Những chuyện thế này Lâm Phong chắc chắn sẽ không nói cho vị sư tỷ nhiều chuyện này biết.
- Thật ra những thứ đó đều là do Huân Vũ tỷ tỷ cho đệ.
- Xạo, có phải đệ lại muốn lừa ta đúng không?
- Lần trước đệ đến Lãnh gia cầu thân đã dùng hết gia tài, bây giờ chỉ có thể mượn Huân Vũ tỷ tỷ trước, ngày sau lấy thân báo đáp.
- Thật không?
Phi Dao nhìn tên sư đệ gật đầu, nhất thời không nhìn ra được thật giả.
Tuy sư đệ của nàng là một đan sư thiên tài nhưng thân cô thế cô, không giống như nàng xuất thân đại tộc, có thể lấy ra được mấy viên thiên cấp đan dược đã là rất tốt rồi.
- Làm như vậy chẳng phải Huân Vũ tỷ tỷ sẽ chịu thiệt sao?
- Cho nên đệ quyết định sẽ dùng tấm thân trong sáng này báo đáp cho Huân Vũ tỷ tỷ.
- Hừ, ta không nói với đệ nữa.
Lâm Phong nhìn sư tỷ rời đi, hắn tiếp tục trở về phòng, vừa đi vừa nói nhảm.
- Cái gì mà chịu thiệt, chẳng lẽ lão tử còn không bằng mấy gốc linh dược.
- Sao có thể so sánh tiểu tử ngươi với linh dược.
- Vẫn là tiền bối cao minh.
- Như vậy sẽ làm ô uế linh dược của thiên hạ.
Sáng hôm sau, tin tức Liễu gia chấp nhận lời cầu thân của Lâm Phong đã truyền khắp Trường Hà Thánh Thành, trở thành đề tài bàn tán của đám tu sĩ.
- Tên ôn thần này đúng là liều mạng, vừa cầu thân Lãnh gia lại chạy đi cầu thân Liễu gia, chẳng lẽ hắn không sợ cháy nhà?
- Sợ gì, mua thêm vài cái là được.
- Đúng đó, đám đan sư giàu khủng khiếp.
Một thanh niên nhíu mày.
- Các ngươi nói xem tên ôn thần đó lấy đâu ra nhiều bảo vật như vậy?
Lần này Lâm Phong đến Liễu gia cầu thân, tuy sính lễ không bằng lúc ở Lãnh gia nhưng cũng có không ít bảo vật, ngay cả đại thế lực cũng không dám bỏ ra.
Dù đan sư có thể kiếm được nhiều linh thạch nhưng cũng không thể kiếm được nhiều đến như vậy.
- Có khi nào là hàng phách không?
- Ngươi nghĩ Liễu gia đều là một đám ngốc sao?
- Ta nghĩ là hắn trả góp.
- Là sao?
Có khả năng số bảo vật này là của Cửu Huyền Thánh Cung cho Lâm Phong mượn, sau này sẽ trả dần.
- Vậy cũng được?
- Thiên hạ rộng lớn, có chuyện gì mà không được.
Trong lúc đám người ngoài kia đang bàn tán thì Lâm Phong vẫn lặng lẽ tu bế quan tu luyện, mục tiêu tiếp theo của hắn là khiêu chiến thập đại thiên kiêu của Đan Thành, cần phải chuẩn bị cẩn thận.
Trước khi đến Tây Hoang, Lâm Phong phải tranh thủ thời gian đột phá tu vi, như vậy khả năng chiến thắng đám thiên kiêu kia sẽ cao hơn một chút, lần này đối thủ của hắn không phải dạng vừa lại có ưu thế sân nhà, ngay cả linh lực cũng không bằng thì chỉ có thể chiến đấu bằng niềm tin.
- ẦM…
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, chính xác là bị đá ra, Linh Mộng từ bên ngoài bước vào, cả người khoác huyết bào, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân trong phòng.
- Ta muốn luyện đan.
- Ngươi không thể bước vào một cách bình thường được sao?
Lâm Phong nhíu mày, yêu nữ quá kiêu ngạo, hoàn toàn không để hắn vào mắt.
- Không dạy.
- Hừ.
Linh Mộng cởi huyết bào để lộ bạch y bên trong, rõ ràng nàng đã chấp nhận nhượng bộ.
Lâm Phong chăm chú nhìn yêu nữ, trong lòng xuất hiện cảm giác khó tả, tuy bên ngoài là bạch y thuần khiết nhưng ánh mắt lại tràn đầy sát khí, thiện ác khó phân.
- Được rồi.
Dù sao yêu nữ cũng đã nhượng bộ, hắn cũng không thể được nước lấn tới.
Lâm Phong lấy ra một cái đan đỉnh cùng với mấy gốc linh dược, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Linh Mộng.
- Nhìn cho kĩ vào, ta chỉ làm một lần thôi đó.
