Thiên La

Chương 335: Rời Đi



Huân Vũ nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Hàn Băng, giọng nói nghi hoặc.

- Chẳng lẽ hắn không nói chuyện này cho tỷ biết?

Hàn Băng khẽ lắc đầu, nếu nàng biết thì đâu cần phải chạy đi giúp lưu manh chuẩn bị nhiều bảo vật như vậy.

Huân Vũ nắm lấy ngọc thủ Hàn Băng.

- Ta nghĩ hắn không phải muốn giấu tỷ mà là không dám nói với tỷ.

Tính tình Hàn Băng lạnh lùng, cách người ngàn dặm, cho dù là nữ tử hoạt bát như Phi Dao cũng không dám tùy tiện đùa giỡn với vị tỷ tỷ này.

- Ta biết tỷ luôn đứng phía sau bảo vệ cho hắn, nhiều lúc ta cảm giác tỷ không phải là đạo lữ mà giống như mẫu thân của hắn hơn.

- Ta…

- Thật ra hắn cũng muốn bảo vệ tỷ giống như tỷ bảo vệ hắn, muội nghĩ hắn muốn tỷ đứng bên cạnh hơn là ở phía sau.

Hàn Băng nhíu mày, trong lòng quanh quẩn những lời nói của Huân Vũ, từ trước đến giờ nàng luôn cho rằng cách thể hiện tình cảm tốt nhất chính là quan tâm, chăm sóc và bảo vệ cho đối phương, cũng giống như cách mẫu thân đã đối xử với nàng.

Gương mặt lạnh lùng của Hàn Băng thoáng qua chút bối rối, tính tình nàng vốn hướng nội, không thích giao tiếp với người ngoài, ngay cả nói lời dễ nghe còn khó thì nói gì đến chuyện thể hiện tình cảm.

Hàn Băng nhìn nữ tử bên cạnh, nàng do dự một lúc rồi mở lời.

- Vậy ta phải làm sao?

- Thật ra muội cũng không biết phải làm thế nào.

Huân Vũ mỉm cười, Lâm Phong là nam nhân đầu tiên của nàng, nói về kinh nghiệm tình trường thì nàng chẳng khác gì Hàn Băng, nhưng Huân Vũ không phải loại người hướng nội, thứ gì nàng không biết thì có thể hỏi những người xung quanh.

Huân Vũ kéo Hàn Băng ngồi xuống bên cạnh, nàng bắt đầu kể ra những kinh nghiệm mà bản thân đã học được từ mẫu thân và trưởng bối trong tộc.

Lúc đầu Hàn Băng chỉ ngồi một bên im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đặt ra vài câu hỏi, thời gian trôi qua, cả hai nữ tử trò chuyện càng lúc càng nhiệt tình, đến khi Huân Vũ rời đi thì trời đã tối.

Vài ngày sau, bên trong Trường Hà Thánh Thành lại truyền ra tin tức chấn động, ôn thần Lâm Phong chính thức gửi lời khiêu chiến đến Nam Cung Như Mộng, người thua cuộc sẽ đáp ứng một yêu cầu bất kỳ của đối phương.

Tin tức vừa truyền ra, Thánh Thành lập tức dậy sóng, vô số tu sĩ tụ tập bên ngoài cứ điểm Cửu Huyền, ngày đêm chờ đợi, nhất định không để nữ thần rơi vào tay ôn thần.

Đám tu sĩ chờ đợi vài ngày thì nhận được thông báo Lâm Phong đã sớm rời đi, nếu muốn tìm hắn thì có thể đến Tây Hoang.

Bên trong một tòa thành trì gần biên giới Trường Hà, vài người vừa ăn vừa trò chuyện, trong đó có một tên lạc loài bị đồng bọn cách ly.

Lâm Phong một mình ngồi một góc, vẻ mặt thất thần, lúc hắn hạ chiến thư với Nam Cung Như Mộng liền đoán được bản thân sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm nên đã sớm chuồn đi.

Vấn đề là Lâm Phong chỉ đưa ra lời khiên chiến còn điều kiện phía sau thì hắn hoàn toàn không liên quan.

- Có khi nào là hiểu lầm không?

- Lão phu đoán là do nha đầu kia giở trò.

Nếu là hiểu lầm thì Trường Hà Thánh Cung đã sớm đứng ra thanh minh nhưng đối phương vẫn giữ im lặng, rõ ràng là ngầm chấp nhận.

Tuy Lâm Phong vô tội nhưng tất cả tu sĩ đều cho rằng hắn có ý đồ với Nam Cung Như Mộng, ngoài mặt mượn cớ khiêu chiến nhưng thật ra là muốn chiếm đoạt con gái nhà người ta.

Vì chuyện này mà suốt thời gian đi đường Hàn Băng và Huân Vũ đều làm mặt lạnh với hắn, ngay cả tiểu sư tỷ cũng không thèm nói một câu.

- Lần này lão tử có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

- Hài…

Lão đầu thở dài, ngay cả lão cũng hết cách, giờ có nói ra sự thật thì cũng chẳng ai tin, Nam Cung Như Mộng vì muốn chiếm đoạt Lâm Phong nên tự ý thêm điều kiện vào, buồn cười.

- Cổ nhân nói không sai, độc nhất trên đời chính là lòng dạ đàn bà.

Lâm Phong nhìn thất sắc phong linh phía xa, nơi đây đã là biên giới Trường Hà, là thành trì cuối cùng được Thánh Cung bảo hộ.

Bắt đầu từ hôm sau, Lâm Phong sẽ phải tự lực cánh sinh, sống hay chết tất cả đều dựa vào đám người bên cạnh, chỉ là tình hình lúc này không được khả quan.

