Chuyện Thánh Mẫu trúng độc vẫn là bí mật, với tính tình của Linh Mộng chắc chắn sẽ không để người ngoài tham gia, muốn đưa Huân Vũ đi cùng nhất định phải tìm cách thuyết phục được yêu nữ.
- Cùng lắm thì cho yêu nữ mượn Diệt Phượng vài ngày.
Huân Vũ nhìn vẻ mặt do dự của Lâm Phong, trong lòng có chút gấp, Tây Hoang không giống với Cửu Huyền mà chỉ cần truyền tống vài lần là tới, lần này xa cách không biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại.
Ánh mắt Huân Vũ đột nhiên trở nên kiên định, nàng đi tới bên cạnh Lâm Phong, khoảng cách cả hai gần như có thể cảm giác được nhịp thở của đối phương.
Ngọc thủ của nàng nhẹ nhàng nắm lấy đại thủ của hắn, giọng nói dịu dàng như mật ngọt.
- Chàng cho ta đi cùng có được không?
- Ừm… được…
Lâm Phong vừa dứt lời, cảm giác mềm mịn trên cánh tay liền biến mất, đến khi hắn tỉnh mộng thì Huân Vũ đã giữ khoảng cách an toàn.
- Chàng đã hứa với ta thì không được nuốt lời.
Huân Vũ vừa dứt lời liền xoay người bỏ chạy, chiêu thức vừa rồi gần như đã tiêu hao tất cả dũng khí của nàng, lúc này nàng thật sự không dám đối mặt với Lâm Phong.
- Thật là thất bại.
Lâm Phong nhìn lão bà rời đi, hắn buồn bực thở dài một hơi, không ngờ một tuyệt thế thiên tài như hắn lại dễ dàng gục ngã như vậy, nếu kiên trì thêm một lúc không chừng còn có cơ hội trở thành nam nhân chân chính.
Lão đầu cũng thở dài.
- Tiểu tử ngươi còn non lắm, sau này gặp phải chuyện tương tự cứ để lão phu giúp ngươi giải quyết.
- Sao lão không lượn đi cho nước nó trong.
Đại sự không thành, Lâm Phong đành phải trở về, còn tốt là Huân Vũ đã giúp hắn thanh toán tiền phòng nếu không lại tốn thêm mấy khối linh thạch.
Vừa về đến phòng, Lâm Phong liền nhìn thấy yêu nữ đã ở bên trong, bộ dáng nhàn nhã đọc thư tịch.
- Tìm ta có chuyện gì?
Ánh mắt Linh Mộng vẫn nhìn quyển thư tịch trong tay, giọng nói vô cảm.
- Ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi.
- Không rảnh.
Lâm Phong vẫn chưa quên chuỗi bạo đan liên tục của yêu nữ, đúng là thảm họa, Linh Mộng lấy ra một túi trữ vật ném về phía Lâm Phong, bên trong có đúng 10 vạn trung phẩm linh thạch.
- Mỗi giờ hai vạn trung phẩm linh thạch.
- Dùng linh thạch để mua nhân phẩm của lão tử chính là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của ngươi.
- Ta cho ngươi một cơ hội để ra giá.
- Bao nhiêu cũng được?
Lâm Phong vừa dứt lời thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi có thôi đi không.
Lâm Phong nhìn ánh mắt khinh thường của yêu nữ, máu nóng sôi trào, vẻ mặt kiên định.
- Lão tử nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi đừng có tốn công vô ích.
- Không biết tốt xấu.
Ngọc thủ Linh Mộng vừa giơ lên chợt dừng lại, nàng đã hứa với Hàn Băng sẽ không tùy tiện ra tay với tên ngốc này.
- Hừ.
Linh Mộng thu lại túi trữ vật rồi xoay người rời đi.
- Đợi đã.
Lâm Phong vội đuổi theo.
- Ngươi từng nói những thứ đã ném đi sẽ không thu lại mà.
- Thì sao?
- Sao ngươi không giữ lời?
- Lời nữ nhân nói cũng tin, ngu ngốc.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của yêu nữ, lòng đau như cắt, 10 vạn trung phẩm linh thạch cứ như vậy mà bay mất.
- Lão đầu, chuyện hôm nay lão cũng có phần, mau trả ta 5 vạn linh thạch.
- …
Hôm sau, Lâm Phong vẫn đang đắm chìm trong tu luyện thì bên ngoài phòng truyền đến tiếng hét thất thanh của tiểu sư tỷ cùng với tiếng đập cửa.
- Tiểu Phong tử, mau ra đây, ầm ầm…
- Hàng về.
Lâm Phong lập tức phóng ra mở cửa, vẻ mặt mong chờ nhìn tiểu sư tỷ.
- Sư tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?
- Theo ta.
- Đi đâu?
- Đi rồi biết.
Phi Dao vừa dứt lời liền kéo Lâm Phong rời đi.
Chuyện là mấy hôm trước Phi Dao có mang một ít linh thạch đi cổ vũ cho Lâm Phong, hôm nay tâm tình của nàng rất tốt nên quyết định dẫn hắn đi ăn mừng.
Lâm Phong ngửi thấy mùi linh thạch, hai mắt rực sáng nhìn tiểu sư tỷ.