- Ta không phải đến để xem ngươi luyện đan.
- Cổ nhân có câu, trăm nghe không bằng một thấy, không phải ai cũng có cơ hội xem lão tử luyện đan, đúng là có phúc mà không biết hưởng.
- Ngươi…
Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, chỉ hận không thể phóng tới đánh cho hắn một trận, rõ ràng đã nuốt không ít linh thạch của nàng mà còn nói đến tốt đẹp như vậy.
Lâm Phong ngó lơ yêu nữ, hắn bắt đầu cho linh dược vào đan đỉnh chuẩn bị luyện chế đan dược, động tác vô cùng chuyên nghiệp.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong thu lại hỏa lực kết thúc quá trình luyện đan, Linh Mộng đứng bên cạnh nhíu mày, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, tốc độ luyện đan của tên ngốc này hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.
- Nhanh như vậy?
Lâm Phong thò tay vào đan đỉnh móc ra một viên đan dược màu đen, vẻ mặt hài lòng.
- Không tệ.
Ánh mắt nhìn qua chỗ yêu nữ.
- Nhìn kĩ chưa?
- Chỉ có một viên?
- Không sai.
Lâm Phong cẩn thận bỏ viên đan dược vào bình ngọc rồi đưa cho yêu nữ.
- Khi nào ngươi có thể luyện được như thế này thì đến gặp ta.
Linh Mộng nhìn viên đan dược trong bình, gần như đã bị cháy đen, chẳng khác gì phế đan, hèn gì tên ngốc này lại luyện nhanh như vậy.
- Ngươi có ý gì?
- Chẳng phải ta đã nói rồi sao?
Lâm Phong mỉm cười, ý của hắn chính là bây giờ Linh Mộng ngay cả một viên phế đan cũng không luyện được.
- Trở về hảo hảo luyện tập, đừng phụ sự kỳ vọng của vi sư.
- Ngươi…
Linh Mộng nắm chặt bình đan dược trong tay, hỏa ảnh ẩn hiện, nàng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện một lúc rồi xoay người rời đi.
- Hù, làm hết hồn.
Lâm Phong nhìn yêu nữ đi mất liền thở phào nhẹ nhõm, hắn còn sợ nàng thẹn quá hóa giận.
- Lão đầu, chiêu kích tướng này của lão hình như rất có hiệu quả.
- Tất nhiên, không phải ai cũng có da mặt dày như tiểu tử ngươi.
- Hắc hắc… quá khen.
- Đây chỉ mới là bắt đầu, cuộc vui còn ở phía sau.
Cách đó không xa, Phi Dao dẫn theo Huân Vũ đến trước một căn phòng thì dừng lại.
- Tỷ tỷ đang đợi Huân Vũ tỷ ở bên trong.
- Đa tạ.
Liễu Huân Vũ nhìn Phi Dao rời đi sau đó xoay người bước vào phòng, ánh mắt nàng lướt qua một vòng cuối cùng dừng lại trên người lam y nữ tử.
Nàng đi đến bên cạnh đối phương, khẽ mỉm cười.
- Tìm ta có chuyện gì sao?
Lãnh Hàn Băng không trả lời mà lấy ra một cái giới chỉ đưa cho đối phương, Huân Vũ nhận lấy giới chỉ, thần thức đảo qua, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc.
- Đây là…
Bên trong giới chỉ chứa đầy bảo vật, hơn nữa phẩm cấp cũng rất cao, ngay cả thiên cấp cũng có vài cái, tuy cảm tình giữa Huân Vũ và Hàn Băng rất tốt nhưng không đến mức phải mang những bảo vật thế này ra tặng.
- Sao lại tặng cho ta?
- Những thứ này xem như là sính lễ cầu thân của hắn.
Chuyện là Hàn Băng từ chỗ tiểu muội biết được lưu manh vì muốn cầu thân phải mượn bảo vật của Liễu gia, nàng cảm thấy bản thân cũng có một phần trách nhiệm.
Nếu không phải Lâm Phong mang hết gia tài đến Lãnh gia cầu thân thì hắn đã không rơi vào bước đường này.
Huân Vũ đứng bên cạnh lắng nghe một lúc thì đã hiểu rõ mọi chuyện, không ngờ Lâm Phong vì thực hiện lời hứa với Liễu gia mà ngay cả Hàn Băng cũng che giấu.
- Thật ra mọi chuyện không phải như vậy…
Huân Vũ chậm rãi mang mọi chuyện kể ra, tổ địa và huyết mạch đối với Liễu gia đều vô cùng quan trọng, cho dù có phải đánh đổi phần lớn gia sản thì bọn họ cũng chấp nhận.
- Là như vậy sao.
Hàn Băng từng nghe nói qua Liễu gia tổ địa, lần trước Huân Vũ đến nhờ Lâm Phong tìm giúp thì nàng cũng ở bên cạnh, chỉ là không ngờ thứ đó lại quan trọng như vậy.