Nam Hoang cách Tây Hoang cả trăm vạn dặm, với tốc độ phi hành của Thiên Ảnh Ma Điêu thì phải mất hơn hai tháng thời gian.

Lý thuyết là như vậy nhưng thực tế hoàn toàn khác, một khi tiến vào Hoang Nguyên mỗi bước chân đều phải cẩn thận, bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.

Theo như lão đầu tính toán, nếu không có gì bất thường thì trong vòng nửa năm là đám người Lâm Phong có thể đến được Tây Hoang.

Lâm Phong lấy ra một viên bạch châu cầm trong tay, trước khi lên đường đến Tây Hoang, Linh Tuyền Thánh Mẫu đã gọi hắn đến gặp, đây là một trong số những món quà bà đã tặng cho hắn để phòng thân.

Đừng thấy bạch châu nhìn có vẻ đơn giản mà xem thường, thứ này chính là một món thiên cấp cấm bảo, một khi kích hoạt có thể tạo ra một đòn có uy lực ngang với tôn giả đỉnh cấp, khuyết điểm duy nhất là chỉ có thể dùng được một lần.

- Hy vọng là sẽ không dùng đến ngươi.

Đêm xuống, Hoang Nguyên rộng lớn chỉ còn lại một màu đen u ám, yên tĩnh và đáng sợ, bên ngoài một cái hang động, Lâm Phong lặng lẽ quan sát địa đồ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn vào bên trong, vẻ mặt chán nản.

- Hài…

Tại sao lúc nào hắn cũng là người canh cửa, rõ ràng tu vi của hắn thuộc hàng yếu nhất, theo lý thì phải là đối tượng được bảo vệ.

- Tiểu tử ngươi than thở cái gì?

- Ta không phục, rõ ràng ta mới là nhân vật chính.

Lần này đến Tây Hoang mục đích là để lấy Địa Mẫu Thánh Liên, muốn lấy được thánh dược thì phải vào thánh địa, muốn vào thánh địa thì phải có danh ngạch, muốn có danh ngạch thì phải nhờ vào tài năng của Lâm Phong.

Từ đó thấy được vai trò của Lâm Phong là vô cùng quan trọng, hắn cần được bảo vệ.

- Không phải vẫn còn nha đầu đó sao?

- Lão đừng có hiểu lầm, ngủ trên cây là sở thích của bạo nữ.

Cách đó không xa, bên trên một cành của đại thụ có một nữ tử đang nằm im, ánh mắt ngắm nhìn dạ thiên, hàng vạn tinh tú lấp lánh cũng không thể soi sáng lòng nàng.

Thỉnh thoảng trong lòng nàng sẽ nhớ đến hắn nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nham nhở, nụ cười vô sỉ của hắn lại không nhịn được mà muốn động thủ.

- Chẳng lẽ đây là cảm giác thích một người nào đó?

Ánh mắt Phong Thanh Thanh liếc nhìn tên nam tử bên dưới, đúng lúc hắn cũng đang nhìn nàng, cả hai thoáng ngẩn người.

- Hừ, còn nhìn nữa coi chừng lão nương móc cặp sắc nhãn của ngươi.

- Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ đang ngắm đại thụ.

Lâm Phong cúi đầu tiếp tục quan sát địa đồ, hôm nay đã là ngày thứ ba hắn tiến vào Hoang Nguyên, một đường thuận lợi, không có gì bất thường.

- Hình như nơi này cũng không có gì nguy hiểm.

- Tiểu tử ngươi vội gì, kịch vui còn ở phía sau.

Tuy Lâm Phong đã đi được một đoạn đường nhưng chỉ cách thành trì hơn vạn dặm, phạm vi hoạt động của đám yêu thú thường cách thành trì khá xa để tránh bị tu sĩ săn bắt.

Bên trên địa đồ, ở giữa Nam Hoang và Tây Hoang có một vùng được tô đỏ, nơi này gọi là Loạn Vực Chi Địa.

Bên trong Loạn Vực Chi Địa có hơn trăm cái thành trì lớn nhỏ khác nhau, mỗi cái do một thế lực thống trị, không có quy tắc, không có luật lệ, thực lực quyết định tất cả.

Nếu như Lâm Phong đủ mạnh, hắn có thể tiến vào chiếm lấy một cái thành trì làm của riêng.

Nghe nói bên trong Loạn Vực Chi Địa lúc nào cũng có tu sĩ giao chiến, giết người đoạt bảo là chuyện thường ngày, tuy vậy nơi này vẫn phát triển rất tốt, hoàn toàn không thua kém đại thành trì của Thánh Cung, nguyên nhân chủ yếu là do vị trí địa lý chiến lược.

Muốn đến Tây Hoang nhất định phải đi qua Loạn Vực Chi Địa, muốn qua được nơi này cần phải tiêu tốn một lượng lớn linh thạch để thông quan.

- Chưa gì đã thấy lỗ.

- Đúng rồi, có một chuyện lão phu quên nói với tiểu tử ngươi.

- Chuyện gì?

- Một chuyện tốt và một chuyện xấu, tiểu tử ngươi muốn nghe chuyện nào trước?

Lâm Phong nhíu mày.

- Không phải chỉ có một chuyện thôi sao?

- Bớt nhảm.

- Được rồi, chuyện xấu trước đi.

- Là thế này…

Theo như nội quy của Thánh Cung, trường hợp đệ tử được cử đi làm nhiệm vụ sẽ được hỗ trợ một khoản kinh phí, nhiệm vụ càng nguy hiểm thì khoản hỗ trợ càng nhiều.