- Có thể chia cho đệ một ít không?
- Không.
Phi Dao lập tức lắc đầu, nàng chỉ lấy có một phần linh thạch, số còn lại đã đưa hết cho tỷ tỷ.
- Ngươi đi mà đòi tỷ tỷ.
- Hàn Băng sư tỷ cũng tham gia, sao đệ không biết nhỉ?
- Không chỉ có tỷ tỷ, ngay cả Huân Vũ tỷ tỷ và Phong chấp sự cũng có phần.
- Nhiều như vậy?
Lâm Phong cảm thấy buồn bực, không ngờ hai vị lão bà lại dám làm chuyện mờ ám sau lưng hắn, loại linh thạch có nguồn gốc bất chính này nhất định phải tịch thu.
- Chuyện này để sau, trước tiên phải làm đại sự.
Lâm Phong kéo tiểu sư tỷ vào một chỗ vắng người, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói.
- Đồ vật tỷ hứa với đệ đâu?
- Hứa gì?
Lãnh Phi Dao chớp mắt, vẻ mặt xinh đẹp ngây thơ vô số tội.
- Ta có hứa gì với đệ sao?
- Tỷ nói sẽ đưa nữ y của Hàn Băng sư tỷ cho đệ.
- Đúng rồi, chút nữa thì quên mất.
Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ nói, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.
- Mau đưa cho đệ.
- Bây giờ thì chưa được.
- Tại sao?
- Ta không có thì lấy gì mà đưa.
Phi Dao mỉm cười, ánh mắt đắc ý.
- Hình như ta chỉ hứa đưa nữ y của tỷ tỷ cho đệ nhưng không có hứa là khi nào sẽ đưa, đúng không?
- Chuyện này…
- Đệ yên tâm, đợi khi đệ tổ chức đại thọ sáu mươi, ta sẽ mang nữ y của tỷ tỷ đến tặng cho đệ.
Lâm Phong đần mặt, lúc đó không chừng hắn và băng nữ ngay cả tôn tử cũng đã có, muốn lấy bao nhiêu mà không được.
Lão đầu thở dài.
- Hỏa nha đầu nói không sai, lời của nữ nhân tuyệt đối không thể tin.
Lãnh Phi Dao nhìn bộ dáng bi phẫn của tên sư đệ, trong lòng có chút không nỡ, dù sao cũng là nàng không đúng.
- Hôm nay ta bao, đệ muốn ăn gì cũng được.
Lâm Phong miễn cưỡng gật đầu, thiên tài như hắn sao có thể vì một vài thất bại mà nản chí, trời cao không phụ người có lòng, nỗ lực cố gắng sẽ thành công, lần này phải ăn nhiều một chút.
Vài ngày trôi qua.
Cửu Linh Thành là một trong bát đại thành trì của Trường Hà Thánh Cung, nơi đây vô cùng náo nhiệt, tu sĩ thường trú lên đến cả trăm vạn, chỉ xếp sau Thánh Thành.
Bên trong khách điếm, Lâm Phong vừa thưởng trà vừa nhìn dòng người bên ngoài, ánh mắt suy tư, lúc này có một nữ tử đi đến đối diện hắn ngồi xuống, Lâm Phong vừa nhìn thấy liền bưng trà rót nước cho nàng, vẻ mặt tươi cười.
- Huân Vũ tỷ tỷ, mọi chuyện điều tra thế nào rồi?
- Tất cả đều ở trong này.
Liễu Huân Vũ lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Lâm Phong, bên trong có lưu lại tất cả tin tức nàng lấy được từ chỗ Liễu gia.
Lâm Phong dùng thần thức đảo qua, ánh mắt kinh ngạc.
- Đúng là lợi hại.
Bên trong ngọc bài là thông tin của mấy ngàn hộ gia đình ở Cửu Linh Thành, tên tuổi, địa chỉ, nghề nghiệp đều có đủ, vô cùng chi tiết.
Thần thức Lâm Phong đảo qua vài lần, vẻ mặt thoáng thất vọng, bên trong ngọc bài không có thông tin mà hắn cần.
- Huân Vũ tỷ tỷ, chỉ có nhiêu đây thôi sao?
- Đúng vậy, tu sĩ họ Lý định cư ở Cửu Linh Thành chỉ có nhiêu đó.
Huân Vũ vừa nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong liền biết người hắn cần tìm không có bên trong ngọc bài.
- Có khi nào người Lâm đạo hữu muốn tìm đã rời đi rồi không?
- Có thể.
Lần này Lâm Phong đến Cửu Linh Thành là để thực hiện lời hứa, hắn muốn mang di hài của các vị thánh nhân an táng bên trong tổ địa, nếu hậu nhân của bọn họ còn tồn tại thì ít nhất cũng phải là cổ tộc hoặc là đại tộc có lịch sử lâu đời.
- Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây?
- Tận nhân lực, tri thiên mệnh.
Mấy chục vạn năm trôi qua, dù là lão đầu cũng không có cách tìm được hậu duệ của các vị thánh nhân, chỉ có thể làm hết sức mình, chuyện còn lại phải xem vào ý trời, cách tốt nhất là tìm một bảo địa bên trong Cửu Linh Thành để an táng.