa xoay người thì nhìn thấy hồng y nữ tử xuất hiện, vẻ mặt hoảng sợ.
- Tiên tử xin tha mạng…
Kiếm khí quét tới, cơ thể của tên không tặc hóa thành huyết vụ rơi xuống Hoang Nguyên.
- Thật là đáng sợ.
Lâm Phong ngẩn người, không ngờ yêu nữ lại ra tay tàn độc như vậy.
- Hình như đám không tặc này có hơi yếu, ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi.
- Chỉ là một đám tạp nham.
Giọng nói lão đầu truyền đến, chỉ có mấy tên vô danh tiểu tốt mới không có ký hiệu.
- Tiểu tử ngươi phải nhớ, một khi giao chiến chẳng khác gì mang tính mạng ra đặt cược, nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân.
- Nhớ rồi.
Lãnh Phi Dao nhìn một đám không tặc bị hạ, vẻ mặt hiện rõ thất vọng, nàng còn chưa có cơ hội xuất thủ.
Sau khi giải quyết đám không tặc, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục cất cánh, trên đường đi đã không còn yên tĩnh như lúc trước.
Ba ngày trôi qua, đám người Lâm Phong đã gặp hơn trăm đầu yêu thú, còn tốt là không có thiên cấp yêu thú xuất hiện, đạo tặc cũng chỉ có vài tên.
- ÉC…
Lãnh Phi Dao đang vận công thì nghe thấy tiếng kêu của Thiên Ảnh Ma Điêu, đôi mắt xinh đẹp lập tức liếc nhìn xung quanh, giọng nói hưng phấn.
- Lại có đạo tặc sao?
Mỗi lần Ảnh Điêu hét lên đều có chuyện xảy ra, không phải là đạo tặc tấn công thì cũng là yêu thú tập kích.